“Anh Trịnh, miệng như thế, thì phụ nữ ?”
Phải rằng, chân thành đúng là đòn chí mạng!
“Anh thề là sẽ thế nữa!”
Trịnh Lạc suýt chút nữa thì giơ tay tuyên thệ!
Dọn dẹp xong nhà bếp, một nhóm trong phòng trò chuyện.
“Dịch Dương, ngày mai đợi ở công xã một lát, đổi công việc ở trường tiểu học công xã đổi việc ngay tháng , đưa thủ tục nhậm chức, lát nữa đến chỗ đại đội trưởng xin giấy chứng nhận .”
“Gấp ?
Giáo viên nghỉ hè chẳng cũng lương ?”
Dịch Dương Trịnh Lạc.
“Công việc huyện lương cao gấp đôi giáo viên công xã, hơn nữa công việc là cô giáo đó đổi cho chồng , đàn ông cứ thúc giục vợ mãi, chẳng hôm qua mới đến tìm đó .”
Nhắc đến chuyện Trịnh Lạc cũng thấy bất lực, cũng tham lăm chút lương nghỉ hè của , nên vốn dĩ thương lượng là kỳ nghỉ hè mới đổi việc, kết quả thành thế .
Nghe thấy công việc huyện, Dịch Dương Giang Thịnh một cái, Giang Thịnh nắm lấy tay Dịch Dương, gãi gãi lòng bàn tay để trấn an.
Trịnh Lạc tự nhiên bỏ lỡ cảnh , cố tình chuyện lương ở huyện cao, tuy Dịch Dương là đối tượng của Giang Thịnh, nhưng cứu mạng là Giang Thịnh, vẫn nhịn mà thêm vài câu.
Có lẽ là do bản xui xẻo cận nhất phản bội, nên giờ ai cũng thấy là ý , một rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng chính là để chỉ lúc .
“Được.”
Dịch Dương gật đầu.
“Giang Thịnh việc trấn ?
Để nhờ bố để ý giúp!”
Tưởng Quốc Khánh lúc bắt đầu thể hiện bản .
“Không cần , bây giờ thấy .”
Giang Thịnh lắc đầu, lên trấn, cũng lên huyện, thủ ở núi lớn, học nấu ăn là thấy lắm .
“ nếu nhà ai đám tiệc gì thì thể giới thiệu .”
“Vậy , thôi thôi!
Đến lúc kết hôn mời đến cầm muôi nhé!”
Tưởng Quốc Khánh gật đầu lia lịa, nhắc đến chuyện kết hôn là chẳng hề hổ chút nào.
“Được thôi.”
Khóe miệng Giang Thịnh giật giật.
“Trịnh Lạc, thể kiếm xi măng và vôi trắng ở ?”
Giang Thịnh về phía Trịnh Lạc.
“Cậu cần bao nhiêu?”
Trịnh Lạc ngay bữa cơm thể ăn mà.
“Mấy ngày nữa bận xong việc định dỡ nhà xây , tường trong bốn căn phòng quét vôi trắng, nền nhà đều cứng, đương nhiên là càng nhiều càng .”
Giang Thịnh gây chú ý, nhà vách đất phù hợp, chỉ là bên trong cho một chút mới .
“Vậy , tiên chuyển cho ba trăm cân, cát sông cũng chuyển đến cùng luôn, tính giá thấp nhất cho .”
“Cậu mà mời ăn thêm hai bữa nữa, thể để giá vốn cho đấy!”
Trịnh Lạc xoa xoa bụng , vì ăn miếng ngon mà cũng tốn bao công sức.
“Dạo thời gian ăn cơm , thể cho vài lọ tương ớt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-74.html.]
Giang Thịnh lườm Trịnh Lạc một cái, còn ăn nữa , mơ quá nhỉ.
“Vậy cũng .”
Trịnh Lạc cảm thấy vớt vát chút nào chút nấy, thể moi cái ăn từ miệng Giang Thịnh cũng chẳng dễ dàng gì.
Cái loại tương đó thật sự thơm, lúc Trịnh Lạc cứ ôm khư khư cái hũ với vẻ mặt say mê, Giang Thịnh nhịn mà giật giật khóe miệng, tương còn nguội hẳn mà Trịnh Lạc cứ nhất định mang , đợi nổi đến ngày mai để Dịch Dương mang cho.
Giang Thịnh lẽ nào thiếu của một hũ tương !
Tuy rằng vốn dĩ cũng chẳng đưa!
Trịnh Lạc đương nhiên là vội , cái tên Lương Hạo Nhiên và Tưởng Quốc Khánh cứ chằm chằm như hổ đói ở bên cạnh, con ngươi suýt thì rơi trong nồi luôn , cái hũ đặt ở là hai đó cứ lượn lờ qua bảy tám !
Anh vội !
Chuyện công việc giải quyết nhanh, dù cả hai bên đều tự nguyện đổi, hơn nữa thành tích học tập của Dịch Dương cũng xuất sắc, phía trường học ý kiến gì, chỉ là lúc rời , chồng của cô giáo chút mỉa mai .
“Thế còn hưởng một tháng lương trợ cấp nữa, đúng là may mắn, cũng là do chúng nhân hậu đổi cho, chứ đổi là khác thì chẳng chuyện .”
Trong mắt đàn ông lộ rõ ý tứ là đưa cho cái gì đó để cảm ơn .
“Nếu đổi thì chúng thể đổi, cũng bắt bù tiền mà còn ở đây lải nhải cái gì, nào, cho mặt mũi quá hả?”
Sắc mặt Trịnh Lạc trầm xuống, hạng thèm nuông chiều.
Công việc huyện, đổi nhiều lắm, cũng là vì cô giáo chút quan hệ với phía , nếu thể đổi cho cô .
“Xì, các định cảm ơn thế nào đây?
Trước mặt lắm mà, chờ tin của các .”
Trịnh Lạc vốn những điều , cứ coi như chịu thiệt chút để mua niềm vui cho , nhưng những cứ nhất định tìm chuyện vui cho .
“Anh họ, chúng em, chúng em sẽ quên ơn nghĩa của cô và .”
Người phụ nữ kéo kéo cánh tay chồng , gượng gạo tạ .
“Chúng thôi.”
Trịnh Lạc lườm phụ nữ một cái, trong mắt mang theo sự tức giận, gọi Giang Thịnh và Dịch Dương rời .
Người phụ nữ tên là Hồng Tú, là em họ xa của , bản công việc, gia cảnh cũng khá giả, nhưng vì một đàn ông mắt cao hơn đầu chẳng mà cãi với gia đình, bây giờ ngay cả công việc của cũng đổi mất, năm đó nhà lo cho cô công việc cũng vận động ít .
Anh vốn đổi công việc , công việc trong tay Hồng Tú thì đàn ông kiểu gì cũng cung phụng Hồng Tú, dám loạn với Hồng Tú, chỉ là Hồng Tú ngày nào cũng đến nhà , thấy là , thấy cũng , tìm bố Hồng Tú cũng xong, thì thể trốn , nhưng thì còn cách nào khác!
Thế nên chỉ thể đổi cho cô thôi!
Sau xảy chuyện gì cũng là Hồng Tú tự chuốc lấy!
“Ngại quá nhé, hai vợ chồng đứa em họ của đầu óc đều vấn đề.”
Trịnh Lạc thở dài trong lòng.
“Chỉ là lạ thôi, đáng để tâm.”
Giọng điệu Giang Thịnh bình thản.
Lúc đó Trịnh Lạc hề bênh vực vợ chồng Hồng Tú, Giang Thịnh liền chẳng thèm quan tâm đến hai đó nữa.
“Chúng về đây.”
“Ừ, xi măng các thứ tìm xong cho , mấy ngày nữa tự lên trấn mà chở về nhé.”
“Được, tiền đưa cho ai?”
Giang Thịnh gật đầu biểu thị hiểu.
“Tiền cần đưa , lúc nào rảnh thì cho thêm ít tương nhé.”
Tối qua về nhà dùng tương ớt Giang Thịnh để trộn mì, thơm đến mức suýt thì l-iếm sạch bát!