Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:26:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng.”

 

Giang Thịnh gật đầu.

 

Dịch Dương đến văn phòng Vân Thâm, giáo sư Dương quả nhiên đợi sẵn ở đó .

 

Thấy Dịch Dương ở cửa liền dậy về phía , thẳng thừng vươn tay về phía hộp thịt chiên giòn của .

 

“Hừ.”

 

Giáo sư Dương kiêu ngạo hừ lạnh, thèm thẳng Dịch Dương.

 

“Thầy ăn thong thả thôi ạ, cẩn thận nhiệt.”

 

Dịch Dương cũng chẳng để tâm, dặn dò vài câu.

 

Mấy đồ chiên rán ăn nhiều khóe miệng sẽ mọc m-ụn đau lắm.

 

Dịch Dương cũng thích ăn, một ăn nhiều, ngày hôm khóe miệng liền lở loét, khó chịu vô cùng.

 

“Hừ, trẻ con !”

 

Giáo sư Dương bướng bỉnh , cầm lấy hộp cơm bỏ .

 

Vừa còn lén , lúc ngang qua cửa sổ bắt gặp ánh mắt của Dịch Dương, nụ mặt biến mất ngay lập tức, nghiêm mặt, ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu mà , chẳng thèm liếc Dịch Dương thêm cái nào.

 

Dịch Dương:

 

“Hầy, cái ông cụ đúng thật là, lật mặt còn nhanh hơn lật sách nữa!

 

Thế coi như là dỗ dành xong nhỉ.”

 

Giáo sư Dương tất nhiên là dỗ dành .

 

Cầm đồ xong liền đến tiệm tìm Giang Thịnh, yêu cầu một vị trí cố định!

 

“Không .”

 

Giang Thịnh đầu cũng ngẩng lên liền từ chối luôn, cực kỳ dứt khoát.

 

Dứt khoát đến mức những lời còn trong miệng giáo sư Dương đều nghẹn hết, trong phút chốc đầu óc trống rỗng nên gì tiếp theo.

 

“Cậu với thằng nhóc Dịch còn thèm tính toán với đấy nhé, bảo cho một chỗ cũng cho !

 

... ...”

 

“Chẳng thầy lấy thịt chiên giòn ?

 

Thầy trả cho em ?”

 

Giang Thịnh giáo sư Dương đầy vẻ như , mắt liếc cái hộp cơm tay ông.

 

“Cậu ...

 

Đồ tặng đạo lý đòi chứ?

 

Với đây là quà xin của thằng nhóc Dịch!”

 

Giáo sư Dương ôm c.h.ặ.t hộp thịt chiên giòn, cảnh giác chằm chằm Giang Thịnh.

 

“Vậy thầy đến tìm em gì?”

 

Vẻ mặt Giang Thịnh cứ như thể đang “Chẳng thầy ý cho em lấy ”, khiến giáo sư Dương tức đến mức râu ria dựng ngược cả lên.

 

“Cậu ...

 

Sao chẳng kính lão đắc thọ chút nào !”

 

“Bây giờ thầy chỉ hai buổi sáng tiết là đến thôi, còn thế nào nữa?”

 

Giang Thịnh cũng nắm rõ thời khóa biểu của giáo sư Dương như lòng bàn tay.

 

“Đấy là học kỳ , học kỳ ai mà thế nào chứ?”

 

Giáo sư Dương nhỏ giọng biện minh.

 

“Đừng tưởng em , tiết buổi sáng của thầy chỉ ít chứ bao giờ nhiều lên .”

 

“...

 

Tiểu Giang ...”

 

Giáo sư Dương gượng định thêm gì đó, nhưng đối mặt với ánh mắt của Giang Thịnh, ông chẳng nữa.

 

“Khụ khụ, đây.”

 

Xách hộp thịt chiên giòn của , lén lút như ăn trộm mà bỏ .

 

Giang Thịnh day day thái dương, cuối cùng cũng .

 

Bận rộn cả buổi trưa, khi lên món đầy đủ, Giang Thịnh và đầu bếp Trần cũng rửa mặt ăn cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-188.html.]

 

Dịch Dương đợi sẵn bọn họ .

 

Ba ăn xong bữa trưa, đó liền về nhà.

 

Dịch Dương ngủ trưa một giấc lên lớp.

 

“Mang theo ô , chiều nay thể sẽ mưa đấy.”

 

Giang Thịnh đưa chiếc ô cho Dịch Dương, nhận lấy.

 

“Anh mau nhà , nắng lắm.”

 

Nói xong Dịch Dương kiễng chân đặt một nụ hôn lên má Giang Thịnh, đó lớn chạy biến .

 

Giang Thịnh còn kịp phản ứng, theo bóng lưng Dịch Dương, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm nơi hôn, lông mày lấp lánh ý , đường nét cả khuôn mặt cũng dịu dàng hẳn .

 

Giang Thịnh nhanh ch.óng lấy tinh thần, bởi vì đang một bên .

 

Giang Thịnh liếc cô gái đó một cái, quen, liền nhà.

 

Cô gái thấy tiếng đóng cửa rầm một cái thì giật kinh hãi.

 

Lúc nãy khi Giang Thịnh cô, cô còn thấy lòng xao động, tưởng rằng nhan sắc của thu hút , dù lúc cô ngang qua cũng thấy Giang Thịnh đang ở cửa mà.

 

Cô đến muộn một bước nên thấy Dịch Dương.

 

Vừa rẽ góc bước tới, đ-ập mắt chính là lúc Giang Thịnh đang .

 

Cô còn đang đợi Giang Thịnh bắt chuyện với , kết quả thẳng nhà, cô thấy đầy ngượng ngùng, cũng may là ai thấy.

 

Cô gái nhanh chân chạy , đến nhà cô cô của cô .

 

Nhà cô cô cũng xa chỗ Giang Thịnh là mấy, nhưng đó chỉ là một căn phòng nhỏ, so với căn nhà khí thế, mới tinh bên của Giang Thịnh thì kém xa.

 

Nhìn những bức tường gạch đều chút nghiêng ngả , cô cũng chẳng tới đây lắm, chỉ là dù cô cô cũng ở thành phố, cô bảo cô năng qua một chút xem nhờ vả cô cô tìm công việc gì ở thành phố .

 

“Lan Lan tới , mau , ngoài nóng lắm, xem mồ hôi đầm đìa kìa.”

 

Cô Hu hiền hậu đưa tay kéo Hồ Lan Lan.

 

Tay cô Hu đầy những vết chai sần thô ráp, còn thoang thoảng mùi mồ hôi, Hồ Lan Lan cực kỳ chán ghét, nhưng nghĩ tới việc chuyện cầu xin cô cô nên thể thể hiện ngoài, chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng, trong lòng thầm mắng bao nhiêu .

 

“Cô ạ, bảo cháu qua thăm cô, sẵn tiện xem tìm việc ...”

 

Hồ Lan Lan cúi đầu, ngón tay quấn lấy hai b.í.m tóc ng-ực.

 

“Ái chà, cháu đến sớm mấy ngày.

 

Chỗ tiệm bọn cô tuyển đủ xong, cô giúp dọn dẹp vệ sinh trong tiệm, một tháng 30 đồng, bao cơm nữa, chỉ nửa ngày thôi.

 

Ông chủ cũng lắm, đồ thừa cũng để bọn cô chia mang về, xem miếng thịt hôm nay cô chia .”

 

Cô Hu vẻ mặt hớn hở mở hộp cơm bàn , bên trong là một miếng thịt to bằng hai ngón tay, qua cũng cỡ một hai lạng.

 

“Thế thì quá cô nhỉ.

 

Cô ơi, cô hỏi thử ông chủ chỗ cô xem còn tuyển ?

 

Cháu là học sinh cấp ba đấy nhé.”

 

Hồ Lan Lan chút kiêu ngạo cô Hu.

 

“Chuyện ... chuyện ... , đủ mà...”

 

Cô Hu dám Hồ Lan Lan.

 

“Cô ơi, cô cứ dẫn cháu tới xem , nhỡ cần thì .

 

Ông cũng nhà máy lớn gì, tiệm tư nhân mà, một học sinh cấp ba như cháu tới chắc chắn ông sẽ đồng ý nhận cháu thôi.”

 

“Vậy... ...”

 

Cô Hu nghĩ nghĩ cũng thấy đúng, cháu gái giỏi giang thế , nhỡ thành công thì , mấy cô bé trong tiệm còn chẳng bằng cháu gái nữa là.

 

“Cô là nhất luôn.

 

Thế cô ơi, cô cái sân đằng nào ở ạ?

 

Cái nhà đó xây thật đấy, chắc tốn ít tiền cô nhỉ?”

 

“Bên trong lắm cháu ơi, xây mất một hai năm đấy, tiêu hết bao nhiêu tiền nữa.

 

Đó là nhà của ông chủ bọn cô đấy.”

 

Cô Hu vẻ mặt tán đồng, cảm thấy căn nhà tốn kém quá.

 

“Ông chủ ...”

 

Hồ Lan Lan về phía căn nhà, ánh mắt xa xăm.

 

 

Loading...