Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 189

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:26:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lan Lan , cái nhà , xây kiểu đó đúng là phong cách của bọn tư sản, .”

 

“Cô gì thế, bây giờ gì còn cái gọi là tư sản nữa.”

 

Hồ Lan Lan khinh khỉnh cô cô một cái.

 

“Thế thì chẳng cũng là bóc lột ...”

 

Cô Hu lẩm bẩm nhỏ, Hồ Lan Lan cũng chẳng buồn tiếp lời.

 

Giang Thịnh hề những suy nghĩ của hai .

 

Dịch Dương bao lâu thì trời âm u , năm giờ thì bắt đầu sấm chớp mưa gió.

 

Lúc Dịch Dương mới vệ sinh xong, chiếc ô để ở chỗ của ai lấy mất .

 

Tiếng sấm bên ngoài ngớt, tiếng mưa cũng nhỏ nhiều, chỉ còn là những hạt mưa phùn li ti.

 

Dịch Dương định thu dọn cặp sách, nghiến răng một cái lao màn mưa.

 

Nào ngờ mới đến cổng trường thì mưa càng to hơn.

 

Ban đầu Dịch Dương định đợi ở cổng một lát, Giang Thịnh thấy về chắc chắn sẽ đến đón, nhưng mới một tẹo, một cơn gió thổi qua, Dịch Dương vốn ướt sũng gần hết khẽ rùng một cái, trong lòng cảm thấy .

 

Nhìn màn mưa, vẫn quyết định dồn hết sức chạy thẳng về nhà.

 

Giang Thịnh vốn dĩ đang nấu cơm trong bếp.

 

Buổi chiều Giang Thịnh vớt mấy con cá diếc, một nửa mang trộn gỏi, một nửa mang nấu canh.

 

Nghe thấy tiếng mở cửa bước liền thấy một Dịch Dương sũng nước.

 

“Sao ướt như chuột lột thế ?

 

Mau tắm .”

 

Giang Thịnh cho Dịch Dương cơ hội giải thích, đẩy thẳng phòng tắm, bật nước nóng lên.

 

Đợi đến khi nóng bốc lên mới dám cởi bộ quần áo ướt sũng .

 

Mùa hè, dù mưa thì rõ ràng cũng lạnh lắm, mà lúc Dịch Dương lạnh ngắt.

 

Đợi đến khi Dịch Dương ấm lên thì quần áo Giang Thịnh cũng ướt hết cả.

 

“Anh lấy quần áo cho em, em dội thêm lúc nữa .”

 

Giang Thịnh mang bộ quần áo ướt nhẹp khỏi phòng tắm, cửa phòng tắm cũng chỉ dám mở một khe nhỏ đủ một qua, chỉ sợ gió lạnh lùa bên trong.

 

Giang Thịnh lau khô tay, tìm quần áo vội vàng mang cho Dịch Dương.

 

Lúc bước khỏi phòng cũng cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua lành lạnh.

 

Tắm rửa xong, Giang Thịnh bọc Dịch Dương kín mít bế về phòng, nấu canh gừng cho .

 

“Khụ khụ khụ, em uống nổi nữa .”

 

Dịch Dương uống nửa bát liền lắc đầu, uống thêm nữa.

 

Trong miệng cay nồng mùi gừng, chút buồn nôn.

 

Giang Thịnh uống cạn chỗ canh gừng còn , đưa tay thử nhiệt độ trán Dịch Dương, thấy gì bất thường.

 

“Chẳng mang theo ô ?”

 

“Em vệ sinh một lát lúc thì ô ai lấy mất .”

 

“Vậy đợi tới đón?”

 

Giang Thịnh cau mày Dịch Dương, xót xa chút tức giận.

 

“Em thấy mưa nhỏ , nào ngờ bỗng nhiên nó to lên...”

 

Dịch Dương thò tay khỏi chăn kéo lấy tay Giang Thịnh.

 

“Dịch Dương, đừng đem thể của đùa giỡn.”

 

Lời nặng nề, c-ơ th-ể Dịch Dương run lên một cái, buông tay đang kéo Giang Thịnh .

 

“Giang Thịnh, em thủy tinh .”

 

Dịch Dương ngước mắt Giang Thịnh, bốn mắt .

 

Giang Thịnh mím c.h.ặ.t môi, thêm gì nữa, cầm lấy bát ngoài.

 

Bữa tối Dịch Dương cũng chẳng ăn mấy miếng.

 

Vừa dầm mưa uống canh gừng, căn bản là cảm giác thèm ăn.

 

Đầu bếp Trần nhận khí giữa hai gì đó , cố gắng giảm bớt sự hiện diện của .

 

Sau khi Dịch Dương ăn xong về phòng, Giang Thịnh vẫn luôn chằm chằm theo bóng lưng của .

 

“Đã lo lắng như còn hờn dỗi lời nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-189.html.]

 

cho , như thế là dễ xảy chuyện nhất đấy.

 

Có chuyện gì thì hai nên huỵch toẹt , im lặng chỉ cho tình cảm xa cách thôi.”

 

Đầu bếp Trần dáng một từng trải, năng lão luyện.

 

“Sư phụ ăn nhiều chút , mong cho chúng con một chút .”

 

Giang Thịnh đẩy đĩa cá diếc đến mặt đầu bếp Trần, giọng điệu mấy thiện cảm .

 

“Thế chẳng lẽ mong ?

 

Chẳng đang khuyên đó , cứ nhận với Dịch Dương một câu là xong ngay, đầu giường cãi cuối giường hòa mà, giận gì thì đừng để qua đêm.”

 

Đầu bếp Trần lắc lư cái đầu, nhấp một ngụm r-ượu ngoài sân ánh mắt dừng ở phương nào.

 

“Con .”

 

Giang Thịnh day day thái dương, giờ nghĩ cũng thấy giọng điệu của nặng nề thật.

 

Lúc nãy đầu óc cũng đang mụ mẫm, quên mất chuyện .

 

“Đi , bàn ghế để dọn cho.

 

Dịch Dương dầm mưa , còn đang giận dỗi nữa, lỡ mà ốm đấy xem tính .”

 

Đầu bếp Trần xua tay đuổi Giang Thịnh .

 

Giang Thịnh cũng vẻ gì là ngượng ngùng, dậy thẳng phòng.

 

Đèn trong phòng bật, thể lờ mờ thấy Dịch Dương đang giường, thở đều đặn như ngủ say .

 

Giang Thịnh cũng gọi Dịch Dương dậy chuyện nữa, cũng lên giường ngủ luôn.

 

Chỉ là đến nửa đêm, trong lòng cứ như đang ôm một lò lửa lớn , Giang Thịnh giật tỉnh giấc ngay lập tức.

 

Bật đèn lên thì phát hiện mặt Dịch Dương đỏ bừng vì sốt.

 

“Ưm, Thịnh, gì thế?

 

Trời sáng ?”

 

Dịch Dương dùng tay che mắt , đau nhức, giọng khàn đặc như thể cổ họng giấy nhám chà qua .

 

“Sao mà mệt thế ...”

 

Dịch Dương cảm thấy chỗ nào cũng khó chịu, rúc lòng Giang Thịnh, vẫn ngủ tiếp.

 

“Mèo nhỏ, em sốt , uống thu-ốc .”

 

Giang Thịnh rót nước, lấy viên thu-ốc chuẩn sẵn đưa đến bên miệng Dịch Dương.

 

“Chả trách em thấy nặng trĩu thế .”

 

Dịch Dương uống thu-ốc, nuốt chửng cùng nước.

 

“Ngủ , trời vẫn còn sớm.”

 

Giang Thịnh đồng hồ, mới ba giờ.

 

“Ưm.”

 

Dịch Dương lòng Giang Thịnh, nhanh đó ngủ .

 

Giang Thịnh thì dám ngủ nữa, cứ thức trông cho đến khi cơn sốt của Dịch Dương lui xuống mới yên tâm.

 

Uống thu-ốc xong ngủ một giấc, Dịch Dương ngược khỏe hẳn , nhận cơn sốt cao lúc rạng sáng.

 

“Em... em đây.”

 

Dịch Dương hai bước liền đầu với Giang Thịnh.

 

“Khụ khụ, ừ.”

 

Giang Thịnh khẽ hắng giọng hai tiếng gật đầu.

 

Dịch Dương thấy sắc mặt Giang Thịnh gì bất thường mới yên tâm học.

 

Tiễn Dịch Dương xong, đầu bếp Trần và Giang Thịnh cũng cùng đến tiệm.

 

Giang Thịnh chút khỏe, đồ ăn hôm nay phần lớn đều do đầu bếp Trần .

 

Gần đến mười một giờ, Dịch Dương nhờ bạn cùng lớp nhắn rằng hôm nay trưa nay việc qua ăn cơm .

 

Trên Giang Thịnh khó chịu, cũng ăn mấy miếng liền về.

 

Uống thu-ốc xong ngủ một giấc dậy cảm thấy càng khó chịu hơn.

 

Lúc tỉnh dậy hơn năm giờ , trong bếp đầu bếp Trần đang nấu cơm.

 

Giang Thịnh một vòng nơi Dịch Dương thường thấy .

 

 

Loading...