Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:00:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Con cái hòa thuận phần lớn là do già đức, vợ chồng Lý Tam càng là hạng nhất trong đó.

 

“Đại đội trưởng , ông chủ cho chứ, nhà con Giang Chu đ-ánh đến tận cửa , nó chỉ đ-ánh con trai mà còn tháo luôn cả ván cửa nhà nữa!"

 

Bà già họ Lý bắt đầu lóc, gương mặt khắc nghiệt chua ngoa, lên trông càng khiến chán ghét.

 

“Thế chẳng là nhà bà đáng đời ?"

 

“Lúc các hành hạ Giang Chu thì nghĩ đến ngày hôm nay, em trai, đây tìm các gây rắc rối các tưởng dễ bắt nạt ?"

 

“Người đ-ánh con trai bà chỗ nào, là con trai bà đ-ánh thằng Lý Hổ, Giang Chu mới đ-ánh con trai bà, thế thì con trai bà là đáng đời ."

 

“Lý Phúc bao nhiêu tuổi ?

 

Lý Hổ bao nhiêu tuổi?

 

Hắn cũng nỡ tay, cả nhà các thấy cũng quản, ruột nổi mà tay thì , đ-ánh cũng là do đen đủi đáng đời!"

 

“Cứ loạn , suốt ngày rảnh rỗi quá hóa rồ hết cả lũ, thế thì tất cả cắt cỏ dại hết cho ."

 

Đại đội trưởng cũng chịu nổi cách hành xử của nhà Lý Tam, cứ cái kiểu đày đọa con dâu như thế , còn nhà ai dám gả con gái đại đội nữa?

 

Hơn nữa bây giờ các đại đội xung quanh đều đại đội họ nhà Lý Tam kỳ quặc như thế , mỗi ông ngoài đều mỉa mai, ông thấy hổ !

 

“Thế còn cái cửa nhà ..."

 

Bà già họ Lý lí nhí chỉ cửa nhà đang thiếu mất một tấm ván.

 

“Làm ?

 

Còn sửa cho bà chắc!"

 

Đại đội trưởng lạnh mặt trừng mắt bà già Lý, bà lập tức ngoan ngoãn như con chim cút, thu vai dám đại đội trưởng nữa.

 

Giang Thịnh và Giang Chu khiêng đưa đến bệnh viện thị trấn, bác sĩ ở bệnh viện khi kiểm tra một lượt thì phát hiện căn bản chữa , bảo đưa lên bệnh viện huyện.

 

Giang Chu bệt xuống đất, hai mắt đờ đẫn, thở như biến mất, trong mắt là sự tuyệt vọng, bây giờ?

 

Phải đây?

 

“Chu...

 

Chu...

 

Chu , khiêng , về thôi, chữa nữa, ... ... chữa... nữa, ... tiền."

 

Lý Thiết đau đến mức giường cũng vã mồ hôi hột, chuyện thôi cũng chạm đến chỗ gãy xương sườn gây đau đớn, mấy câu vắt kiệt tất cả sức lực của , ngay cả sức để mở mắt cũng còn.

 

“Bố ——"

 

“Hu hu hu hu hu hu hu hu...

 

Bác sĩ ơi xin hãy cứu bố cháu với, cháu xin các bác, cháu dập đầu lạy các bác, xin các bác..."

 

Lý Mai quỳ đất dập đầu bình bịch, tiếng dập đầu xuống nền xi măng vang lên thình thịch.

 

“Đừng như cô bé, chỗ chúng cách nào cả, các mau ch.óng bệnh viện huyện mới là thật, vẫn còn cứu !"

 

Bác sĩ cũng kìm mà thở dài, vết thương nặng quá, họ chỉ là một bệnh viện nhỏ thị trấn, chỉ lớn hơn trạm xá một chút thôi, loại phẫu thuật căn bản .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-90.html.]

“Chị năm, chị ở đây trông rể, em xem mượn xe máy cày , chúng bệnh viện huyện."

 

“Này thanh niên, cho một tờ giấy, đến trạm máy nông nghiệp mượn xe máy cày bảo là cho họ xem!"

 

Bác sĩ rút giấy b.út một tờ giấy xé đưa cho Giang Thịnh.

 

“Cảm ơn bác sĩ Trương."

 

Giang Thịnh cũng nhiều nữa, cầm lấy tờ giấy sải bước ngoài, chạy thẳng đến trạm máy nông nghiệp định tìm Tưởng Quốc Khánh, nửa đường mới nhớ hôm nay nghỉ, đầu đến nhà Tưởng Quốc Khánh, may mà nhà.

 

“Anh Giang đợi chút, em đưa tìm chú rể của em!"

 

Tưởng Quốc Khánh Giang Thịnh giải thích nguyên do xong lập tức đưa Giang Thịnh tìm chú rể của , Tưởng Quốc Khánh sợ lỡ việc nên thẳng ý định luôn.

 

“Các cầm tờ giấy của đến trạm máy nông nghiệp lấy xe máy cày , nhưng nhé, tiền dầu đó các tự bù đấy."

 

Chú rể của Quốc Khánh cũng rề rà, luôn tờ giấy, còn rõ chuyện tiền dầu.

 

“Vâng, phiền chú Trương trạm trưởng quá."

 

Giang Thịnh gật đầu, cầm tờ giấy đến trạm máy nông nghiệp, Tưởng Quốc Khánh vốn thấp hơn Giang Thịnh, chân ngắn hơn ít, Giang Thịnh nhanh khiến Tưởng Quốc Khánh chạy bộ mới miễn cưỡng đuổi kịp.

 

Tưởng Quốc Khánh vốn định bảo để lái, ai dè Giang Thịnh đ-ánh lửa đạp ga thuần thục, còn giỏi hơn bao nhiêu!

 

Trên đường bệnh viện huyện, Giang Thịnh dám lái nhanh, sợ vết thương của Lý Thiết nặng thêm, cho nên đến khi tới bệnh viện huyện là ba giờ chiều .

 

Bác sĩ kiểm tra xong thì bảo lập tức phẫu thuật, bảo nộp tiền, tất cả đều là Giang Thịnh chạy vạy, Giang Chu chỉ Giang Thịnh tổng cộng nộp một trăm năm mươi đồng đó, bác sĩ lẽ vẫn đủ.

 

Lúc đợi ở cửa phòng phẫu thuật, bụng Giang Thịnh kêu lên ùng ục, từ lúc ngủ dậy đến giờ một ngụm nước cũng uống.

 

“Anh Giang, em mua chút đồ ăn!"

 

Tưởng Quốc Khánh lập tức lên tiếng, dừng chân chạy khỏi bệnh viện đến cửa hàng bách hóa, mua ít bánh quy và đường các thứ, cốc nước và cặp l.ồ.ng cơm cũng quên, mang một túi lớn bệnh viện.

 

Tưởng Quốc Khánh sợ trẻ con và Giang Chu ngại dám ăn, nên đưa thẳng đồ cho Giang Thịnh, bảo chia.

 

Lý Mai và Lý Hổ hai đứa đói lắm , lúc đầu còn ngại dám ăn, đó thì bắt đầu ăn như hổ đói.

 

Giang Chu lo cho Lý Thiết nên chỉ miễn cưỡng nhét vài miếng, đó bánh quy tay đều đưa cho Lý Hổ và Lý Mai ăn hết, dáng vẻ hai đứa trẻ ăn uống, Giang Chu cầm nước mắt.

 

Chị sống thành cái dạng gì thế !

 

Bản khổ thì cũng thôi , con cái cũng chịu khổ theo, nhịn, nhịn, nhịn, kết quả nhịn thành thế , cái nhà khốn kiếp đó căn bản coi họ là một nhà, chị sẽ để nhà họ Lý sống yên !

 

Ăn hết một hộp bánh quy, Giang Thịnh vẫn thấy no lắm, bóc một viên đường cho miệng dựa tường nhắm mắt dưỡng thần.

 

Phẫu thuật tiến hành lâu, lúc Lý Thiết đẩy thì quấn băng như xác ướp , tay chân cũng nẹp , trông như còn chút sinh khí nào.

 

Giang Chu Lý Thiết như nước mắt ngừng rơi xuống, dám phát tiếng, chỉ sợ phiền đến bác sĩ.

 

“Bác sĩ, ... chứ?"

 

Giọng Giang Chu run rẩy.

 

“Cái xem tình hình hồi phục , cũng may là gãy xương sườn tổn thương đến nội tạng, chỉ vết thương ở hai chân là nặng."

 

Lúc đưa đến hai chân Lý Thiết đều thể thấy xương trắng đ-âm ngoài, còn ít mảnh xương vụn trong thịt, cho dù hồi phục thì cũng thể việc nặng nữa, cả nhà bốn miệng ăn, mất sức lao động chính sống thế nào đây.

 

“Đưa về phòng bệnh , với nhà một chút về những điều cần lưu ý."

 

 

Loading...