Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 108
Cập nhật lúc: 2025-03-23 14:48:58
Lượt xem: 20
Sở Du Ninh rất xem trọng nàng ta.
"Ngươi nói thiếu tướng quân là Thẩm đại gia đã mất sao?"
Trương ma ma ánh mắt sắc bén, hận không thể xuyên thủng vẻ ngoài của Hề Âm, nhìn rõ bản chất bên trong.
Chuyện báo đáp ân cứu mạng bằng thân mình, bà ta đã nghe nhiều rồi, đa phần là một số cô nương có lòng tham vô đáy cố tình tính toán.
Bây giờ đại gia không còn nữa, nếu còn sống không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Hề Âm dựa vào việc xem sắc mặt người khác để sống, đương nhiên biết ánh mắt của Trương ma ma có ý gì.
Nàng ta thành thật trả lời: "Là Thẩm Đại công tử tám năm trước theo Trấn Quốc tướng quân trấn thủ biên quan."
"Được rồi, sau này đừng nhắc lại chuyện này với bất kỳ ai nữa. Nếu công chúa đã đưa ngươi về, sau này ngươi sẽ sang hầu hạ Tứ hoàng tử."
Trương ma ma mặt lạnh sắp xếp chỗ ở cho nàng ta.
Người tên Hề Âm này, tuy đã không còn vẻ phong trần như lúc mới được đưa về, nhưng có thể lừa được công chúa chứ không lừa được bà ta và Đại phu nhân.
Đại phu nhân thủ tiết đã không mấy dễ dàng, lại có một nữ nhân yêu kiều đến nói rằng trượng phu mình từng cứu nàng ta ở biên quan, dù có độ lượng đến đâu cũng không khỏi suy nghĩ nhiều.
"Vâng." Hề Âm khom người.
Tuy tiếc nuối vì không thể hầu hạ bên cạnh công chúa, nhưng được tiếp tục ở lại phủ tướng quân đã là không tệ rồi, nàng ta thấy đủ.
Sở Du Ninh đã sắp ăn hết miếng kẹo vừng thứ ba, nàng nhìn Trương ma ma: "Tiểu Tứ còn là một cục bột không biết nói, không biết đi, cần nhiều người hầu hạ như vậy sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-108.html.]
"Nếu không thì thế nào? Công chúa muốn giữ nàng ta ở lại viện của mình sao?" Cũng không sợ nàng ta để mắt đến phò mã.
Công chúa không để tâm đến những chuyện này, bà ta phải thay công chúa trông chừng cho tốt.
"Không được, chính vì Tiểu Tứ còn quá nhỏ nên mới cần nhiều người trông chừng, ma ma sắp xếp rất tốt."
Sở Du Ninh thấy tình hình không ổn, vội vàng đổi lời.
"Công chúa hiểu là tốt rồi." Trương ma ma thở phào nhẹ nhõm.
Sở Du Ninh gật đầu, đặt miếng kẹo vừng vừa cầm lên xuống, gói lại rồi nhét vào hà bao, đứng dậy: "Ta đi xem bên kia nói chuyện thế nào rồi."
Sở Du Ninh vừa đi, Trương ma ma liền nghiêm mặt cảnh cáo Hề Âm: "Theo lời ngươi nói, tính ra thì Trấn Quốc tướng quân phủ đã cứu ngươi hai lần, sau này hy vọng ngươi sẽ giữ đúng bổn phận, đừng làm kẻ vong ân phụ nghĩa."
"Ma ma yên tâm, nô tì thề rằng tuyệt đối không có nửa điểm tâm tư bất chính, nguyện dùng cả đời này cùng Trấn Quốc tướng quân phủ sống c.h.ế.t có nhau." Hề Âm giơ tay thề.
Trương ma ma dịu giọng: "Đã may mắn thoát khỏi biển khổ thì hãy trân trọng những ngày tháng sau này."
Hề Âm đỏ hoe mắt: "Nô tì biết rồi, đa tạ ma ma."
Nàng ta sao có thể hại Trấn Quốc tướng quân phủ được chứ, nếu không phải vì công chúa đủ mạnh mẽ, có thể đưa nàng ta đi mà không bị người Việt Quốc trả thù, nàng ta cũng không muốn theo công chúa về phủ tướng quân.
Đây chính là nhà của ân nhân.
Năm đó nếu không phải vì nàng ta, có lẽ Trấn Quốc tướng quân phủ sẽ không như bây giờ. ...
Bên kia, Thẩm Vô Cữu nói với các phu nhân về việc dùng Thái Khải Kiếm để chữa thương, chỉ nói là công chúa đã giới thiệu một cao nhân có thể chữa khỏi vết thương của hắn, nhưng phải dùng Thái Khải Kiếm để trao đổi.