Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:26:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hồ Phương sợ trai và chị dâu tức giận, bao nhiêu uất ức chỉ nuốt ngược trong.

 

Hồ Phương tìm con gái để trút bầu tâm sự, con gái đòi công bằng cho .

 

Thế nhưng, con gái Hồ Phương cũng từng nếm mùi chính ruột “đ-âm lưng".

 

Lần đó bà lóc t.h.ả.m thiết, cô con gái vì thương bênh vực, kết quả là đắc tội hết với họ hàng, còn ngoắt hiểu chuyện, cùng đám họ hàng sang chỉ trích cô.

 

Sau đó, con gái Hồ Phương bao giờ quản chuyện của bà nữa.

 

Cô cảm thấy đúng là đáng đời, đau khổ uất ức đều là do bà tự chuốc lấy.

 

Lần Giang Thịnh gặp Hồ Lan Lan vẫn là ở trong tiệm của , cùng cô còn Giang Điệp.

 

Hai ăn mặc cực kỳ chín chắn, môi đỏ như lửa, tóc uốn xoăn, trang điểm đậm, tỏa mùi nước hoa nồng nặc.

 

Rõ ràng tuổi đời còn nhỏ, nhưng cách phục sức khiến chẳng còn nhận tuổi thật của họ nữa.

 

Họ đều theo những gã ông chủ.

 

Gã nào gã nấy tai to mặt lớn, bàn tay mấy sạch sẽ, cứ thế sờ soạn lung tung Giang Điệp và Hồ Lan Lan.

 

Những khác trong phòng bao đều thấy bàn tay của mấy lão đang sờ mó, nhưng Hồ Lan Lan và Giang Điệp mặt vẫn nở nụ kiều mị, chẳng chút hổ, ngược còn nũng nịu với bên cạnh.

 

Mấy năm nay giàu lên ít, những nam thanh nữ tú cái nghề như Giang Điệp và Hồ Lan Lan cũng chẳng hiếm.

 

Suy cho cùng, công việc bây giờ dễ tìm, hiệu quả kinh doanh của các nhà máy cũng ngày một xuống, đường tắt ngày càng nhiều.

 

Mấy ông chủ theo Trịnh Lạc đến đây.

 

Trịnh Lạc vốn ghét những trò , đây từng chịu thiệt thòi nên bây giờ chỉ ham ăn uống, còn phương diện thì gần như thanh tâm quả d.ụ.c.

 

Bao nhiêu năm nay bên cạnh chẳng ai, trái cứ dăm ba bữa đến nhà Giang Thịnh ăn chực, thuộc kiểu đuổi cũng .

 

“Giang Thịnh, loại như cũng chỉ xứng đầu bếp thôi, hừ."

 

Giang Điệp cố tình ngoài để sỉ nhục Giang Thịnh, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.

 

Có một đàn ông là sinh viên thì , chẳng cũng chỉ là một kẻ đầu bếp quanh quẩn bên bếp lò hầu hạ khác đó ư.

 

đúng là một đầu bếp, nhưng cô là cái thứ gì."

 

Giang Thịnh đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho Giang Điệp.

 

“Anh... chuyện của cần quản chắc!

 

Bây giờ chỉ cần hầu hạ cho , cẩn thận bảo ông chủ của các đuổi việc đấy."

 

Giang Điệp một khoảnh khắc lúng túng, nhưng nhanh biến mất.

 

Có gì to tát chứ, cô tiền là .

 

Những đều là ghen tị vì cô tiền, dù cũng chẳng bản lĩnh mà .

 

“Cô cứ thử xem."

 

Giang Thịnh liếc Giang Điệp một cái bỏ .

 

“Cô quen ?"

 

Hồ Lan Lan lưng Giang Điệp, khoanh tay theo.

 

Bước chân cái sân , Hồ Lan Lan nhớ đến sự nhục nhã mà Giang Thịnh dành cho một năm , cô sẽ bỏ qua cho Giang Thịnh .

 

“Họ hàng nghèo ở quê thôi, đầu bếp mà."

 

Giang Điệp ghét bỏ dùng tay che mũi, cứ như Giang Thịnh thứ gì đó bẩn thỉu lắm.

 

“Cô chắc ?

 

Người là ông chủ của tiệm đấy?

 

Họ hàng nghèo?"

 

Hồ Lan Lan Giang Điệp đầy khinh bỉ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-193.html.]

Chắc Giang Thịnh sợ đám Giang Điệp lên tận cửa đòi tiền nên giả nghèo giả khổ cho cô đấy chứ.

 

Hồ Lan Lan dù cũng nghề giống Giang Điệp, nhưng luôn tự cho thành phố, khác hẳn với loại từ núi xuống như Giang Điệp, vẫn cảm thấy cao hơn Giang Điệp một bậc.

 

“Tất nhiên là chắc chắn , thì lấy tiền, chỉ là một kẻ mù chữ học, mà đòi ông chủ, chuyện đó thể."

 

Giang Điệp chắc nịch, sự khinh rẻ và chán ghét trong mắt như tràn ngoài, điều khiến Hồ Lan Lan chút hoài nghi, là bà cô của cô lừa cô , tiệm thực chất ông chủ khác.

 

rõ ràng chính Giang Thịnh đuổi việc cô của cô , căn nhà lớn đó cũng là của Giang Thịnh.

 

Giang Điệp lẽ là một con ngốc, cơ mà nếu thể khiến Giang Điệp mất mặt thì cũng .

 

Cũng chẳng Giang Điệp bản lĩnh gì mà bám lão Trương, còn khiến lão cam lòng vung tiền cho cô như thế.

 

Lão Lưu mà cô theo đúng là một kẻ keo kiệt, kiếp, ngủ với cô còn ngủ mi-ễn ph-í.

 

Nếu lão Trương chán ghét Giang Điệp, cơ hội.

 

Ai mà chẳng thích tiền chứ.

 

“Cái tên Giang Thịnh đó đây từng mất mặt, hôm nay chúng là khách quý, bắt quỳ xuống tạ với chúng mới .

 

Chỉ là một tên đầu bếp thôi, với bọn ông chủ Trương."

 

Giọng của Hồ Lan Lan nhẹ, nhưng giống như một cây đinh đ-âm sâu lòng Giang Điệp.

 

Giang Điệp chính là giẫm nát Giang Thịnh chân, giống như lúc cha còn sống, giống như kiếp , Giang Thịnh chỉ xứng đáng sống chân cô mà thôi!

 

“Ông chủ Trương, ở đây một tên đầu bếp tên Giang Thịnh, đây từng bắt nạt em, hôm nay trút giận cho em, bắt tạ với em."

 

Giang Điệp tựa lòng lão Trương nũng nịu, còn đưa tay chỉ lên môi lão.

 

Nhìn cái bản mặt híp mắt thở hổn hển , thật chẳng hiểu Giang Điệp chịu đựng nổi.

 

“Cái gì?

 

Hắn ăn gan hùm mật gấu mà dám bắt nạt cục cưng của !

 

Phục vụ!

 

Phục vụ !"

 

Lão Trương vốn ngà ngà say, ở đây bao nhiêu , nếu lão gì đó chẳng sẽ coi thường, bảo đàn bà của lão mà cũng để khác tùy ý bắt nạt !

 

Đám chẳng thối mũi lão .

 

“Chào ngài, chuyện gì ạ?"

 

Nghe thấy tiếng quát tháo, lập tức nhân viên tiến phòng bao.

 

“Tiệm của các tên đầu bếp tên Giang Thịnh , gọi đây cho ."

 

“Ngài tìm việc gì ạ?"

 

“Bảo gọi thì cứ gọi , nhảm cái gì!"

 

Lão Trương nổi trận lôi đình, cảm thấy nhân viên lão mất mặt, giọng khỏi gắt gỏng thêm mấy phần, quát đến mức tai Giang Điệp cũng đau nhức, mà cô còn duyên vuốt ng-ực dỗ dành lão.

 

Nhân viên phục vụ vội vàng ngoài, Hồ Lan Lan mỉm tựa sát lão Lưu.

 

xem xem Giang Thịnh tạ thế nào, dù là ông chủ chăng nữa thì chẳng vẫn tươi nịnh nọt mấy vị đại gia , chẳng qua cũng chỉ là kẻ mở quán ăn nhỏ mà thôi.

 

“Ông chủ Lưu, lúc nãy cái tên họ Giang còn bắt nạt em nữa đấy, cũng nhất định chủ cho em, rõ em là của vẫn thế."

 

Hồ Lan Lan uất ức lau nước mắt.

 

“Yên tâm, lát nữa nhất định sẽ trút giận cho em."

 

Ánh mắt lão Lưu âm hiểm, cực kỳ vui.

 

Một kẻ mở quán cơm mà cũng dám động của lão.

 

Nhân viên phục vụ liền vội vàng tìm Giang Thịnh, xem xem cần báo cảnh sát .

 

Trước đây cũng kẻ đến gây sự, định bắt nạt nhân viên, đều ông chủ của họ dọn dẹp sạch sẽ, nhưng đám trực tiếp tìm ông chủ.

 

 

Loading...