Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:26:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm qua khi nhận tin, chiều hôm đó cả nhà bọn họ lựa những loại rau ngon nhất để sửa soạn, sáng sớm mang tới, một chút cũng dám chậm trễ.

 

Mùi vị của thịt hun khói đậm đà, là do Giang Thịnh tự phối gia vị để ướp, ít ngửi thấy mùi thơm là rời .

 

Ngày đầu tiên Giang Thịnh cũng định nấu quá nhiều cơm thức ăn, chủ yếu là thịt hun khói quả thực nhiều như , chỉ bảy tám mươi phần thôi, xếp hàng đầu chính là các giáo sư trong trường, ngay cả của Trịnh Lạc cũng xếp năm .

 

“Chủ quán nhỏ họ Giang , lạp xưởng nhà bán ?”

 

Giáo sư Dương lấy cơm xong cũng , cứ cạnh Giang Thịnh mà hỏi, ngay cả thịt hun khói ngon như , thì lạp xưởng chắc cũng chẳng kém cạnh gì , lạp xưởng luộc chín là ăn luôn chẳng cần xào nấu gì, mua về ông tự ăn cũng tiện.

 

“Không bán.”

 

Giang Thịnh mắt liếc một cái.

 

“Hầy, xem cái tiền mà đường kiếm thế, xin của .”

 

Giáo sư Dương lải nhải mãi thôi, Giang Thịnh nhức cả tai, Giang Thịnh vô cảm giáo sư Dương, đối diện với ánh mắt của Giang Thịnh, giáo sư Dương nghẹn lời, ôm hộp cơm lảo đảo bỏ , bán thì bán chứ gì căng!

 

“A ——”

 

“Hết ?

 

Ông chủ Giang ít quá ?

 

mong chờ suốt một kỳ nghỉ đông đấy!”

 

“Ai mua ?

 

trả thêm năm hào, ai bán cho ?”

 

trả một đồng, ai nhường cho một nửa!

 

Hoặc cho ăn vài miếng cũng !”

 

Tiếng than vãn vang khắp nơi, đa là nam sinh, nữ sinh thì ba bốn chia một phần là đủ , nam sinh thì khác, một phần cơm thức ăn thế nam sinh ăn vặn, nếu đủ thì bảo Giang Thịnh múc thêm ít cơm là .

 

Phía Giang Thịnh thì mặt lạnh tanh, ai hỏi chuyện lạp xưởng thịt hun khói gì đó thấy mặt Giang Thịnh là dám mở miệng, kẻ thông minh liền tìm những khác để “cứu quốc đường vòng", đặc biệt là giáo sư Dương, ăn xong bữa trưa chực chờ bên chỗ của Vân Thâm với ánh mắt đầy oán hận.

 

Vân Thâm đưa Dịch Dương về văn phòng thì thấy giáo sư Dương với vẻ mặt oán hận và phong trần thì giật cả , “Giáo sư Dương, ngài...”

 

“Tiểu Vân , lớn tuổi thế , gọi một tiếng chú chắc vấn đề gì chứ?”

 

“Ơ...”

 

Vân Thâm chút mờ mịt hiểu ý của giáo sư Dương.

 

“Cậu gọi một tiếng chú, thì sinh viên của gọi một tiếng ông cũng là lẽ đương nhiên thôi nhỉ.”

 

Giọng của giáo sư Dương mang theo vài phần yếu ớt, cảm giác nếu Vân Thâm đồng ý thì ông sẽ tắt thở ngay lập tức.

 

“Vâng, đương nhiên ạ.”

 

Vân Thâm đầy vạch đen mặt, lão già rốt cuộc là gì!

 

“Vậy Dịch Dương, lạp xưởng nhà em thể bán cho một ít ?”

 

Giáo sư Dương về phía Dịch Dương.

 

Dịch Dương:

 

...

 

Vân Thâm:

 

...

 

Ngài canh chừng ở đây chỉ vì chuyện thôi !

 

“Chuyện ... chuyện em cũng rõ lắm, cái hỏi Giang Thịnh mới .”

 

Dịch Dương giáo sư Dương Vân Thâm, khô khan giải thích.

 

“...

 

Đó chẳng là nhà em , em quyết định chứ!

 

Dịch Dương , như thế là !

 

cho em , đàn ông thì để quá gia trưởng, nhà là của cả hai , thể chuyện gì cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-179.html.]

 

Giáo sư Dương bộ dạng như từng trải, các em thì chắc chắn sai .

 

Cũng đều là đàn ông như , Dịch Dương & Vân Thâm:

 

Ngài quên mất hai đứa em cũng là đàn ông !

 

“Trong nhà những thứ đều do Giang Thịnh thu dọn, em về sẽ giúp ngài hỏi thử.”

 

“Hôm nay cùng em về nhé, nếu thì tiện tay mang luôn đỡ cho em một chuyến mất công.”

 

Tốc độ bắt lời của giáo sư Dương nhanh kinh khủng, đ-ánh cho Dịch Dương một cú trở tay kịp.

 

Thế là lúc Dịch Dương về nhà mang theo Vân Thâm và giáo sư Dương cùng về, Giang Thịnh thấy tiếng ló đầu , ánh mắt dừng gương mặt giáo sư Dương, giáo sư Dương vẻ mặt đắc ý vẫy vẫy tay với Giang Thịnh, Vân Thâm ngại ngùng .

 

Dịch Dương ánh mắt dò hỏi của Giang Thịnh đành cứng đầu giải thích, “Đây là giáo sư Dương, tới mua lạp xưởng nhà .”

 

Dịch Dương , giáo sư Dương cái gì mà đỡ mất công , đó chính là nhất định mua cho bằng .

 

Giang Thịnh:

 

...

 

Lão già quả thật cách thật đấy.

 

“Mời .”

 

Giang Thịnh bất lực pha , bếp lấy lạp xưởng phơi xong đóng cho giáo sư Dương một phần, còn phần của Vân Thâm và Yến Hanh, Giang Thịnh cũng đóng gói luôn.

 

Anh cũng , nếu hôm nay cầm đồ về thì giáo sư Dương chắc chắn sẽ .

 

“Chao ôi, thật sự cảm ơn ông chủ Giang nhiều nhé, hi hi, nhất định đối xử với Dịch Dương đấy, em giờ là cháu trai , mà đối xử với em tha cho !”

 

Giáo sư Dương đưa tay nhận lấy đồ từ tay Giang Thịnh, ôm lòng, một tay móc tiền , miệng cũng ngừng nghỉ.

 

Tự dưng thêm một ông, Dịch Dương:

 

...

 

Ngài thật sự cần thiết thế .

 

“Khụ khụ, cái đó còn việc nên đây.”

 

Lão già móc tiền xong, uống cạn chén mặt cầm đồ định ngay.

 

“Ngài thong thả nhé.”

 

Ba tiễn giáo sư Dương cửa quên dặn dò.

 

“Đừng tiễn nữa, đừng tiễn nữa.”

 

Chân của ông lão thoăn thoắt, nhanh như ma đuổi lưng.

 

Chẳng giống ngoài sáu mươi chút nào, lúc nãy ở văn phòng còn bộ dạng già yếu, giờ thì khỏe re .

 

“Vậy cũng xin phép về đây.”

 

Vân Thâm nhịn mà lắc đầu, trời cũng còn sớm nữa, chắc Yến Hanh cũng đang đợi ở nhà .

 

“Vậy giữ thầy ở dùng cơm nữa, đây là phần của thầy, thầy mang về vẫn cứ treo ở chỗ thoáng gió phơi vài ngày hãy cho tủ lạnh cấp đông.”

 

Giang Thịnh đưa đồ đóng gói cho Vân Thâm, bọn họ cũng quen nên cần khách sáo lôi kéo gì.

 

“Được.”

 

Vân Thâm cầm đồ về.

 

“Giáo sư Dương đúng là một ông lão ham chơi.”

 

Dịch Dương Giang Thịnh chút dở dở .

 

“Hôm nay ông tới quán hỏi , bảo , ai ngờ ông tìm em và thầy Vân.”

 

Giang Thịnh cũng bất lực, cất tiền giáo sư Dương đưa , khi đưa cho giáo sư Dương một phần, đồ ăn của chính bọn họ vơi một nửa .

 

“Lúc em giáo sư Dương sở thích gì khác ngoài việc ham ăn, em còn tưởng là đùa, hóa là thật.”

 

Vì một miếng ăn mà quan hệ xa tít tắp cũng vơ cho .

 

 

Loading...