Sau đó Giang Thịnh định mà nổi, Tưởng Quốc Khánh ôm c.h.ặ.t lấy chân, quần Giang Thịnh cũng dính đầy dầu máy đen sì, còn giữ cho quần Tưởng Quốc Khánh kéo tụt xuống.
Giang Thịnh:
Đ-á ch-ết phạm pháp chứ!
Hay là g-iết diệt khẩu hết cho xong!
Giang Thịnh chằm chằm Lương Hạo Nhiên với ánh mắt sắc lạnh, Lương Hạo Nhiên một tay hiệu kéo khóa miệng, một tay che mắt .
“Thịnh ca, em thấy gì cả!
Em gì hết!"
“Hả?!"
“Tránh !
Nếu lát nữa đào hố chôn luôn đấy."
Giang Thịnh cái quần của , chỉ dầu máy mà còn nước mũi và nước mắt của Tưởng Quốc Khánh, thực sự hận thể vứt luôn cái chân !
“ to xác thế , đào hố chôn tốn công lắm."
Tưởng Quốc Khánh do dự hồi lâu, rụt rè tiến gần Giang Thịnh nhỏ giọng .
Giang Thịnh lườm Tưởng Quốc Khánh một cái chui xuống gầm xe.
Giang Thịnh dạng xuất quỷ nhập thần về mấy thứ , nhưng vẫn thể sửa , dù ở thời mạt thế, xe cộ là vật dụng thiết yếu để di chuyển, hầu như ai cũng sửa, xe là coi như thêm một mạng sống .
“Có một linh kiện vặn lỏng , khi tắt máy thì nổ nữa.
Cái xe máy cày ai giao cho ?"
Giang Thịnh cái gã ngốc mặt.
“Hả, sư phụ giao cho mà, đó vẫn lắm, do nãy kẹt ở va trúng ..."
“Chát!"
“Cái thằng ngốc , Thịnh ca của tao linh kiện đó vặn lỏng , thế thì còn ai đây nữa?
Bị bán còn giúp đếm tiền thì chắc chẳng mấy ai , mày đúng là hạng nhất đấy."
Lương Hạo Nhiên trợn trắng mắt lòi cả ngoài, đúng là ngốc đến mức đáng thương.
“ mà tại chứ?"
Tưởng Quốc Khánh đơn thuần hỏi.
Giang Thịnh:
“...
Mau biến ."
Còn nữa sợ nhịn mà chôn thật luôn!
“Mau về , nắng to thế , phơi thêm lúc nữa là thành thịt khô đấy."
Lương Hạo Nhiên chán ghét vẫy vẫy tay đuổi Tưởng Quốc Khánh.
Tưởng Quốc Khánh:
“????"
Mình bỏ lỡ cái gì ?
Chuyện gì xảy thế?
Giang Thịnh dẫn Lương Hạo Nhiên , Tưởng Quốc Khánh theo hướng Giang Thịnh rời , chiếc xe máy cày đang nổ máy ầm ầm bên cạnh.
Tưởng Quốc Khánh:
?
Anh về nhà tìm đây!
“Cậu định gì mà theo về?"
Giang Thịnh Lương Hạo Nhiên.
“A!
Em định hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, thôi bỏ , mai ."
Lương Hạo Nhiên mới nhớ định lên hợp tác xã trấn, định mua ít xà phòng, trời nóng quá, xà phòng của dùng hết sạch .
“Mai tới nhà ăn cơm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-71.html.]
Giang Thịnh Lương Hạo Nhiên .
Trịnh Lạc giúp một việc, thể cầu nối cho Trịnh Lạc.
“Giới thiệu một bạn cho quen, đại ca của Hổ ca."
“Thịnh ca quen ông ?"
Giọng điệu Lương Hạo Nhiên thận trọng hơn nhiều.
“Chậc, nhặt ở núi."
“Hả?"
Lương Hạo Nhiên ngẩn ngơ Giang Thịnh, “Nhặt ở ngọn núi nào thế ạ?"
Để em tới xem nhặt ông nào .
“Nhặt trong đàn bò rừng đấy, ?
đưa ."
“Thế thì thôi, thôi, thôi ạ!"
Hai tay Lương Hạo Nhiên xua tít mù đến mức hiện cả bóng ảo.
Giang Thịnh chậc một tiếng, tiếp tục chủ đề nữa.
Lúc Tưởng Quốc Khánh lái xe máy cày về, Lưu Bình - sư phụ dẫn dắt Tưởng Quốc Khánh ở trạm nông cơ trấn - ánh mắt loé lên, nhưng chỉ thoáng qua nhanh ch.óng nở nụ đón tiếp.
Chú dượng của Tưởng Quốc Khánh là trạm trưởng trạm nông cơ, ba là phó giám đốc nhà máy dệt, cũng là trưởng khoa tuyên truyền, là đại sư phụ ở lò mổ, cả nhà ai là bình thường, chỉ Tưởng Quốc Khánh là ngốc nghếch dễ lừa thôi.
Lưu Bình vốn định gây chút rắc rối cho Tưởng Quốc Khánh, đó gã tay giải quyết, thế là nhà họ Tưởng chẳng sẽ cung phụng gã, Tưởng Quốc Khánh chẳng sẽ coi gã là ân nhân cứu mạng mà thờ phụng , ai ngờ Tưởng Quốc Khánh may mắn thế, chẳng việc gì.
“Quốc Khánh chở lương thực về ?"
Lưu Bình đưa tay đỡ Tưởng Quốc Khánh.
“Sư phụ Lưu, tìm thấy đường, đường cũng gặp ai nên về luôn, mai sư phụ nhé."
Tưởng Quốc Khánh nhỉ, tuy não ngốc nghếch, nhưng cái lời!
Cái gì hiểu là hỏi trai, hỏi ba, hỏi , tuyệt đối tự ý quyết định, chỉ nhà mới giúp thôi!
“Vậy , dọc đường vẫn chứ?"
Lưu Bình vòng quanh xe một vòng hỏi.
“Có thể xảy chuyện gì , kỹ thuật của thế mà."
Tưởng Quốc Khánh vênh mặt lên, nghiến răng một cái.
“Vậy thì , thì , còn sợ đầu lên đường ứng phó nổi."
Lưu Bình hì hì .
“Sư phụ Lưu đây, tìm chú dượng !"
Tưởng Quốc Khánh thêm với Lưu Bình nữa, chạy thẳng văn phòng trạm trưởng trạm nông cơ.
“Chú dượng cho chú , hôm nay bla bla bla bla............"
Tưởng Quốc Khánh tuôn một tràng kể hết chuyện hôm nay cho chú dượng , chú dượng lúc đầu vẫn đang , lời Tưởng Quốc Khánh xong sắc mặt càng lúc càng tối sầm , cuối cùng trầm xuống như sắp nhỏ nước .
“Chú , cháu thương gì chứ?"
“Dạ ."
Tưởng Quốc Khánh quẹt mặt , lắc đầu.
“Cháu về nhà , chú và dì cháu tối nay sẽ về, chuyện đến lúc đó cháu cũng một tiếng với ba , rửa mặt ."
Chú dượng Trương vỗ vai Tưởng Quốc Khánh.
“Vâng."
Tưởng Quốc Khánh gật đầu ngoài rửa mặt, cái mặt nhọ nhem thế mà về nhà thì lắm.
Chú dượng Trương Tưởng Quốc Khánh ngoài thì mặt tối sầm hẳn, cái lão Lưu dám tính kế lên đầu gia đình ông.
Lúc học lái xe, quà cáp của Tưởng Quốc Khánh đưa cho gã ít, ông còn sắp xếp cho cháu trai Lưu Bình công nhân thời vụ ở hậu cần trạm nông cơ, ông đối xử như là quá thành ý , Lưu Bình thế mà còn tính kế Tưởng Quốc Khánh như .
Lưu Bình vẫn luôn bí mật quan sát tình hình văn phòng trạm trưởng, gã Tưởng Quốc Khánh sẽ gì với trạm trưởng.
Trước đây Tưởng Quốc Khánh chuyện gì cũng kể với gã, gã tưởng sự tin tưởng của Tưởng Quốc Khánh , nhưng tình hình hiện tại khiến Lưu Bình hoảng hốt.
Sự tu dưỡng của trạm trưởng Trương vẫn thâm hậu, ông trong văn phòng vài phút đó vẫn dùng giọng điệu như thường ngày gọi thư ký , bảo tìm một cái để sa thải cháu trai của Lưu Bình.