Dịch Dương bên đối phó với bạn học xong, giáo sư Dương ở văn phòng Vân Thâm đợi , Dịch Dương thấy giáo sư Dương định rút chân , nhưng giáo sư Dương tinh mắt thấy Dịch Dương , chân kịp rút nữa.
“Này , Dịch Dương em còn định ngoài thế, mau , Vân Thâm đang đợi em đấy.”
Giáo sư Dương vội vàng gọi Dịch Dương , Vân Thâm bất lực Dịch Dương, giáo sư Dương cứ canh chừng , tìm báo tin cũng .
“Giáo sư Dương, thưa thầy.”
Dịch Dương cũng bất lực.
“Giáo sư Dương tìm em việc.”
Vân Thâm thở dài một tiếng nặng nề.
“Dịch Dương , Giang Thịnh về hả, khi nào thì mở hàng thế!”
Giáo sư Dương xoa xoa tay hì hì.
Dịch Dương:
Bày quán mà như công sở .
“Phải kỳ nghỉ hè mới mở ạ, sư phụ còn đang thương, Thịnh chăm sóc bác .”
Dịch Dương mỉm trả lời giáo sư Dương.
“Cái ... cái ... thuê lấy một giúp việc gì đó chứ!
Sao thể để lỡ dở việc kiếm tiền , vốn dĩ sắp nghỉ đông , cái ... cái ...”
Giáo sư Dương thấy tuyệt vọng quá, ông chỉ ăn một miếng ngon thôi mà, mà khó khăn thế !
“Khó tìm lắm ạ, vả cũng tiện.”
Dịch Dương vẫn mỉm như cũ.
“Vậy, sư phụ của Giang Thịnh khi nào thì kh-ỏi h-ẳn thế?”
Giáo sư Dương thấy bảo Giang Thịnh mở quán ngay là thể nào , liền đổi hướng khác.
“Đau xương mỏi gân mất cả trăm ngày mà, e là hai tháng nữa, sư phụ tuổi tác cũng còn nhỏ.”
Giáo sư Dương:
“...
Aizz!”
Thở dài một tiếng, ủ rũ bỏ .
Dịch Dương còn tưởng giáo sư Dương cuối cùng cũng từ bỏ , kết quả là vẫn đ-ánh giá thấp quyết tâm của cái lão già ham ăn , ông trực tiếp xách túi lớn túi nhỏ quà cáp tìm đến tận nhà, uyển chuyển bày tỏ ý định của , uyển chuyển kể lể nỗi khổ của , ý tứ trong lời chính là ông thật đáng thương, tới ăn chực!
Giang Thịnh & sư phụ Trần đang bên cạnh:
...
Cuối cùng những lời lẽ quanh co kiên trì mệt mỏi của giáo sư Dương, ông như nguyện ăn chực suốt kỳ nghỉ hè.
Giang Thịnh dù mặt lạnh đến cũng chịu nổi một lão già cứ theo gót chân , thở ngắn than dài đáng thương t.h.ả.m hại thế nào, mấy còn suýt chút nữa giẫm giáo sư Dương, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
Giáo sư Dương cũng chỉ tới ăn một bữa trưa thôi, tiền nong cũng đưa ít, tương do Giang Thịnh và sư phụ Trần cũng ông lấy ít, tiền lương một tháng của lão già chắc đều đổ hết cái miệng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-182.html.]
Ăn ở chỗ Giang Thịnh suốt một mùa hè, giáo sư Dương vốn g-ầy nhom nay còn b-éo lên trông thấy.
Giang Thịnh và sư phụ Trần cùng một loại tương ớt xanh và tương tỏi, hai thử nhiều , điều phối tỷ lệ phù hợp nhất, khi thì lượng tiêu thụ cực kỳ , Trịnh Lạc cũng mang bán khắp nơi, kiếm bộn tiền, dù thì những thứ như ớt và tỏi đều là đồ rẻ tiền, một đồng mua bao nhiêu, chỉ tốn dầu thôi, mà Trịnh Lạc thì tự ép dầu còn gì.
Chân của sư phụ Trần cũng hồi phục khá , khi khai giảng tháo nẹp, nhờ Yến Hanh kê cho một thang thu-ốc điều dưỡng để uống, sắc mặt lên trông thấy, vì nắng nhiều nên còn trắng nữa.
“Chú út!
Chú út Thịnh!”
Sắc mặt Dịch Văn Thù lắm, mồ hôi đầm đìa nhưng gương mặt xám xịt, hốc mắt còn đỏ hoe.
“Sao thế ?
Có say nắng ?”
Dịch Dương vội vàng đỡ lấy cánh tay Dịch Văn Thù, đưa tay lên sờ trán cô.
“Không , chú út... hu hu hu hu...”
Dịch Văn Thù gục đầu lên vai Dịch Dương bắt đầu nức nở, cũng chẳng năng gì chỉ .
Khóc mười phút mới dấu hiệu dịu , Giang Thịnh bưng nước nóng tới cho Dịch Văn Thù rửa mặt, Dịch Văn Thù nhận lấy chiếc khăn sạch chút ngượng ngùng dám Giang Thịnh, dù thì nãy cũng to như thế.
“Nói nào, chịu uất ức gì ?”
Dịch Dương bưng một ly nước ấm cho Dịch Văn Thù.
“Còn là cái tên Dương Vĩ Quốc đó , bậy, rõ ràng là cháu với chẳng chuyện gì cả, cứ những lời mập mờ như thể cháu với gì đó thật , giờ bạn học đều bàn tán lưng cháu, ai chơi với cháu nữa, lời đồn thổi khó lọt tai lắm.”
Dịch Văn Thù thực sự nhịn nữa , khi khai giảng kỳ nghỉ đông cô còn học chung với Dương Vĩ Quốc cũng buồn tiếp chuyện nữa.
Dương Vĩ Quốc còn hạ đeo bám cô một thời gian, cô thèm nể mặt, Dương Vĩ Quốc thấy mất mặt đó nên cũng đeo bám nữa, nhưng từ đồn là cô với Dương Vĩ Quốc quan hệ trong sáng, còn là do cô đòi sính lễ giá cao nhà Dương Vĩ Quốc lo nổi nên cô mới bỏ rơi để trèo cao.
Lời đồn ngày càng quá đáng, cuối cùng thậm chí còn đồn thành Dịch Văn Thù từng phá thai, còn lẳng lơ, Dịch Văn Thù bảo Dương Vĩ Quốc giải thích, Dương Vĩ Quốc còn giả vờ bộ dạng đau buồn, lời giải thích đó còn giống như đổ thêm dầu lửa hơn, đó Dịch Văn Thù dù giải thích thế nào cũng ai tin nữa.
Vốn dĩ Dịch Văn Thù tưởng qua một mùa hè là sẽ , kết quả càng ngày càng quá quắt, thầy cô trong trường cũng tìm cô , bảo cô chú ý ảnh hưởng, nếu cứ tiếp tục thế là sẽ kỷ luật.
“Chuyện ban đầu truyền từ ?”
“Cháu , tự nhiên một ngày là thôi.”
Dịch Văn Thù xong hốc mắt nóng lên , những lời đồn thổi như đối với một cô gái trẻ mà đúng là một đòn chí mạng, Trương Viên Viên tin tìm trong trường hỏi xem rốt cuộc là ai truyền , cũng chính cô bảo Dịch Văn Thù tới tìm Dịch Dương và Giang Thịnh.
Trương Viên Viên cảm thấy những đó chỉ vì thấy Dịch Văn Thù và cô đều là con gái, nên tung tin đồn nhảm cũng chẳng gì bọn họ, nếu là một đứa con trai thì những đó dám, là một lũ bắt nạt kẻ yếu.
“Thứ hai chú cùng cháu về trường, nếu nhà trường giải quyết thì đồn công an, luôn một nơi thể đòi công đạo.”
Dịch Dương đưa tay vuốt tóc cho Dịch Văn Thù “Đừng chuyện gì dại dột ?
Chuyện sai là cháu, nếu cháu chuyện dại dột thì mới thật sự khiến những kẻ đắc ý.”
“Vâng.”
Dịch Văn Thù nghẹn ngào gật đầu, lúc nghỉ hè cô dám đem chuyện với bố .
Dịch Văn Thù ở chỗ Giang Thịnh và Dịch Dương, cả đêm cô ngủ ngon, dậy từ sớm, sợ cử động ồn tới bọn Giang Thịnh nên cứ im dám nhúc nhích, bữa sáng Dịch Văn Thù cũng chẳng ăn mấy miếng, ba cùng tới trường của Dịch Văn Thù.
Giang Thịnh và Dịch Dương trực tiếp báo án, đưa công an cùng tới trường, tìm thẳng hiệu trưởng, đường cũng chẳng tránh né ai cả.