“Xin... xin ... nên những lời đó.”
“Bạn học Dịch Văn Thù, các em cũng nên điểm dừng, thầy Vương dù cũng là giáo viên của em, em còn sinh hoạt và nhờ thầy giúp đỡ ở trường, đừng nắm thóp một lầm của thầy mà buông, dồn ép khác quá đáng thế cho em .”
Lời của chủ nhiệm mang theo ý đe dọa, cả phòng họp đều im phăng phắc.
“Đây là đe dọa ?”
Dịch Dương che chở cho Dịch Văn Thù.
“Chỉ là một lời khuyên của thôi.”
“Vậy chúng hiểu ý của nhà trường .”
Ánh mắt Dịch Dương càng thêm lạnh lẽo, “Chúng xin phép .”
Ba Giang Thịnh bước khỏi phòng họp, vẫn còn thấy tiếng của chủ nhiệm vọng từ bên trong.
“Chuyện ngày hôm nay mong cái gì nên cái gì nên ...”
Đi xa thì cũng thấy nữa.
“Chú út... cùng lắm thì cháu học nữa, cháu sẽ thi nữa!”
Dịch Văn Thù hề hối hận, cô tin, Trung Quốc rộng lớn thế chỉ mỗi một trường đại học !
“Cứ yên tâm lên lớp đừng nghĩ ngợi linh tinh, chú út sẽ giải quyết.”
Dịch Dương vỗ vỗ đầu Dịch Văn Thù an ủi cô, Dịch Văn Thù gật đầu, “Về ký túc xá , chuyện cũng với chị dâu một tiếng, để chị khỏi lo lắng.”
“Vâng.”
Dịch Văn Thù gật đầu, ngẩng cao đầu bước về phía ký túc xá.
“Anh định thế nào?
Cần giúp gì ?”
Giang Thịnh nắm lấy tay Dịch Dương.
“Không cần, cứ chờ xem là .”
Dịch Dương lấp lửng, thấy Dịch Dương tự tin như Giang Thịnh cũng hỏi thêm nữa.
Sau khi Giang Thịnh và Dịch Dương trở về, Dịch Dương phòng cắm cúi mấy bức thư, một xấp dày cộp, Giang Thịnh nghi ngờ nếu phong bì trong nhà hết sạch thì chắc còn nhiều hơn nữa, tranh thủ lúc trời tối Dịch Dương trực tiếp ngoài gửi thư , mua thêm ít phong bì mang về.
Suốt mấy ngày liền, Giang Thịnh Dịch Dương gửi bao nhiêu bức thư, Giang Thịnh cũng hỏi Dịch Dương đang gì, ngược tìm theo dõi Dương Vĩ Quốc vài ngày, theo dõi thì thôi, theo dõi mới phát hiện cái thói “vàng thau lẫn lộn" của , nếu tìm hiểu thì mãi mãi lưng một con thể ghê tởm đến thế.
Có điều cái tên Dương Vĩ Quốc thích truyền tin đồn nhảm như , thì chuyện của truyền ngoài chứ.
Chuyện Giang Thịnh tìm hai bên chỗ Trịnh Lạc, chuyển qua mấy đường mối lái, mấy tên lưu manh trực tiếp tới cổng trường đại học chặn đường Dương Vĩ Quốc, ở cổng chặn cũng quên “tuyên truyền" một chút về chuyện của Dương Vĩ Quốc.
Có mấy kẻ hóng hớt ngại chuyện lớn trực tiếp tìm Dương Vĩ Quốc, lúc Dương Vĩ Quốc tới cổng trường thì ít vây quanh .
“Ồ, Dương Vĩ Quốc, cái con rùa rút cổ nhà mày cũng chịu ló mặt hả, hả, ngủ với em gái tao xong định phủi m-ông bỏ thế ?”
Tên lưu manh cầm đầu túm lấy cổ áo Dương Vĩ Quốc, giơ tay tát cho Dương Vĩ Quốc một cái, kính của Dương Vĩ Quốc trực tiếp rơi xuống đất vỡ tan, khóe miệng cũng đ-ánh rách.
“Anh đang bậy bạ gì thế?
Ai em gái là ai, buông , còn thế sẽ báo công an đấy.”
Dương Vĩ Quốc hai tay vùng vẫy định gỡ tay tên , nhưng sức đủ, dùng móng tay cấu đau nên mới quẳng .
“Xí, cái hạng gì thế ?
Là đồ ái nam ái nữ mà dùng móng tay cấu .”
Tên lưu manh nhổ một bãi nước bọt, bàn tay cấu chảy m-áu của , vẻ mặt đầy khinh bỉ.
“Các rốt cuộc là ai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-184.html.]
Định cái gì?”
Dương Vĩ Quốc những tên lưu manh với ánh mắt hung ác, chắc chắn từng ngủ với em gái nhà ai cả, dạo cũng đắc tội với ai, chẳng lẽ là nhà Dịch Văn Thù tìm tới để gây rắc rối cho ?
“Có Dịch Văn Thù bảo các tới để vu khống ?
Có ?”
“Dịch Văn Thù là ai?
Mày còn chọc ghẹo cả những cô gái khác nữa hả?
Mày đúng là cái loại cặn bã bại hoại mà!”
Tên lưu manh ghê tởm Dương Vĩ Quốc.
“Dương Vĩ Quốc đừng c.ắ.n càn, Văn Thù là cô gái , chính chuyện mất mặt tìm tới tận cửa , còn định đổ lên đầu Văn Thù, tưởng ai cũng giống , mặt dày vô sỉ như thế .”
Có bạn cùng phòng của Dịch Văn Thù đang xem náo nhiệt, thấy Dương Vĩ Quốc liền lên tiếng phản bác ngay.
“Nếu Dịch Văn Thù thì còn thể là ai chứ?
Chính là Dịch Văn Thù trả thù!”
Dương Vĩ Quốc nghiến răng nghiến lợi , hai ngày cô mất mặt cả lớp, mất mặt lãnh đạo trường, phân công công việc chắc chắn sẽ , ngờ Dịch Văn Thù ác độc đến thế.
“ cho các , nếu các còn , xin , sẽ báo công an ngay lập tức!
Đến lúc đó công an tự khắc sẽ trả sự trong sạch cho !”
“Mày đừng bừa, chính mày những gì ở phố Bác Cơ mà mày , thôi, báo công an , Tiểu Lục Tử, bây giờ báo công an ngay, rõ ràng rành mạch chuyện cho tao!
Để cho vị sinh viên đại học Dương Vĩ Quốc đỡ em đặt điều vu khống .”
“Ha ha ha ha ha, đại ca Tam, em ngay đây.”
Tên Tiểu Lục T.ử g-ầy nhom bên cạnh đại ca Tam hì hì định tìm công an, dù lũ lưu manh bọn họ cũng chẳng một hai đồn, bọn họ cũng chẳng gì đại sự, cùng lắm là thấy Dương Vĩ Quốc ở phố Bác Cơ là sinh viên đại học nên tống tiền một mớ, chuyện thành, tối đa là nhốt hai ngày, năm bọn họ mỗi năm mươi đồng cơ mà!
“Đứng , !
Đứng !”
Dương Vĩ Quốc thấy ba chữ “phố Bác Cơ" thì cả nổi hết da gà da vịt, cũng lấy sức lực và tốc độ, trực tiếp lao tới đè Tiểu Lục T.ử xuống đất, “Không !”
“Mẹ kiếp mày còn dám tay!”
Đại ca Tam thấy của Dương Vĩ Quốc đè xuống, liền hô hào em lao đ-ánh Dương Vĩ Quốc túi bụi, thấy tình hình mấy nam sinh xông lên kéo .
“Công an tới !
Công an tới !”
“Không báo công an!”
Dương Vĩ Quốc thấy hai chữ công an thì nhãn cầu lồi , gân xanh mặt nổi lên trông đáng sợ, nam sinh định đỡ sợ tới mức lùi mấy bước vấp bậc thềm suýt chút nữa thì ngã.
“Chuyện gì thế ?
Hà Tam là mấy đứa tụi mày hả?
Có ngứa ngáy chân tay , mới mấy ngày gây chuyện?”
Đồng chí công an già quá quen mặt với nhóm Hà Tam .
“Dạ , bọn em thấy tên Dương Vĩ Quốc ở phố Bác Cơ, nên tới để tố cáo với các đây mà, bọn em bắt gặp tới bốn năm đấy!”
Hà Tam vẻ mặt “lợn ch-ết sợ nước sôi" công an.
“ !”
Dương Vĩ Quốc đương nhiên sẽ thừa nhận, những cũng chẳng bằng chứng gì.
“Các đây là vu khống!”