Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-04-21 09:48:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cháu trai của Lưu Bình cậy thế là nhờ quan hệ của trạm trưởng Trương mà đây nên ở ban hậu cần luôn hống hách, ngang ngược, lầm thì tùy tiện tìm cũng một đống.

 

Thư ký nhận lệnh xong liền việc ngay.

 

Lưu Bình vẫn luôn lo sợ trạm trưởng Trương gọi , buổi chiều lúc việc còn thương tay.

 

Những khác bảo gã nghỉ ngơi, Lưu Bình còn mấy câu kiểu “vết thương nhẹ rời trận tuyến", đều đang khen gã đấy.

 

Sau khi Tưởng Quốc Khánh về nhà kể chuyện cho ba trai , cả gia đình rơi im lặng.

 

“Sáng mai sẽ lên hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ mua ít đồ, mua thêm ít hoa quả, mai con mang cảm ơn , giúp con thì con đừng mà dở tính tiểu thư với đấy."

 

Mẹ Tưởng sắp xếp.

 

“Sau Quốc Khánh con đừng gần lão Lưu đó nữa.

 

Mấy ngày nữa chú dượng sẽ đổi sư phụ khác cho con, chuyện sửa xe con cũng tự học cho kỹ, nhỡ xảy vấn đề gì cũng đường mà ."

 

Chú dượng Trương trọng .

 

“Con ạ."

 

Tưởng Quốc Khánh gật đầu.

 

Anh cũng kịp phản ứng , là Lưu Bình đang hại , chỉ là vẫn hiểu tại .

 

Anh đối xử với sư phụ Lưu , tôn trọng, đồ gì ngon cũng mang cho sư phụ Lưu một phần, kết quả nhận cái kết , điều khiến Tưởng Quốc Khánh thấy khó chịu.

 

“Quốc Khánh, đây của em, đây là vấn đề của Lưu Bình.

 

Kẻ chung quy vẫn là kẻ , em xem cái Giang Thịnh đó thì khác, đó em cãi với , nhưng vẫn giúp em, chứng tỏ chuyện chẳng liên quan gì tới em cả."

 

Tưởng Quốc An bên cạnh em trai khuyên giải.

 

“Vâng, em ."

 

Tưởng Quốc Khánh gật đầu.

 

Sau khi về nhà, Giang Thịnh dọn dẹp nhà cửa một lượt, còn dùng ngải cứu hun khắp nhà, dù như cũng bớt muỗi nhiều.

 

Giang Thịnh cảm thấy trong thôn cái gì cũng , chỉ muỗi là quá nhiều, buổi tối bước khỏi sân là mặt thể đ-ập thẳng một đàn muỗi.

 

Sáng sớm Giang Thịnh lên công xã mua thịt, thấy còn xương ống cũng mua luôn, định bụng ở nhà còn bí đao thể hầm một nồi canh.

 

Lương Hạo Nhiên từ sớm tới giúp đỡ, thấy giờ còn là khách nữa , nhà của đại ca , tới giúp thôi!

 

Dịch Dương mang theo mớ rau mà Trần Quế Hoa hái từ sáng sớm tới, một giỏ rau lớn, rau xanh mướt vẫn còn đọng sương.

 

Đầu bếp Trần từ sớm mang đồ tới về ngay.

 

Ông ở đây e rằng mấy đứa nhỏ sẽ thoải mái, vả ông cũng chẳng chuyện gì để với mấy đứa nhỏ , ông sợ ở đây ăn cơm xong sẽ đau dày.

 

Dịch Dương định giúp Giang Thịnh nhóm lửa.

 

Giang Thịnh thấy trong bếp nóng quá nên bảo Dịch Dương ngoài trông nồi canh hầm lò, để Lương Hạo Nhiên nhóm lửa.

 

Lương Hạo Nhiên hăng hái cửa lò, nhóm lửa cực kỳ nhiệt tình.

 

Trịnh Lạc và Tưởng Quốc Khánh cùng tới.

 

So với Trịnh Lạc tay xách quà sạch sẽ chỉnh tề thì Tưởng Quốc Khánh trông t.h.ả.m hại hơn nhiều, dắt xe đạp thở hồng hộc, xe đạp cũng thêm nhiều vết xước, đồ treo tay lái cũng nghiêng ngả, trông giống như đang tị nạn .

 

“Hù, hù, hù, tới, tới nơi ?"

 

Tưởng Quốc Khánh cảm thấy hơn hai mươi năm cuộc đời bao giờ mệt như thế .

 

Anh đạp xe tới công xã đường còn dễ , ngược lên nữa thì dọc đường là ổ gà ổ voi, còn nhiều đường mòn Tưởng Quốc Khánh dám đạp xe chỉ thể dắt bộ, còn leo dốc, gần như là lội qua đống cỏ mà tới đây.

 

Khóe miệng Trịnh Lạc giật giật, thôi:

 

“Cậu..."

 

“Để nghỉ tí , nghỉ tí, nghỉ tí..."

 

Ngồi bệt xuống đất chẳng còn chút hình tượng nào, thực sự sắp mệt ch-ết .

 

“Tưởng Quốc Khánh?

 

Cậu..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-72.html.]

 

Dịch Dương từ trong sân thì vặn thấy Trịnh Lạc và Tưởng Quốc Khánh.

 

Trịnh Lạc thì quen, Tưởng Quốc Khánh thì , nhưng cái bộ dạng t.h.ả.m hại thế , “Cậu thế?"

 

“Cái đường của khó quá, , tới tìm Giang Thịnh."

 

Tưởng Quốc Khánh cũng giữ hình tượng, nhưng thực sự quá mệt , đành mặc kệ luôn.

 

, dù Dịch Dương cũng là đối tượng của Giang Thịnh , lôi thôi một chút cũng chẳng .

 

là Trịnh Lạc, cũng tới tìm Giang Thịnh."

 

Trịnh Lạc giới thiệu bản .

 

là Dịch Dương, Giang Thịnh đang ở trong nhà, hai mau ."

 

Dịch Dương giới thiệu , nghiêng để họ .

 

Dịch Dương đưa tay định kéo Tưởng Quốc Khánh, Tưởng Quốc Khánh nghĩ tới cảnh tượng hôm qua Giang Thịnh kéo lê và xe máy cày cùng , thế là giấu tay tự bò dậy, phủi phủi quần áo cho sạch sẽ mới dắt xe đạp cửa.

 

“Giang Thịnh, Tưởng Quốc Khánh tới tìm ."

 

Dịch Dương gọi một tiếng bếp, lấy bát rót nước nóng cho hai .

 

Trịnh Lạc thì quen cửa quen nẻo xuống, đặt đồ mang tới xuống, vẻ ung dung như về nhà .

 

Tưởng Quốc Khánh thì khác, tay xách đồ lúng túng một bên, đồ tay nên đặt xuống đưa cho Dịch Dương, cũng nên xuống .

 

“Cậu định đó thần giữ cửa định mang đồ về?

 

Ngồi xuống ."

 

Trịnh Lạc thấy Tưởng Quốc Khánh ngây đó, chút ghét bỏ.

 

“Ồ."

 

Tưởng Quốc Khánh xách đồ xuống, trông càng ngốc hơn.

 

Trịnh Lạc:

 

“..."

 

Đứa trẻ sống đến chừng thật dễ dàng.

 

“Tưởng Quốc Khánh tới chuyện gì?"

 

Giang Thịnh Tưởng Quốc Khánh, nhịn giật giật khóe mắt.

 

Nhìn thấy cái mặt hớn hở nịnh bợ của Tưởng Quốc Khánh là Giang Thịnh nhớ tới cái cảm giác ghê tởm lúc nước mũi gã quệt chân hôm qua.

 

“Hôm qua giúp , đây là quà cảm ơn ba , trai và chú dượng, dì của bảo mang tới cho ."

 

Tưởng Quốc Khánh bật dậy như lò xo, nhét mớ đồ tay tay Giang Thịnh, đó cúi đầu chín mươi độ cực kỳ tiêu chuẩn, thành tâm như thể sắp tiễn đưa Giang Thịnh .

 

Giang Thịnh:

 

...

 

Thật cần thiết!

 

“Đồ nhận , lên ."

 

Giang Thịnh chỉ thấy đau đầu, bảo Tưởng Quốc Khánh mau lên.

 

“Được."

 

Tưởng Quốc Khánh cực kỳ lời dậy vị trí cũ, bưng bát uống nước.

 

Lúc uống nước thì chạm ánh mắt của Giang Thịnh, gã cái bát nước Giang Thịnh, nên uống bát nước .

 

Giang Thịnh xoa xoa thái dương, chuyện với đơn thuần thực sự mệt.

 

“Ha ha ha ha ha ha...

 

Giang Thịnh cũng ngày hôm nay, mau lên , đói ."

 

Tâm trạng Trịnh Lạc lúc vô cùng sảng khoái.

 

Trước đây Giang Thịnh cho câu nào, hôm nay thấy Giang Thịnh cho nghẹn lời cũng thấy vui vẻ.

Loading...