“Được , lúc đó ông đưa cho họ nhiều một chút, họ giúp việc lớn , cũng may mà ông chịu cầu .”
Nhà máy trưởng cũng quên an ủi chủ nhiệm Trương.
Mời đến gấp gáp thế , ông cũng hiểu chủ nhiệm Trương chắc cũng tốn ít công sức.
Ông để chủ nhiệm Trương , ông ghi nhận công lao của gã.
“Dạ , nhà máy trưởng ngài cũng về nghỉ sớm ạ, ngày mai cũng ít việc .”
Trong lòng chủ nhiệm Trương vui như mở hội, chuyện để nhà máy trưởng ghi nhớ là .
“Ừm, ông cũng về , món ăn ngày mai ông cũng để tâm một chút, chuẩn đầy đủ cho Trần sư phụ, nếu cũng là giỏi mấy cũng nổi nếu thiếu nguyên liệu.
Tôn Long ở nhà ăn ông để mắt tới một chút, đừng để gã giở trò .”
Nhà máy trưởng nhắc đến Tôn Long cũng bực cả , một thằng con rể của chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng, cũng đừng quá, chủ nhiệm chỉ một hai .
“ sẽ chú ý.”
Chủ nhiệm Trương gật đầu, mua mấy thứ đều là gã đích chào hỏi, chỉ sợ xảy chuyện.
Gã nhà máy ngày càng hơn, như gã cũng mới thể ngày càng hơn!
“Đi .”
Nhà máy trưởng gật đầu, tự về, trong lòng vui vẻ, bóng lưng cũng lộ rõ sự hân hoan, về nhà còn kể với vợ món ăn hôm nay ngon thế nào.
“Ngon thế , lúc đó cưới vợ thể mời đến giúp cỗ đấy.”
“Cũng đấy chứ.”
Giang Thịnh và Trần đầu bếp lúc về mang theo ít vải, còn thêm hai cái phiếu phích nước nóng.
Chuyến coi như thu hoạch tràn trề.
Hai thầy trò bắt xe về đến thị trấn là buổi trưa.
Suốt dọc đường cái xe khách cứ lắc lư điên đảo, Giang Thịnh cảm giác óc sắp lắc nát , xe còn mệt hơn tự bộ.
Đã là buổi trưa, hai đến tiệm cơm quốc doanh trong thị trấn, xem thực đơn hôm nay gọi hai phần mì thịt băm dưa chua, một phần 1 lạng rưỡi, một phần 2 lạng rưỡi.
Giang Thịnh trả phiếu lương thực và tiền, hai tìm một góc xuống.
Phục vụ rót cho hai một cốc nước nóng, chỉ là động tác thô bạo, cốc nước đặt “cạch" lên bàn, nước b-ắn mất một phần ba.
Giang Thịnh ngước mắt phục vụ một cái, ánh mắt lạnh lẽo khiến giữa mùa hè mà thấy phát rét.
Người phục vụ vốn còn đang vẻ mặt hống hách vội vàng cúi đầu lau nước bàn, dám Giang Thịnh lấy một cái.
Giữa mùa hè, họ căn bản tiệm ăn cơm.
Vốn dĩ chẳng mấy , họ đang trốn bếp tán gẫu, kết quả lúc hai đến, họ chẳng rửa thêm mấy cái bát .
Thế nên mới mặt mày bí xị, định gây sự một trận, kết quả ánh mắt Giang Thịnh dọa cho chạy mất, giống như con chim cút .
Giang Thịnh và Trần đầu bếp xuống lâu thì kéo đến nườm nượp, chẳng mấy chốc các bàn kín, thậm chí bắt đầu ghép bàn.
“Anh Giang Thịnh!”
Giọng tràn đầy nhiệt huyết đột ngột nhiệt độ trong tiệm tăng cao hơn.
Giang Thịnh theo tiếng , là Tưởng Quốc Khánh, bên cạnh còn một cô gái, ừm, chính là cô gái thấy hồi Tết.
“Anh đến thị trấn tìm em!
Anh Giang Thịnh còn ăn gì em mời!”
Tưởng Quốc Khánh vỗ ng-ực , dáng vẻ hào sảng ngất trời, chỉ điều giọng quá lớn khiến tất cả trong tiệm đều thấy.
Cô bạn gái cảm thấy mất mặt, vội vàng cúi đầu xuống để giảm bớt sự chú ý.
“Ngồi xuống , nhỏ một chút, bao nhiêu kìa.”
Cô gái kéo kéo áo Tưởng Quốc Khánh, thì thào .
“Hả?
Ồ, Mạn Mạn em cũng .”
“Anh Giang Thịnh đây là đối tượng của em Trần Mạn, Mạn Mạn đây là Giang Thịnh giúp đó, cũng là đối tượng của thầy Dịch Dương.
Anh Giang Thịnh giỏi lắm, chỉ nấu ăn ngon mà còn sửa máy cày nữa!
Với cả... ba la ba la ba la...”
Tưởng Quốc Khánh một thôi một hồi dứt.
Khen đến mức bản Giang Thịnh cũng thấy ngại luôn .
“Không ăn cơm ?”
Giang Thịnh tiếp lời mà chuyển chủ đề ngắt lời Tưởng Quốc Khánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-85.html.]
“Hả?
!
Mạn Mạn em ăn gì?”
Tưởng Quốc Khánh cái bảng đen ghi thực đơn, “Em thích ăn thịt kho tàu đúng lúc kìa, xào thêm một phần rau muống nữa nhé, thêm một bát canh trứng nữa!”
Trần Mạn:
“......”
Không nhất thiết gào to lên là thích ăn thịt kho tàu thế !
Thật đấy!
Lúc cần chu đáo thế !
Giang Thịnh thấy cô gái đỏ mặt như sắp nhỏ m-áu đến nơi, bèn dẫm một cái lên chân Tưởng Quốc Khánh.
“Oái—— Anh Giang dẫm chân em thế?”
“Em chắn đường ?!”
Tưởng Quốc Khánh cúi đầu xuống.
Trần Mạn:
......
Mất mặt quá!
Mất mặt quá!
Để cô tìm cái lỗ nào chui xuống !
Giang Thịnh:
Cái thằng ngốc , lôi ngoài chôn tại chỗ cho xong!
Sống thì lãng phí, chôn còn thể phân bón cho cây cối một chút!
“Ngậm miệng, trời nóng đừng nhiều thế!
Còn nữa khâu mồm đấy!”
Giang Thịnh lườm Tưởng Quốc Khánh một cái cháy mặt.
Tưởng Quốc Khánh lấy hai tay bịt miệng, mắt trợn tròn Giang Thịnh, khuôn mặt mập mạp hớn hở đầy vẻ thể tin nổi, như đang tố cáo Giang Thịnh rõ ràng chẳng gì đòi khâu mồm !
Tưởng Quốc Khánh ấm ức bên cạnh Trần Mạn, ấm ức Trần Mạn, hy vọng đối tượng nhà thể giúp đỡ một chút.
Trần Mạn:
......
A a a a a a, trông đáng thương thế !
Thật là tiến thoái lưỡng nan!
Trần Mạn vò gấu áo , ngón chân đều quắp , cô chính là luôn cách nào từ chối biểu cảm của Tưởng Quốc Khánh mà!
Trời ơi!
Cái đồ ch-ết tiệt !
“Khụ, chuyện thì Giang khâu mồm .”
“Ngoan nào, trời nóng thế , nhiều khát nước, Giang cũng là lo cho thôi.”
Trần Mạn đẩy cốc nước bên cạnh cho Tưởng Quốc Khánh bảo uống, nhất là đừng lảm nhảm mấy chuyện nữa, chuyện là nhất.
“Ồ.”
Tưởng Quốc Khánh gật gật đầu như hiểu như .
Trần đầu bếp mà đến híp cả mắt, đám thanh niên đúng là thú vị, ăn bát mì cũng thấy thú vị hơn hẳn.
Bị dọa một cái như , bàn bỗng dưng yên tĩnh hẳn .
Giang Thịnh và Trần đầu bếp ăn mì, Trần Mạn và Tưởng Quốc Khánh thì nhỏ giọng chuyện, thứ đều hài hòa.
Chỉ là đột nhiên một giọng sắc lẹm phá vỡ sự hài hòa ——
“Giang Thịnh!”
“Sao còn mặt mũi đây ăn?
Anh còn là ?”
“Sao thể vô tình vô nghĩa như thế!”
Chu Hồng Anh tuôn một tràng với Giang Thịnh, tất cả trong tiệm cơm quốc doanh đều về phía Giang Thịnh và Chu Hồng Anh, ngọn lửa hóng hớt bùng cháy dữ dội!