“Ái chà, Trần sư phụ, ông cuối cùng cũng đến , ông mà đến nữa là nước đến chân đấy.”
Người thấy Trần đầu bếp thì vội vàng lao thẳng đến mặt gã.
“Mới mấy giờ mà vội cái gì, là ăn cơm trưa ?”
Trần đầu bếp ghét bỏ gạt tay .
“Hầy, ban đầu là họp , giờ đến bảo tham quan nhà máy xong chiều mới họp.”
Cái nhà máy to bằng chừng nào chứ, nhanh thì một tiếng đồng hồ là hết .
Nếu lúc đó ăn cơm mà bên cơm bưng lên, chẳng lẽ bắt lãnh đạo ở đó ?
“Vậy thì thôi, kiêng kỵ gì ?”
Vẻ mặt Trần đầu bếp nghiêm , lề mề nữa.
“Cũng kiêng gì, chỉ là mấy món đừng cay quá, giọng điệu vẻ tỉnh .”
Chủ nhiệm hậu cần suy nghĩ một chút .
“Được thôi, đồ đạc chuẩn xong hết chứ?”
Trần đầu bếp gật đầu, “Đây là đồ của , Giang Thịnh, còn đây là chủ nhiệm Trương của phòng hậu cần nhà máy dệt 1.”
“Chào chú.”
Giang Thịnh chào hỏi chủ nhiệm Trương.
“Trần sư phụ, đồ của ông đúng là nhân tài nha!
Tiền đồ thể đong đếm !”
Chủ nhiệm Trương mập mạp, hì hì vỗ vai Giang Thịnh, chỉ là lúc vỗ kiễng chân lên một chút.
“Trông cũng , tay nghề thì cũng tạm thôi.”
“Trần sư phụ, ông là tạm thì tay nghề chắc chắn là tồi !”
Chủ nhiệm Trương ngạc nhiên với đ-ánh giá của Trần đầu bếp.
Gã rõ Trần đầu bếp kén chọn đến nhường nào.
“Cũng tàm tạm.”
Trần đầu bếp giữ kẽ gật đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Chủ nhiệm Trương:
Cái lão già , đồ giỏi thì cứ bảo giỏi , còn bày đặt, cái gì mà tạm , hừ!
Khinh bỉ...
Trong bếp đợi sẵn từ sớm, tuổi đời còn trẻ, trông vẻ sốt ruột như lửa đốt, tay còn cầm củ xà lách đang gọt vỏ, thỉnh thoảng ngẩng đầu ngoài xem ai đến .
“Nhị thúc!
Chú đến !”
Chàng trai bật dậy, thấy chủ nhiệm Trương thì trái tim mới chịu rơi về đúng chỗ.
Anh chỉ sợ đến hỏi khi nào khai cơm, trong lòng lo lắng vô cùng.
Hơn nữa đại sư phụ của nhà bếp nhà máy bọn họ đến đây hai chuyến , vẻ mặt khó coi vô cùng, miệng còn những lời mát mẻ.
Ai bảo chính bản gã gì chứ.
Hai ngày chính là lão đại sư phụ đó nấu cơm, kết quả lãnh đạo căn bản nuốt nổi, một bàn thức ăn hầu như ai động , thừa mứa bàn.
Nhà máy trưởng và mấy vị phó giám đốc mặt mũi sượng sùng hết mức, thế nên chủ nhiệm Trương mới vội vàng tìm Trần đầu bếp về cứu giá.
Nói đến đại sư phụ trong nhà máy cũng là hạng chẳng bản lĩnh gì, dựa vợ mới đại sư phụ.
Ai bảo vợ gã là con gái của chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng chứ.
Gã thì cái tay nghề nấu nướng gì, chỉ là nấu cơm, nấu chín thôi.
Dưới trướng còn những khác nấu, công nhân trong nhà máy cũng kén chọn, chín là .
Chủ yếu là ăn mỡ màng, đống thịt với dầu mỡ đó gã chẳng bớt xén mang về nhà ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-83.html.]
Lần cũng là gã tự ứng cử, mặt lãnh đạo, định đưa cả con trai nhà bếp.
Kết quả món gã nấu chỉ cho dầu mỡ vô tội vạ.
Giữa mùa hè mà xào đĩa rau xanh nửa đĩa là mỡ, nóng nực thế ai mà nuốt trôi cho nổi!
Nhà máy trưởng cũng cạn lời.
Cũng yêu cầu nấu ngon đến mức nào, cũng chẳng hy vọng dựa miếng ăn mà khiến lãnh đạo xuống kiểm tra thế thế nọ.
thể khó xử chứ, còn tưởng bọn họ đón tiếp lãnh đạo chứ.
“Vội cái gì, Trần sư phụ sợ bây giờ, đồ đạc chuẩn xong .”
Chủ nhiệm Trương lườm cháu trai một cái, “Suốt ngày cứ cuống cuồng lên, bao nhiêu tuổi .”
Miệng mắng nhưng cũng trách cứ quá nhiều.
“Không , bằng bùn mà dễ sợ thế, thanh niên thì nên tràn đầy sức sống, hoạt bát một chút.
Anh cái đứa nhà xem, suốt ngày mặt cứ lầm lì , chẳng thấy lấy một cái, chẳng rốt cuộc ai là sư phụ ai là đồ nữa.”
Trần đầu bếp quên chê bai Giang Thịnh.
Giang Thịnh liên lụy vô cớ:
......
“Nói gì thế, là một đứa trẻ ngoan mà.”
Chủ nhiệm Trương hì hì tiếp lời, “Ông xem thiếu cái gì , thiếu cái gì tìm xem mua .”
“Trần sư phụ, ông đem hết bản lĩnh mười hai phần đấy nhé!
Hai ngày bàn thức ăn thừa mứa lãnh đạo nhà máy chúng mất mặt quá.”
Chủ nhiệm Trương mồ hôi đầm đìa.
Nhà máy trưởng mà vui thì đám bọn họ mà yên .
Hơn nữa lãnh đạo đến là để thị sát tình hình nhà máy, ý định thế một lô máy móc.
Lãnh đạo xem mấy nhà máy , nếu chỉ vì miếng ăn mà hỏng việc thì nhà máy trưởng chắc phát điên mất.
“ , sẽ để ông khó xử .”
Trần đầu bếp đùa giỡn nữa, “Giang Thịnh cất đồ , cá , lọc xương .
Tiểu Trương, cháu sàng ít tro bếp đây, lát nữa dùng để rửa cái bao t.ử lợn .”
Trần đầu bếp xem qua đồ đạc trong bếp một lượt bắt đầu bảo Giang Thịnh và cháu trai chủ nhiệm Trương chuẩn .
Chủ nhiệm Trương thấy bên Trần đầu bếp bắt đầu bận rộn, chẳng ai rảnh mà tiếp chuyện , gã cũng đó vướng chân vướng tay.
Nhân lúc gã lẻn xem bên nhà máy trưởng thế nào, để nắm bắt tình hình cả hai bên, tránh rơi thế động.
Cháu trai chủ nhiệm Trương giúp gì nhiều, chỉ là rửa rau nọ, cuối cùng là nhóm lửa canh nồi.
Trần đầu bếp cho những món tốn thời gian lên nấu , lâu mùi thơm từng đợt từng đợt bay .
Cháu trai chủ nhiệm Trương cái nồi bốc sùng sục, lau lau cái miệng chẳng hề nước dãi của .
Sau đó thấy Giang Thịnh hạ d.a.o nhanh thoăn thoắt thái sợi khoai tây, chỉ thấy tiếng “đốp đốp đốp" và ánh sáng lạnh lẽo lướt qua d.a.o.
Trương Trường Dương cảm thấy mắt và tai bận rộn xuể, đôi tay , nếu là ngón tay thì chắc băm nát .
Hừm——
Trương Trường Dương mạnh dạn lắc đầu xua tan cái ý nghĩ đẫm m-áu và kinh dị đó khỏi đầu.
Chủ nhiệm Trương thấy nhà máy trưởng bên tham quan xong xuôi, vội vàng chạy về phía nhà bếp.
Gã chạy bộ thở dốc, mặt trời nắng gắt, trán đầy mồ hôi, quần áo cũng mồ hôi thấm ướt.
Chủ nhiệm Trương cũng dám dừng nghỉ ngơi.
“Trần sư phụ , thế nào... ạ?”
Chủ nhiệm Trương lời còn dứt mùi thơm nồng nàn trong bếp cho mê mẩn.