Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:26:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Thịnh là Dịch Dương dậy, mắt chằm chằm chỗ cổ áo mở rộng của Giang Thịnh, tai âm thầm đỏ ửng lên, mãi một lúc lâu mới dời tầm mắt, mở lời:

 

“Nước đun sôi , em sợ ngon nên nấu mì.”

 

“Có bỏng tay ?”

 

Giang Thịnh liền cầm lấy tay Dịch Dương kiểm tra từ trong ngoài, thấy thương mới yên tâm.

 

“Không .”

 

Dịch Dương lắc đầu, ngại ngùng rút tay về, lùi một bước cách xa Giang Thịnh một chút, dù thì ch.óp mũi vẫn ngửi thấy mùi xà phòng Giang Thịnh, nóng khiến ch.óp mũi ngứa ngáy, khoang mũi khô khốc.

 

“Đi mặc áo len phòng chính đợi .”

 

Giang Thịnh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên khóe môi Dịch Dương một cái, dặn dò Dịch Dương, Dịch Dương Giang Thịnh ghé sát hôn như đến mức mặt đỏ tai hồng, lúc bước khỏi bếp bước chân chút loạng choạng, tay chân để cho , rõ ràng là vợ chồng già , chuyện hổ cũng ít, nhưng Dịch Dương vẫn nhịn mà thẹn thùng.

 

mà, thật sự đưa tay sờ thử vài cái —— Dịch Dương cảm thấy mũi nóng lên, đưa tay sờ một cái thì đầy một tay m-áu, Dịch Dương vội vàng cúi đầu, m-áu mũi tuôn xối xả, Dịch Dương dang chân , vươn dài cổ, lúc đầu óc còn mơ mơ màng màng nghĩ đừng để bẩn quần áo, Giang Thịnh lười giặt.

 

“Ê...

 

Giang Thịnh!”

 

“Sao thế?”

 

Giang Thịnh thấy tiếng liền đặt bát xuống chạy , thấy Dịch Dương đang cúi đầu, m-áu mũi chảy ròng ròng, hai tay dang rộng, Giang Thịnh bước vài bước cầm khăn cho Dịch Dương bịt mũi, bưng nước ấm tới lau rửa cho Dịch Dương, mãi một lúc lâu mới cầm m-áu, điều nước dùng để nấu mì dùng hết sạch .

 

“Được , Thịnh đừng lo lắng nữa.”

 

Dịch Dương lấy khăn bịt mũi xuống, quả nhiên còn chảy m-áu nữa.

 

“Làm thế ?”

 

Giang Thịnh lau tay cho Dịch Dương, thế nào cũng nghĩ thông, rõ ràng một giây lúc khỏi bếp vẫn còn khỏe mạnh, mới vài bước, cũng thấy tiếng va đ-ập thứ gì mà chảy m-áu mũi .

 

“Khụ khụ, là, là do em dụi một cái, thế là, thế là chảy m-áu mũi thôi mà.”

 

Mặt Dịch Dương càng đỏ và nóng hơn, nhưng vì mới vật lộn xong nên mặt đỏ hừng hực, lúc cũng , ánh mắt Dịch Dương né tránh Giang Thịnh, chột .

 

Anh cũng thể là vì nghĩ đến chuyện của Giang Thịnh, cái gì đó của Giang Thịnh mà, mà chảy m-áu mũi !

 

Như thế thì ngại ch-ết !

 

“Khó chịu chỗ nào?”

 

Giang Thịnh căng thẳng lên.

 

“Có lẽ là do hít khí lạnh hít bụi, ngứa nên em dụi dụi, cũng thể là nóng trong .”

 

Dịch Dương khô khan giải thích.

 

“Lần dụi thì nhẹ tay thôi.”

 

Giang Thịnh bất lực , “Đi quần áo , để nấu mì, cứ ở phòng chính đừng ngoài.”

 

“Em cẩn thận lắm, dây quần áo .”

 

Dịch Dương còn khoe với Giang Thịnh, “Trời lạnh thế , bẩn giặt thì lạnh lắm.”

 

“Ngốc quá, một bộ quần áo thôi mà, nhỡ em ngã thì ?”

 

Giang Thịnh lúc mới phản ứng tư thế kỳ quái nãy của Dịch Dương là vì cái gì.

 

“Em ngốc thế, chỉ là thôi mà.”

 

Dịch Dương ngượng ngùng .

 

“Ụt ụt...”

 

Dịch Dương ôm lấy bụng , cúi đầu xuống, che tai trộm chuông một cách rõ rành rành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-178.html.]

 

“Ngoan ngoãn chờ đấy.”

 

Giang Thịnh thở dài, dậy nấu cơm.

 

“Anh mặc thêm áo , lạnh đấy.”

 

Dịch Dương hồn gọi Giang Thịnh.

 

Giang Thịnh cầm lấy bộ quần áo Dịch Dương soạn sẵn bên cạnh mặc sải bước bếp, chẳng mấy chốc bưng bát mì , Dịch Dương đưa tay bưng bát mì, ấm áp quá, điều là mì nước lèo trong veo như tuyết .

 

Dịch Dương ngẩng đầu nghi hoặc Giang Thịnh, chớp chớp mắt.

 

“Bị nóng trong, dạo ăn thanh đạm một chút.”

 

Giang Thịnh thản nhiên , bát của cũng là nước lèo trong, sợ Dịch Dương thèm nên Giang Thịnh cả hai bát giống hệt .

 

“Hả?!”

 

Bây giờ là do ham mê sắc d.ụ.c nên mới chảy m-áu mũi ?

 

“Không cần thế chứ, cũng hẳn là nóng trong mà, ở nhà cũng ăn thứ gì cay lắm .”

 

Gẩy gẩy sợi mì, Dịch Dương khổ sở, tuy ăn cay quá, đồ ăn trong nhà thường cũng cay lắm, nhưng cũng chút vị cay mới nuốt trôi chứ!

 

“Cứ tĩnh dưỡng hai ngày hỏi bác sĩ Yến xem .”

 

“Ồ.”

 

Đành cam chịu gẩy sợi mì, cũng , ăn kiểu cũng hương vị riêng, nước mì nấu với ngọn đậu Hà Lan ngọt thanh, hôm nay bộ nhiều, buổi chiều bận rộn cả buổi, một bát mì lớn Dịch Dương ăn sạch sành sanh còn một chút, ăn xong cả toát mồ hôi nóng, ấm áp vô cùng.

 

Hôm nay đều mệt lử, Dịch Dương ăn xong bao lâu ngáp ngắn ngáp dài, ngâm chân xong là cởi quần áo lên giường ngủ .

 

Giang Thịnh ngày hôm vẫn thức dậy từ sớm, Dịch Dương thì khác hẳn, thật sự là đau lưng mỏi gối, hễ cử động là xương cốt kêu răng rắc, ngủ một giấc mà cứ như ai đ-ánh cho một trận, may mà hôm nay Dịch Dương chỉ là báo danh chứ lên lớp chính thức, nên cũng vội lắm.

 

“Ăn cơm , lát nữa nguội lạnh cái dày khó chịu cho xem.”

 

Giang Thịnh thấy Dịch Dương nhúc nhích liền giục một câu.

 

“Hừ hừ hừ, khó chịu.”

 

Dịch Dương nhăn nhó, ngay cả nhấc tay cầm thìa cũng thấy mệt.

 

“Há miệng .”

 

Giang Thịnh bưng bát đút cho Dịch Dương.

 

“Ưm.”

 

Dịch Dương há miệng ăn, dùng tay nhẹ nhàng xoa bóp cánh tay , xong bữa cơm thì tay cũng thoải mái hơn nhiều, bụng cũng no căng, Giang Thịnh xoa bóp chân cho Dịch Dương xong mới khỏi cửa.

 

Ai cũng hôm nay Giang Thịnh mở quán, sáng sớm lúc Cao Kiến Anh tới mở cửa lục tục kéo tới dòm ngó cửa, lúc đầu Cao Kiến Anh thấy gì lạ, nhưng đông lên là Cao Kiến Anh bắt đầu thấy hoảng.

 

chuyện gì gây hấn với khác đấy chứ, Cao Kiến Anh cửa một lát, thấy một ông lão tới nghé mắt .

 

“Bác ơi, gì thế?

 

Cháu ồn tới ?”

 

Cao Kiến Anh vội vàng mở lời hỏi.

 

“Không gì, bác chỉ xem xem, xem xem thôi.”

 

Ông lão lấy tay che miệng ho khan hai tiếng, rảo bước thẳng.

 

Để Cao Kiến Anh ngơ ngác, cũng chỉ thắc mắc một lúc thôi, việc của bà còn nhiều lắm, hôm qua Giang Thịnh sẽ món thịt hun khói xào tỏi tây, lúc bà đang rửa thịt hun khói, luộc chín thịt mới thái , nhiều việc lắm.

 

Lý Kiến Hoa hôm qua đến quán đợi từ sớm để hỏi xem hôm nay cần rau gì , thời gian Giang Thịnh nghỉ phép rau của ông dễ bán, một ngày cũng chỉ kiếm vài hào, sớm về khuya, thỉnh thoảng còn gặp mấy bà già khó tính, đừng là bán bao nhiêu, chỉ riêng việc canh chừng rau lấy trộm thôi cũng đủ mệt .

 

 

Loading...