Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 95
Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:00:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giang Thịnh!"
“Chậm thôi, vội."
Giang Thịnh đưa tay đỡ Dịch Dương, “Đi thôi về nhà nào."
Giang Thịnh cầm lấy cặp l.ồ.ng cơm và túi xách của Dịch Dương.
“Chuyện nhà chị năm của thế nào ?
Tiền còn đủ dùng ?"
Đối với chuyện nhà chị năm của Giang Thịnh thì Dịch Dương vẫn đôi chút.
Sau khi Giang Chu tìm Giang Đồng, Giang Chu rời một cái là Giang Đồng đầu thêm mắm dặm muối kể chuyện của Giang Chu ngoài .
Giang Đồng chẳng ý gì, mồm năm miệng mười Lý Thiết thế thà ch-ết cho xong, bảo cho Giang Chu vay tiền mà Lý Thiết ch-ết thì Giang Chu lấy gì mà trả, còn bảo Giang Chu thà sớm ngày cải giá còn kiếm một khoản sính lễ kha khá đấy.
Giang Đồng rêu rao to, cũng hết , hơn nữa còn Giang Thịnh cho Giang Chu vay tiền là một trở , sợ là Giang Thịnh hết sạch tiền , chừng Giang Thịnh còn vay tiền nhà họ Dịch nữa cơ.
Giang Đồng vốn ý định khiến Giang Thịnh thể kết với nhà họ Dịch, dù nhà họ Dịch thể để Dịch Dương kết hôn với một nợ nần chồng chất chứ!
Chỉ là Giang Đồng nghĩ sai , khi Trần Quế Hoa chuyện thì ngược bảo Dịch Dương chủ động hỏi xem Giang Thịnh thiếu tiền , cũng tại Dịch Dương Giang Thịnh về, nếu tối qua đến hỏi .
“Dự định ngày cùng chị năm về nhà họ Lý phân gia, tiền vẫn còn một chút, mèo nhỏ nhớ nuôi nhé."
Giang Thịnh và Dịch Dương đan mười ngón tay , giọng mang theo ý .
“Được thôi, nuôi , ừm, đây là tiền lương phát, nuôi bản cho một chút đấy, nếu nuôi kém quá là em sẽ trả hàng đấy."
Dịch Dương đưa phong bì đựng tiền lương cho Giang Thịnh.
“Ồ, em kiểu thế nào?
Anh sẽ nỗ lực phấn đấu để trả hàng."
Giọng trầm thấp đầy từ tính nổ bên tai Dịch Dương, Dịch Dương kìm mà đỏ bừng cả tai.
“Ừm, chính là, kiểu trai !"
Dịch Dương cúi gằm mặt dám Giang Thịnh, tai đỏ đến mức như sắp nhỏ m-áu.
Hai gần, ánh mặt trời Giang Thịnh thậm chí thể thấy những sợi lông tơ nhỏ xíu mặt Dịch Dương, giống như một chú mèo nhỏ đang phát sáng, khiến nâng niu trong lòng bàn tay.
“Ừm, thế sẽ nỗ lực."
Tiếng của Giang Thịnh càng thêm rõ rệt, hơn nữa còn biến suy nghĩ thành hành động, đưa tay bế bổng Dịch Dương lên.
“Á —— Giang Thịnh —— thả em xuống!"
Mặt Dịch Dương càng đỏ hơn, dám vùng vẫy sợ cả hai ngã.
“Em tự , mấy ngày nay chắc chắn mệt."
Dịch Dương vỗ vỗ cánh tay Giang Thịnh, phần nhiều là xót xa, mặt Giang Thịnh thể thấy rõ sự mệt mỏi, chắc chắn là mệt.
“Nghe lời nào!"
Giang Thịnh chiều theo ý định đặt Dịch Dương xuống, xoa xoa mái tóc Dịch Dương, mới nắm tay Dịch Dương.
“Đừng ép bản quá mức, nếu khó khăn nhất định với em."
Dịch Dương gãi gãi lòng bàn tay Giang Thịnh, giọng nhẹ, nhưng khiến Giang Thịnh thư thái hơn nhiều.
“Đó là điều chắc chắn , mèo nhỏ nuôi mà."
“ mà tham gia chuyện phân gia nhà họ Lý, rể liệu ..."
Những lời còn Dịch Dương mà chỉ Giang Thịnh.
“Mèo nhỏ, thể cứu họ một nhưng thể cứu họ cả đời .
Nếu bản họ tự lên , chính là loại hèn nhát thì sẽ quản nhiều ."
“Vả nếu Lý Thiết mà để tâm thì cứ tự về mà trâu ngựa cho nhà họ Lý .
Giúp chẳng qua là nể mặt chị năm của , nếu Lý Thiết thì tính là cái gì cơ chứ."
Người duy nhất mang theo thiện ý đối với nguyên , trong khả năng cho phép giúp một tay, cũng coi như là một chút báo đáp đối với việc chiếm dụng c-ơ th-ể của nguyên .
“Thế cẩn thận đấy, nhà họ Lý đó ít họ Lý , ai nấy đều là thích gắn bó, nếu thì cũng đừng cứng đối cứng với họ, là nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-95.html.]
Người cùng họ lúc nào cũng dễ dàng nhất trí đối ngoại hơn.
“Đó là đương nhiên."
Chắc chắn là bản quan trọng hơn .
“Anh mau về , hôm nay em ."
Đến cửa nhà Dịch Dương, Dịch Dương cầm lấy đồ của , đẩy đẩy Giang Thịnh.
Giang Thịnh bất lực nhưng cách nào từ chối, thuận theo lực của Dịch Dương mà .
Dịch Dương vẫn đó , cho đến khi còn thấy bóng dáng Giang Thịnh nữa mới nhà.
“Ồ, đến mỏi chân !"
Giọng trêu chọc của Trần Quế Hoa vang lên, mặt mang theo nụ trêu ghẹo Dịch Dương.
Uỳnh một cái, mặt Dịch Dương đỏ bừng, hận thể tìm một cái lỗ nào mà chui xuống!
“Chị... chị... chị dâu... ... chị ... chị lén ở đây thế!"
Lưỡi sắp líu cả .
“Ơ kìa, đó là do chị đây chú mới về mà!
Chị vốn định gọi chú một tiếng, ai ngờ chú cứ đây mãi, chị gọi cũng mà gọi cũng chẳng xong."
Trần Quế Hoa chẳng chút gánh nặng tâm lý nào mà trêu chọc đứa em chồng nhà .
Dịch Dương lúc nhỏ thì đáng yêu vô cùng, lớn lên một chút là chú nhỏ, là bậc trưởng bối , thế là cả cứ như một ông cụ non , chẳng cơ hội nào để trêu chọc Dịch Dương cả, giờ cơ hội thêm một lát chứ.
Dịch Dương:
“..."
Ai mà cánh cửa lúc nào cũng đó chứ!
Tê tái!
“Chuyện chị gái Giang Thịnh thế nào ?"
Trần Quế Hoa cũng dám trêu chọc quá mức, thì Dịch Dương thấy bà là chạy mất mấy ngày cho xem, chú mèo nhỏ từ nhỏ da mặt mỏng .
“Giang Thịnh , chỉ là hai ngày nữa Giang Thịnh cùng chị về phân gia, hiện giờ hai đứa cháu ngoại của đang ở nhà .
Ý của Giang Thịnh là ngày mai để Văn Thù qua trông chúng nó một chút, bảo em hỏi xem chị dâu ."
Thấy chị dâu hỏi sang chuyện khác, Dịch Dương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng trả lời, tốc độ nhanh hơn bình thường mấy phần.
“Văn Thù qua đó thì vấn đề gì..."
“Chỉ là chuyện nhà họ Lý đó Giang Thịnh tính toán gì ?"
Trần Quế Hoa cảm thấy em ruột thịt thể giúp đỡ một chút, nhưng nếu cứ giúp mãi thì gia đình nhỏ của tính ?
Trần Quế Hoa hy vọng Dịch Dương sống .
“Giang Thịnh nếu họ tự lên thì sẽ giúp đỡ nữa."
Dịch Dương đem những lời Giang Thịnh kể hết cho Trần Quế Hoa .
“Thế thì , thế thì .
Dịch Dương , giúp đỡ em là sai, chỉ là thể nuôi những em đó , ai cũng gia đình riêng , ?"
Trần Quế Hoa cũng sợ đứa em chồng sách đến ngốc nghếch luôn, cứ một mực nghĩ cách giúp đỡ khác, bà khỏi dạy bảo Dịch Dương một chút .
“Chị dâu chẳng chị cũng đang nuôi em !"
“Hừ, cái thằng nhóc còn dám cãi lời chị nữa cơ đấy.
Tình hình giống ?
Nuôi chú là vì bố đối xử với chị, cũng đối xử với đám Văn Bác.
Đồ đạc trong nhà cũng để cho chị và cả của chú , đồ đó nuôi ba đứa như chú cũng chẳng thành vấn đề."
Trần Quế Hoa tức giận gõ cho Dịch Dương một cái, đang dạy chú mà chú lôi mấy cái , đáng đòn!