Giang Thịnh bình tĩnh đến mức mất cả hứng hóng hớt, “Cô là ai thế?”
Thậm chí tay gắp mì của cũng dừng , chẳng thèm liếc Chu Hồng Anh lấy một cái.
“Anh... ...
Giang Thành gãy chân mà quản ?”
Chu Hồng Anh đỏ bừng mặt, khí thế bỗng nhiên giảm mấy phần.
“Bố cô dạy cô ngoài đừng c.ắ.n bừa bãi ?”
“Cắn ?”
Tưởng Quốc Khánh hiểu Giang Thịnh, Giang Thịnh tiếp lời Tưởng Quốc Khánh, coi như thấy.
Tưởng Quốc Khánh ấm ức Trần Mạn.
“Khụ, lát nữa cho .”
Trần Mạn cố nén , cái miệng của Giang vẫn độc địa như xưa, đúng là cái hồi Tết .
“Hắn gãy chân thì cô đến tìm gì?
bác sĩ.”
“Anh nên trả tiền thu-ốc men cho ?
Nếu thấy ch-ết mà cứu, thể nặng như , nên chịu trách nhiệm ?”
Chu Hồng Anh lý luận hùng hồn.
“Phụt ha ha ha ha ha ha......”
Có nhịn thành tiếng, đó là những tiếng nối tiếp , dẫu cái logic của cô gái thật sự khiến bật .
“Thứ nhất kêu cứu ở , thứ hai là tiền thu-ốc men của , là đẩy ?”
“Mấy ngày nay ngoài nếu là đưa đối tượng , thì đó là lên huyện, hôm nay mới về, đến cái mặt Giang Thành còn thấy, thấy ch-ết mà cứu lúc nào?”
“Và ngã ở ?
Tại đến đó?
Tại ngã thì cô hỏi bác sĩ ?”
Giang Thịnh thong thả , từng câu từng chữ Chu Hồng Anh ngây .
Quả thực Giang Thành chỉ Giang Thịnh thấy ch-ết mà cứu, những thứ khác đều .
Chu Hồng Anh oán khí lớn như chủ yếu là vì Giang Thành viện mấy ngày , tiền tiêu tốn đều là Chu Hồng Anh bỏ , tiền cô cũng chẳng còn bao nhiêu.
Mỗi cô định chuyện tiền bạc với Giang Thành, đối diện với ánh mắt sầu muộn của Giang Thành là cô mở lời .
Cô cũng hết tiền mà!
Thế nên gặp Giang Thịnh là hừng hực lửa giận gào lên .
“Ai mà đang biện minh , cái hạng vong ơn bội nghĩa như ......”
Chu Hồng Anh chột cãi chày cãi cối, nhưng Giang Thịnh cho Chu Hồng Anh cơ hội tiếp.
“Vậy thì quá, đồng chí Lưu công an, ở đây vu khống , tống tiền , báo án.”
Chu Hồng Anh:
!!!
Lưu công an:
!!!
Tưởng Quốc Khánh mắt lấp lánh thần tượng:
!!!
“Cái... cái ...”
Đồng chí Lưu công an luống cuống cả lên, chỉ là, chỉ là đến ăn cái cơm thôi mà!
“Khụ khụ khụ khụ, cô gái , vì đồng chí báo án nên chúng mời cô theo một chuyến để tìm hiểu tình hình.
Không bằng chứng mà vu khống khác là .”
Lưu công an vẫn dậy với Chu Hồng Anh.
“... ... ...”
Chu Hồng Anh hoảng loạn, cô, cô chỉ đòi Giang Thịnh ít tiền thôi, dính líu đến công an.
“Đều là...
đều là Giang Thành với , mới... mới tìm Giang Thịnh đấy chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-86.html.]
“Vậy thì đúng lúc quá, chúng cùng tìm Giang Thành hỏi cho rõ, tránh giữa chừng hiểu lầm gì.
Nếu hiểu lầm lớn thì chẳng ảnh hưởng đến .”
Lưu công an nhíu mày, bây giờ một câu cũng thể g-iết ch-ết , cái tin đồn nếu cứ truyền quá đáng thì cái đám phê bình đấu tố sẽ đ-ánh thấy ngay.
Giống như lũ điên , bất kể bằng chứng là đấu tố , Lưu công an vô cùng căm ghét hành vi như , kéo theo đó là vẻ mặt đối với Chu Hồng Anh cũng còn nữa.
“... cần ... cần , chắc là nhầm , đúng đúng đúng, là nhầm!”
Sắc mặt Chu Hồng Anh trắng bệch, mặt mồ hôi vã như tắm, quần áo lưng cũng ướt đẫm mồ hôi.
“Vẫn nên cho rõ ràng mặt thì hơn, nhỡ lát nữa cô lật lọng thì ?
Ai cô sẽ thế nào.”
Giang Thịnh ăn xong miếng mì cuối cùng, đặt đũa xuống Chu Hồng Anh.
Giọng bình thản nhưng mang theo áp lực lạ thường, Chu Hồng Anh mấy há miệng mà thốt chữ .
Tưởng Quốc Khánh và Trần Mạn cũng chẳng màng ăn uống nữa, bảo nhà bếp khoan hãy , lát nữa họ , theo xem náo nhiệt.
Giang Thành đang giường bệnh trong bệnh viện, Trịnh Lập Nghiệp bên giường, vẻ mặt lạnh lùng:
“ là đồ vô dụng, vốn dĩ định sắp xếp cho em Công đoàn, kết quả giờ em thế , thì còn cách nào khác.”
“Không , thể mà, lúc đó tìm là mà?”
Giang Thành cuống lên, đ-ánh đổi bao nhiêu thứ , kết quả bây giờ như .
“Em tưởng Công đoàn là nơi nào, chỗ đó bao nhiêu đang dòm ngó đấy.
Em còn đến tìm , đang mơ giữa ban ngày .”
Trịnh Lập Nghiệp giễu cợt sự thiếu hiểu của Giang Thành.
Gã cũng chẳng ông trời mà sắp xếp thế nào thì sắp xếp.
Hơn nữa vì Giang Thành mà bỏ quá nhiều ân tình thì đáng.
“Anh hứa với .”
Giang Thành cấu c.h.ặ.t ga giường, nghiến răng.
“Sau cơ hội hãy tiếp, dù hiện giờ em cũng nghỉ mấy tháng .
Sau cơ hội sẽ sắp xếp cho em, chuyện hứa chỉ cần em hài lòng thì chuyện gì ?”
“Giang...
Giang Thành...”
Chu Hồng Anh dẫn theo Lưu công an và mấy xuất hiện ở cửa phòng bệnh.
Vì quá sợ hãi nên Trịnh Lập Nghiệp trong phòng Chu Hồng Anh cũng trực tiếp lờ luôn.
Giang Thành lạnh lùng Chu Hồng Anh, Chu Hồng Anh dọa cho rùng một cái.
Giang Thành đương nhiên cũng thấy công an, trong lòng cũng chút bất an thầm kín, nhưng dám thể hiện ngoài.
“Hồng Anh, đây là... thế?”
Giang Thành cố nén cơn giận, những lời Chu Hồng Anh và bọn họ thấy .
“Đồng chí công an tìm hiểu tình hình một chút...”
Chu Hồng Anh tái mét mặt giải thích.
Giang Thành:
“?”
Tìm hiểu tình hình gì?
Chuyện của và Trịnh Lập Nghiệp đồn ngoài ?
Giang Thành đột nhiên về phía Trịnh Lập Nghiệp, vô tình đụng cái chân bó bột đau điếng, mồ hôi lạnh vã , sắc mặt trắng bệch đáng sợ.
“Đồng chí Giang Thành , đừng lo, chúng chỉ đến tìm hiểu tình hình một chút thôi.
Đồng chí Chu Hồng Anh bảo đồng chí Giang Thịnh thấy ch-ết mà cứu mới thương nặng thêm, còn đòi bồi thường tiền, đúng như ?”
Lưu công an giải thích rõ lai lịch, Giang Thành bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Giang Thành thầm mắng Chu Hồng Anh là đồ ngu, chuyện như thể mang ngoài mà , lưng qua là .
Dẫu chuyện , cứu cứu thì ?
Cũng phạm pháp, vả thể bảo là thấy .
Thế mà còn lôi cả công an đến!
Đồ ngu!