Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:00:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lương thực Giang Chu bảo Giang Thịnh mang hết, để ở cái nhà đợi họ về còn sót miếng nào .

 

Giang Chu thu xếp sách vở và mấy bộ quần áo cho Lý Hổ và Lý Mai, hai đứa trẻ trực tiếp về nhà Giang Thịnh.

 

Lý Hổ và Lý Mai nấu cơm sẵn đợi họ về , hai nhóc tì thấy nấc lên, giúp mang đồ trong, Giang Thịnh thấy liền nhường gian cho ba con, ngoài rửa mặt.

 

Giang Chu lâu, cứ luôn miệng dặn dò Lý Hổ và Lý Mai, chỉ sợ dặn kỹ.

 

“Các con lời Út , đợi bố các con khỏe sẽ đến đón các con về nhà, các con nhớ kỹ, ngoài lời của Út thì tin lời ai cả , ông bà nội đến đón các con thì tuyệt đối theo ?”

 

Lúc Giang Chu bước khỏi cửa vẫn còn yên tâm dặn dặn Lý Hổ và Lý Mai.

 

“Mẹ, chúng con ạ, chúng con chỉ lời Út thôi, ai đến chúng con cũng , con và em đợi và bố đến đón ạ.”

 

Mắt Tiểu Hổ đỏ hoe, dám để nước mắt rơi xuống.

 

“Ngoan lắm.”

 

Giang Chu xoa đầu hai đứa nhỏ, hạ quyết tâm thẳng, nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây.

 

Lý Hổ và Lý Mai mím c.h.ặ.t môi, dám phát một tiếng động nào, Giang Thịnh ở một góc sân xa, vặn thể thấy hai đứa.

 

Hai đứa nhỏ một hồi lâu, “Đi thôi, chúng đào giun nào!”

 

Lý Hổ kéo Lý Mai cái rãnh nước phía , chỗ đó ẩm ướt dễ đào giun.

 

Thấy hai nhóc tì nữa, Giang Thịnh thở phào nhẹ nhõm định về phòng ngủ một giấc, dạo đúng là mệt rã rời.

 

Chuyện của Giang Chu cuối cùng cũng giải quyết xong xuôi.

 

Thời tiết càng lúc càng nóng, đó mưa liên miên, đó thì chẳng giọt mưa nào, việc tưới nước cho hoa màu ngoài đồng là thể lơ là , đội sản xuất bắt đầu bận rộn, từng dòng gánh nước đồng, từ xa như đàn kiến dọn nhà .

 

Lý Hổ và Lý Mai ở nhà cũng coi là hậu phương đảm đang, nấu cơm đun nước dọn dẹp nhà cửa, việc đấy, hai đứa còn tranh thủ câu tôm, câu cá nọ, hai nhóc tì lúc nào cũng câu , đúng là chút may mắn và tay nghề.

 

Khoảng nửa tháng , Giang Chu về một chuyến, họ thể xuất viện , nhưng di chuyển tiện, Giang Chu liền thương lượng với ông cụ Vương mượn ở nhờ nhà ông một thời gian, đợi tháo nẹp xong họ sẽ về nhà.

 

Ông cụ Vương lấy bao nhiêu tiền, Giang Chu cũng loại thích chiếm hời, nhà cửa dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, những việc ông cụ Vương tiện Giang Chu đều giúp hết, Giang Chu nấu ăn cũng ngon, ông cụ Vương còn góp gạo thổi cơm chung với Giang Chu nữa!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-99.html.]

Ăn chung bao lâu mà ông cháu ông cụ Vương b-éo một chút, cháu trai ông cụ Vương còn ăn đến phát , hóa cơm do tiệm cơm quốc doanh nấu cũng ngon đến thế !

 

Ông cụ Vương thực sự là nấu ăn, nấu chín là may lắm !

 

Thu hoạch lúa cũng là việc mệt nhọc!

 

Ruộng đồng vẫn khô khốc, trời vẫn nóng, nhưng khi từng gánh từng gánh lúa quẩy lên sân phơi, mặt mỗi đều rạng rỡ nụ , chẳng gì vui hơn là vụ mùa bội thu.

 

Lúc thu hoạch lương thực là lúc mệt nhất, vì sẽ đến trộm lương thực, canh gác cả ngày lẫn đêm, lúc phơi lúa cũng dám rời , chỉ sợ bỗng dưng trận mưa, thế là thành quả cả năm coi như đổ sông đổ bể, canh lúa đều do Giang Tam Lập tuyển chọn kỹ càng, dám đưa những kẻ lười biếng .

 

Từ khi thu hoạch lúa là bận rộn suốt, trường học còn cho nghỉ mấy ngày mùa, khi nghỉ mùa xong Lý Hổ và Lý Mai cũng bắt đầu học , ở trường thỉnh thoảng còn gặp đám trẻ con nhà họ Lý, chúng mỉa mai giễu cợt, Lý Hổ liều mạng đ-ánh nh-au với chúng một trận xong thì chúng mới chịu yên .

 

Người nhà họ Lý thậm chí dám tìm Lý Hổ và Lý Mai gây rắc rối, chỉ thể trong nhà c.h.ử.i đổng, khi nhà Giang Chu tách thì nhà họ Lý hề yên , vợ của con cả Lý Lâm cũng đòi phân gia, trong mắt cô thì cha chồng thiên vị Lý Phúc, nhà Giang Chu , việc nặng chẳng đều đổ lên đầu vợ chồng cô , cô .

 

Vả bây giờ hai cái thây già tiền, họ cũng lấy một trăm tệ để tách , tự chủ chẳng hơn , nếu để đến lúc đó tiền hai cái thây già đều đem bù đắp cho vợ chồng Lý Phúc hết thì cô mới tức ch-ết mất, thế nên nhà họ Lý dạo cũng gà bay ch.ó nhảy, công điểm chẳng lo , chỉ lo đấu đ-á trong nhà.

 

Lý Hổ và Lý Mai giờ học và ngày nghỉ chẳng hề rảnh rỗi, lên núi hái nấm, nhặt củi, những thứ mọc dại như hạt dẻ, hạt óc ch.ó nọ, chỉ cần là thứ ăn thì hai đứa nhỏ đều nhặt về nhà, đến tháng Chạp thì Giang Chu và Lý Thiết cuối cùng cũng trở về.

 

Giang Thịnh cũng bận rộn giúp Giang Chu thu xếp cái căn phòng nhỏ của họ, căn phòng nhỏ trổ một cánh cửa phía , dựng một cái lán cỏ bếp tạm, chỗ che chắn để nấu cơm, còn bịt kín luôn cái cửa thông với nhà chính , khiến bà già Lý Tam một phen mắng c.h.ử.i thậm tệ, Giang Chu và Lý Thiết cứ coi như thấy, việc .

 

Việc còn nhiều lắm, Giang Chu thời gian rảnh rỗi mà cãi cọ với bà già Lý Tam, sắp tháng Chạp , trong núi sắp tuyết rơi, ngày nào cũng hối hả nhặt củi về nhà, cãi , hừ, chẳng rảnh.

 

“Cậu Út, tiền đó sang năm chị sẽ trả một phần, chị nhất định sẽ trả cho .”

 

Lúc những lời Giang Chu dám Giang Thịnh, ở huyện hơn ba tháng, một trăm tệ tiền phân gia và tiền Giang Thịnh đưa cho chị, giờ tổng cộng chỉ còn mười lăm tệ, đây là kết quả của việc Giang Chu tiết kiệm, còn thuê cho khác ở huyện nữa đấy, Lý Thiết còn uống thu-ốc, Giang Chu thật sự cách nào trả nổi mười lăm tệ cho Giang Thịnh.

 

“Xin Út chị… thật sự xin …”

 

Cậu Út kết hôn chị chẳng giúp gì còn vướng chân .

 

“Chị Năm, , rể , tiền thể trả dần mà, với em và cả của Dịch Dương bàn bạc xong , ngày lành định mùng năm tháng Giêng, chị Năm nhớ đến nhé.”

 

Hai trăm tệ, để kết thúc tâm nguyện của nguyên chủ, Giang Thịnh hề thấy hối hận chút nào.

 

“Được, , chị nhất định sẽ đến!”

 

Giang Chu dùng ống tay áo lau nước mắt, gật đầu lia lịa.

 

 

Loading...