“Không chuyện đó , chắc là Hồng Anh nhầm .”
“ đúng đúng, là nhầm, nghĩ quẩn thôi!”
Chu Hồng Anh ngây , Giang Thành gì là cái đó.
“Anh chắc chắn chứ?
Cô gái oang oang ở tiệm cơm quốc doanh đấy.”
Lưu công an xác định , hai chính là tống tiền, đổ của cho khác, nhỡ vớ bở thì .
“ là nghĩ quẩn, lẽ là do đau quá nên mới năng lộn xộn, phiền đồng chí công an .”
Giang Thành nhịn nhục, răng nghiến c.h.ặ.t đến mức sắp vỡ .
Nếu tại Chu Hồng Anh thì Giang Thịnh sỉ nhục đe dọa thế !
“Vậy thì , đừng tung tin đồn thất thiệt, hủy hoại danh dự của khác.”
Lưu công an xong dặn dò Giang Thịnh vài câu rời .
“Đứa cháu lớn , đừng vơ đũa cả nắm lôi kéo khác , hiểu chứ?”
Giang Thịnh xong cũng bỏ .
Tưởng Quốc Khánh và Trần Mạn là theo Giang Thịnh.
Trịnh Lập Nghiệp cũng đuổi theo lưng Giang Thịnh.
Trong phòng bệnh chỉ còn Giang Thành và Chu Hồng Anh.
Hành lang phòng bệnh chen chúc xem náo nhiệt, chỉ trỏ Giang Thành.
Dẫu cũng công an đến mà, như kiểu Giang Thành bọn họ tống tiền .
Những viện đều là những rảnh rỗi, xem náo nhiệt thì đúng là hăng hái lắm.
“Còn mau đóng cửa , khỉ cho xem quen ?”
Giang Thành gào lên với Chu Hồng Anh đang bên cạnh.
Gân xanh cổ và trán nổi lên cuồn cuộn, trông đáng sợ.
“Được ......”
Chu Hồng Anh Giang Thành đột ngột gào lên dọa cho giật , vội vàng đóng cửa, “Nhìn cái gì mà !”
“Rầm!”
Cánh cửa đóng sầm .
“Chậc chậc chậc chậc, cái cô bé , tính tình tệ thế , thì đừng trò cho thiên hạ chứ.
Công an cũng đến , chắc chắn chẳng điều gì lành !”
“Đừng bậy, công an bắt họ !”
“ bậy cái gì chứ, thì công an tìm gì!”
Bà lão khẳng định chắc nịch.
Những khác cũng chẳng phản bác thế nào, xì xào bàn tán một hồi tản .
“Em là đồ heo ?
Mấy chuyện thể mang ngoài ?
chỉ là phỏng đoán, đến cả cũng thấy, Giang Thịnh mà thừa nhận .
Chúng căn bản chẳng bằng chứng gì cả!”
“Hơn nữa cái ông công an đó còn quen Giang Thịnh, em mất công việc của đấy !
Em thể thông minh lên một chút !
Em thế để nhà máy thì họ nghĩ gì về ?”
“Có em chê què chân nên yêu đương với nữa nên mới thế ?
Nếu em bằng lòng em thể thẳng với , sẽ khổ em , em về .”
Giang Thành mắng một trận xong vẫn quên đ-ánh đòn tâm lý với Chu Hồng Anh.
“Anh Thành, em thế mà, mà——”
“Hồng Anh, hy vọng em sống , khổ em nữa ......”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-87.html.]
Giang Thành che mặt vật xuống giường.
“Anh Thành, em thế , hu hu hu hu hu hu, đừng như mà......”
Chu Hồng Anh gục bên giường lóc t.h.ả.m thiết, chỉ cảm thấy Giang Thành là đàn ông trời khó tìm đất khó kiếm.
Chỉ là ở nơi cô thấy, khóe miệng Giang Thành khẽ nhếch lên, nhưng nhanh thu .
Sự tính toán của Giang Thành chỉ .
Trịnh Lập Nghiệp đuổi theo Giang Thịnh, mãi đến khi khỏi cổng bệnh viện Trịnh Lập Nghiệp mới sải bước lên mặt Giang Thịnh chặn đường, đưa tay với Giang Thịnh:
“ tên Trịnh Lập Nghiệp, việc ở chính quyền thị trấn.”
Trên mặt Trịnh Lập Nghiệp mang theo nụ đắc ý, cả toát lên vẻ ngạo mạn.
Giang Thịnh lườm Trịnh Lập Nghiệp một cái, lách qua gã.
Trần đầu bếp và Tưởng Quốc Khánh ba tự nhiên theo Giang Thịnh.
Trần Mạn bên cạnh Tưởng Quốc Khánh thèm Trịnh Lập Nghiệp lấy một cái.
Nụ và ánh mắt của Trịnh Lập Nghiệp Trần Mạn thấy ghét.
Mặc dù cái ánh mắt đó đặt cô!
“Hê, đang chuyện với đấy, á——” Tay Trịnh Lập Nghiệp đặt lên vai Giang Thịnh, Giang Thịnh xoay túm lấy Trịnh Lập Nghiệp xoay một vòng, dùng sức khéo léo cánh tay Trịnh Lập Nghiệp trật khớp ngay lập tức.
Giang Thịnh thậm chí chỉ dùng một tay, tại chỗ, bước chân hề di chuyển một phân.
Lưu công an mà m-áu nghề nghiệp nổi lên, đây đúng là một mầm non mà!
“Tay chân nặng nhẹ, xin nhé.”
Giang Thịnh miệng xin nhưng mặt chẳng chút vẻ xin nào.
“Khục khục" hai tiếng nắn cánh tay cho Trịnh Lập Nghiệp.
Động tác đó chẳng chút dịu dàng nào, thô bạo và dùng lực mạnh Trịnh Lập Nghiệp đau đớn hét lên một tiếng.
“Phiền nhường đường chút, sang một bên , cổng bệnh viện kẻ , chắn đường khác là .”
Một tay Giang Thịnh xách Trịnh Lập Nghiệp đặt sang bên cạnh cổng, lúc buông còn bứt một nắm lá cây lau lau tay.
Trịnh Lập Nghiệp:
......
Đệch......
“Giỏi quá mất!”
Đôi mắt Tưởng Quốc Khánh tỏa sáng lấp lánh, chỉ hận thể đưa Giang Thịnh về nhà lập bàn thờ cúng luôn cho .
“Thịnh tiểu t.ử, chúng thôi, lát nữa về muộn mất.”
Trần đầu bếp gọi Giang Thịnh một tiếng, “Hai đứa cũng mau ăn cơm trưa , nắng to thế , lát nữa say nắng bây giờ.”
“Dạ, ông và Giang Thịnh thong thả ạ.”
Tưởng Quốc Khánh gật đầu thấy cũng đúng.
Lưu công an Giang Thịnh và Trần đầu bếp rời , lòng đầy cảm khái, một thanh niên giỏi giang thế học cơ chứ!
“Các xem thanh niên giỏi thế , về nhà các huấn luyện gấp đôi cho !”
Lưu công an cảm khái xong xoay mắng đám phía .
Đám công an:
!!!
Không chứ, chuyện thì liên quan gì đến bọn !
Trịnh Lập Nghiệp bóng lưng Giang Thịnh, đầu lưỡi l-iếm l-iếm đôi môi khô khốc, tâm tư xoay chuyển mấy vòng mới bệnh viện xem cánh tay .
Giang Thịnh về đến đội sản xuất thì thời gian còn sớm nữa.
Chân trái của Trần đầu bếp lâu nên đau nhức khó chịu.
Trần đầu bếp cố chấp chịu để Giang Thịnh cõng, vì lo cho vết thương của Trần đầu bếp nên hai thầy trò nghỉ, tốn ít thời gian.
Giang Thịnh dùng gói thu-ốc nam của thầy Yến cho để nấu một nồi nước đưa cho Trần đầu bếp ngâm chân.
Nước nóng sùng sục, Trần đầu bếp ban đầu định bảo để nguội một chút nọ, nhưng chạm khuôn mặt vô cảm của Giang Thịnh là chẳng còn nóng nóng gì nữa, “xoẹt" một cái hai cái chân bỏ trong nước .