“Con đón Dịch Dương đây, ngâm cho đủ thời gian, nước cứ để đấy lát con về đổ .
Lát nữa ông ngủ một giấc , cơm tối cũng đợi con về nấu.”
Giang Thịnh lúc quên dặn dò Trần đầu bếp, chỉ sợ lão dương phụng âm vi, chân thế nào lão rõ ?
Chẳng yêu quý bản gì cả.
“Phải , , nhớ .
Còn nhỏ tuổi mà lải nhải như ông già !”
“Không lải nhải thì lời một chút .”
Giang Thịnh kìm lườm một cái, về nhà tắm rửa một chút, bộ quần áo sạch sẽ mới cửa.
Giang Thịnh đợi bóng cây cổng trường tiểu học công xã.
Tiếng ve kêu râm ran bên tai cho cái nóng mùa hè càng thêm bực bội.
Sau khi chuông tan học reo, một lũ trẻ con ùa như ong vỡ tổ.
Vốn là đường đất, nhiều nhanh quá cuốn theo một làn bụi mịt mù, đến mắt cũng mở .
Vốn dĩ đôi dép rơm mới , bàn chân mới rửa, giờ phủ một lớp bụi đất.
Giang Thịnh:
......
Chuyện gì thế !
Lại đợi thêm một lúc lâu nữa, Dịch Dương mới cùng Trương Viên Viên .
“Ơ, thầy Dịch, thầy kìa, đó là đối tượng của thầy !”
Trương Viên Viên dùng ánh mắt trêu chọc Dịch Dương.
Dịch Dương theo hướng mắt của Trương Viên Viên, quả nhiên là Giang Thịnh.
“ đến đón .”
“Anh về .”
Hai đồng thời lên tiếng, , ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
Trương Viên Viên:
Mình cảm thấy giống như cái bóng đèn to sáng !
“Khụ khụ khụ khụ, về đây, hẹn tuần gặp !”
Hôm nay là thứ Bảy, mai nghỉ !
Nghĩ đến đây Trương Viên Viên thấy vui vẻ.
“Tuần gặp.”
Dịch Dương đáp .
Chào tạm biệt Trương Viên Viên, Giang Thịnh đỡ lấy đồ đạc tay Dịch Dương, hai về nhà.
“Lên huyện quen ?
Có ai gây khó dễ ?”
Dịch Dương nắm tay Giang Thịnh, quan tâm hỏi.
“Cũng , chỉ là nấu ăn thôi mà, bản họ còn vội hơn chúng nữa, gây khó dễ cũng đến lượt và sư phụ .”
“Vậy thì , mệt .”
Dịch Dương bóp bóp tay Giang Thịnh, trông Giang Thịnh vẻ g-ầy , “G-ầy .”
“Cũng mệt thật, nóng quá.”
Nấu một bàn thức ăn, trong bếp nóng như lò lửa, nấu xong cơm căn bản là nuốt trôi nổi, g-ầy một chút cũng là lẽ đương nhiên thôi, dẫu mỗi ngày cũng đều là việc nặng nhọc.
“Vậy chúng mau về , còn nghỉ ngơi chút.
Anh nên ở nhà nghỉ ngơi mới đúng, dạo mưa nên cần đến đón .”
Dịch Dương khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi của Giang Thịnh mà xót xa vô cùng.
“Muốn gặp ngay.”
Chỉ cần nghĩ đến thôi là Giang Thịnh thấy vui , huống hồ là khi gặp mặt, dường như mệt mỏi đều tan biến hết .
“Cũng thiếu một lúc một lát mà, đừng ỷ còn trẻ mà tiêu hao bản như thế.
Trước đây sống khổ cực như , giờ chăm sóc cho thì tính .”
Nói đến đây Dịch Dương lo lắng vô cùng.
Anh là từng nếm trải cái khổ của sức khỏe kém, uống hết bát thu-ốc đắng đến bát thu-ốc đắng khác, bản cứ như b.úp bê thủy tinh , cả đều đau nhưng chẳng cách nào xoa dịu .
Anh Giang Thịnh như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-88.html.]
“ sẽ lo lắng đấy.”
“Sức khỏe của mà, về nhà ngủ một giấc là khỏe ngay thôi.
Đừng lo, còn sống cùng cả đời mà, sẽ thất hứa .”
“ đang lo cho , mà với mấy lời .”
Mặt Dịch Dương bỗng đỏ bừng lên, lườm Giang Thịnh một cái.
Sao thể dùng vẻ mặt nghiêm túc những lời nghiêm chỉnh như chứ!
“Ừm!
!”
Giang Thịnh đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của Dịch Dương.
“Đừng chỉ suông bằng miệng, đấy.”
Dịch Dương liếc Giang Thịnh.
“Ừm.”
Giang Thịnh vẫn gật đầu, trong mắt chứa chan ý .
Dịch Dương thấy Giang Thịnh lọt tai, bèn chuyển sang chủ đề khác, kể về những chuyện ở trường học.
Hai trò chuyện, chẳng mấy chốc về đến nhà.
“Thịnh oa t.ử, chị năm của đến tìm đấy, lúc đó nhà.
Nhà chị hình như chuyện, chị vội vàng về , bảo là mai chị đến, bảo đợi chị một chút.”
Trần Quế Hoa thấy Giang Thịnh đưa Dịch Dương về liền vội vàng báo chuyện Giang Châu từng đến cho Giang Thịnh.
Nhìn vành mắt đỏ hoe và vẻ mệt mỏi của Giang Châu, chắc là xảy chuyện gì .
Tìm Giang Đồng, Giang Ngân cũng đều nhà, với bà một lúc lâu mới mở miệng nhờ bà nhắn cho Giang Thịnh.
“Vâng, chị khi nào đến ạ?”
“Không thấy , chị vội về lắm.
chắc là chuyện , trông chị tệ lắm.”
Trần Quế Hoa lắc đầu, kể những gì bà thấy cho Giang Thịnh.
“Vậy con về đây, chị dâu chị cứ bận việc .”
Giang Thịnh đoán chắc là bên Giang Châu chuyện , nếu thì đời nào giờ đến tìm .
“Ơ, đợi chút, lấy ít mướp về mà ăn.”
Trần Quế Hoa nhét mấy quả mướp hái tay Giang Thịnh, “Đừng từ chối đấy.”
Trần Quế Hoa đanh mặt , Giang Thịnh đành cầm mướp về.
Buổi tối đúng lúc ăn mì nấu mướp.
Mướp thái sợi, dùng mỡ lợn đảo qua một lúc thêm nước .
Mùi thơm ngọt thanh khiết tỏa , chỉ cần thêm một chút muối là ngon tuyệt vời .
Buổi tối mùa hè ăn món là hợp nhất.
Cơm tối ăn sớm, Giang Thịnh thu dọn xong lên giường ngủ sớm.
Ngủ cùng phòng với khác Giang Thịnh vẫn chút khó ngủ, trong lòng luôn luôn đề phòng.
Buổi tối ngủ ngon cộng thêm trời nóng nực, g-ầy cũng là điều tất yếu.
Nằm xuống một lúc Giang Thịnh nhanh ch.óng chìm giấc ngủ, một đêm mộng mị.
Ngày hôm Giang Thịnh hiếm khi dậy muộn.
dạo cũng việc gì, Giang Thịnh tỉnh táo mới thong thả dậy rửa mặt, nấu ít cháo loãng.
Giang Thịnh xem đồng hồ thấy mới tám giờ, lúc nhiệt độ vẫn còn mát mẻ, chỉ tiếng ve kêu ngớt.
Giang Thịnh đợi đến lúc ăn bữa sáng thì Giang Châu đến.
Trông chị vô cùng nhếch nhác, mắt đỏ hoe.
Giờ đến đây chắc hẳn là lúc trời tờ mờ sáng khỏi cửa .
“Chị năm, chị xảy chuyện gì thế ?”
Giang Thịnh vội vàng bảo Giang Châu nhà xuống.
“Thịnh oa t.ử... chị... rể ...”
Giang Châu nước mắt rơi lã chã, “Giang Thịnh, Lý Thiết ngã từ núi xuống, ngã nặng lắm.
Bố Lý Thiết cũng... cũng bỏ tiền cho chữa bệnh, chỉ đắp lá thu-ốc cho thôi.
Hu hu hu, đêm qua Lý Thiết sốt cả đêm, Lý Thiết sắp ch-ết .
Em thể... thể cho chị vay ít tiền , chị sẽ trả, chị nhất định sẽ trả mà.”