“Mượn?
Mượn kiểu tự tiện lấy mà hỏi ý kiến ai?
Ngoài trời mưa to mà tận chỗ trong lớp học của để mượn?
Cô gọi thế là mượn thì đời chắc chẳng còn kẻ trộm nào nữa .”
Dịch Dương đỡ lấy chiếc ô, để nó đ-âm mặt .
“Anh...
Anh là đàn ông đại trượng phu mà bắt nạt con gái thế...
Anh thấy hổ thẹn ?
cũng cố ý, hôm đó chỉ là vì quá vội thôi.”
Hồ Lan Lan liền rặn hai giọt nước mắt, mấy gã đàn ông hóng chuyện liền nhịn mà lên tiếng bênh vực cho Hồ Lan Lan.
“Ây dà, chẳng chỉ là một chiếc ô thôi ?
Cậu là đàn ông thì hào phóng một chút .”
“ đấy, cô gái nhỏ chắc cũng chỉ là vì vội quá thôi, là đàn ông dầm chút mưa thì .”
“Công an vì giới tính mà chỉ bắt tội phạm nam ?
Các cũng là đàn ông hào phóng một chút đem tiền lương của chia cho những cô gái khác ?
Dù các cũng nên hào phóng một chút mà.”
Dịch Dương thu ô , lạnh lùng liếc những kẻ đang giúp .
Những đó thấy lời Dịch Dương liền nghẹn họng, đồng loạt cúi đầu thêm gì nữa.
“ , cái gì vớ vẩn thế , tội phạm thì phân biệt gì nam nữ, cứ phạm pháp là bắt.”
“Mấy cái thằng nhóc bậy bạ gì thế, một chiếc ô cũng chẳng rẻ nhé.
Cô vội là vội , cô cố ý là cố ý ?
Chạy tận lớp học của lấy đồ thì thế nào mới gọi là cố ý đây?”
“Mặc kệ mấy cái thằng ngốc đó nhảm .”
Về cơ bản vẫn cảm thấy Dịch Dương đúng, về phía Dịch Dương.
Dịch Dương thêm nữa, trong tiệm.
“Mấy cái mụ đàn bà các thì cái gì, cút xa cho lão nương nhờ.”
Hồ Lan Lan cũng chẳng thèm diễn nữa, bản tính lộ rõ, đẩy những xung quanh cũng tiệm.
Dịch Dương liền trực tiếp tìm Giang Thịnh.
Lúc tìm thấy thì Giang Thịnh đang bàn bạc công việc với khác, nên Dịch Dương phiền, cứ dạo loanh quanh ở ngoài chờ Giang Thịnh.
Dịch Dương hề Hồ Lan Lan cũng theo.
Hồ Lan Lan là thẳng đến chỗ cô cô của luôn.
Cô Hu đang ở trong bếp đem bát đĩa tráng bằng nước nóng một nữa, lát nữa là dùng luôn.
“Cô ơi.”
Hồ Lan Lan gọi cô cô định bếp, chân còn kịp bước chặn .
“Làm gì thế?!”
Hồ Lan Lan trừng mắt đang chặn .
“Người ngoài bếp, cô tìm thì ngoài cửa mà đợi.”
Trương Quế Lan đón nhận ánh mắt của Hồ Lan Lan mà , nhường bước lấy một phân.
“Cô—” Hồ Lan Lan mất mặt, trừng mắt dữ tợn với Trương Quế Lan.
“Chị Trương...
Chị đừng giận, Lan Lan còn nhỏ tới đây bao giờ nên hiểu chuyện, chị đừng chấp nhặt cháu nó.”
Cô Hu vội vàng chạy tới lời hòa giải, gương mặt tươi rạng rỡ.
“Cô , đừng để lỡ việc là .”
Trương Quế Lan liếc cô Hu một cái Hồ Lan Lan, gì thêm, tránh đường cho cô Hu ngoài.
“Vâng, chị Trương, em sẽ để lỡ việc ạ.”
Cô Hu hì hì kéo Hồ Lan Lan ngoài, “Lan Lan cháu tới đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-191.html.]
“Cô ơi, cháu vẫn thử nữa, nhỡ ông chủ Giang tuyển thì .”
Hồ Lan Lan đặc biệt mặc bộ quần áo nhất của tới, tay chân mặt mũi cũng xoa thơm phức, còn đ-ánh cả son môi nữa.
Trước đó cô Hu hỏi qua Giang Thịnh về trường hợp của Hồ Lan Lan, Giang Thịnh trực tiếp từ chối .
Cô Hu khuôn mặt lạnh lùng của Giang Thịnh cũng dám gì thêm, về nhà liền đem lời của Giang Thịnh kể cho Hồ Lan Lan .
Hồ Lan Lan bề ngoài thì , còn cô cô vất vả , nhưng trong lòng nghĩ chắc chắn là cô Hu hề tận tâm hỏi han gì cả, thế nên hôm nay cô mới tự tìm đến tận cửa.
“Chuyện ... chuyện ...
Ông chủ Giang , tuyển nữa ...”
Hai tay cô Hu vò vò cái tạp dề đầy vẻ khó xử.
Trước đó Giang Thịnh từ chối , cô ngần tuổi , thể Giang Thịnh , mà Giang Thịnh chẳng nể mặt cô chút nào cả.
Bảo cô tìm Giang Thịnh nữa thì cô lắm, thế chẳng là đem mặt cho giẫm đạp .
“Cô ơi, cháu mấy đó , mấy cô phục vụ còn chẳng xinh bằng cháu nữa là.
Ông chủ Giang là thấy cháu thôi, nếu thấy cháu chắc chắn sẽ nghĩ như .
Cô dẫn cháu mà cô.”
Hồ Lan Lan kéo cánh tay cô Hu, tay bóp mạnh.
“Cô ơi, cô thương cháu mà!”
“Vậy... .”
Cô Hu khuôn mặt của Hồ Lan Lan, ma xui quỷ khiến thế nào cũng đồng ý.
Lan Lan quả thực là xinh hơn mấy cô bé mà Giang Thịnh tuyển về thật, còn là học sinh cấp ba nữa, nhỡ Giang Thịnh thấy đồng ý thì .
Cô cũng sớm chướng mắt mấy cô bé phục vụ , đứa nào đứa nấy cứ như đây lắm bằng, cô mà một câu là mấy đứa nhỏ đó thể cãi mười câu.
“Cô là nhất với cháu luôn.
Thế bây giờ chúng mau thôi cô!”
Hồ Lan Lan ngay lập tức nở nụ , kéo cô Hu định luôn.
Đợi đến khi hôm nay cô gặp ông chủ Giang, trở thành bà chủ của nơi , cô sẽ tống cổ cái tên Dịch Dương lúc nãy ngoài.
Hồ Lan Lan chẳng thấy viển vông chút nào cả.
Từ nhỏ cô khen là xinh , xung quanh cũng vài theo đuổi.
Hôm nay cô ăn mặc như thế còn đ-ánh son, chắc chắn thể khiến cái ông chủ Giang bằng con mắt khác.
Giang Thịnh bên bàn bạc xong mới ngoài tìm Dịch Dương.
Lúc nãy khi đang chuyện với thấy Dịch Dương tới .
“Anh xem, em tìm chiếc ô , đúng là trùng hợp thật, em bắt gặp ngay ở cửa luôn.”
Dịch Dương chỉ chỉ chiếc ô đang mở phơi một bên.
“Tìm là , ai lấy thế?”
“Một cô gái quen ạ.”
Dịch Dương nghĩ ngợi một lát lắc đầu, cô gái đó chẳng thấy quen mặt chút nào.
“Ông chủ Giang.”
Cô Hu gọi một tiếng.
“Có chuyện gì?”
Giang Thịnh đầu sang, Dịch Dương cũng theo tiếng gọi mà theo, thấy Hồ Lan Lan bên cạnh cô Hu liền cau mày, lẽ nào là nhân viên ở đây ?
“Ông chủ Giang, là Hồ Lan Lan, học sinh cấp ba, hỏi xem chỗ còn tuyển ạ?”
Cũng chẳng đợi cô Hu lên tiếng, Hồ Lan Lan trực tiếp tự giới thiệu về luôn.
Sự chú ý của cô đều đặt hết lên Giang Thịnh, Dịch Dương Giang Thịnh che khuất nên Hồ Lan Lan cũng rõ Dịch Dương đang ở đó.
“ , chỗ tuyển nữa.”
Giang Thịnh cực kỳ vui cô Hu.
Lúc cô Hu với trực tiếp từ chối , cái lệ thể mở .
Nếu ai cũng với là trong nhà tới thì chẳng lẽ đều đồng ý hết ?
“Ông chủ Giang, giỏi hơn bọn họ nhiều, là học sinh cấp ba đấy ạ!”
Hồ Lan Lan vội vàng tiến gần hai bước, còn định nhào lòng Giang Thịnh, nhưng Giang Thịnh nhanh mắt nhanh tay dắt Dịch Dương né .