Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:18:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông cụ giáo sư:

 

...

 

Hình như cũng lý nhỉ.

 

mà ông thể cái ăn !

 

Nhà ăn cơm ngon chút nào!

 

Nhà hàng quốc doanh thì cũng nhưng xa quá!

 

“Anh đây là ngụy biện!

 

Hừ!”

 

Ông lão hậm hực xách hộp cơm bỏ .

 

“Chỉ còn ba phần thôi, những phía đừng xếp hàng nữa.”

 

Giang Thịnh lướt qua thức ăn trong nồi với những đang xếp hàng phía .

 

Sau ba đó, những đang xếp hàng đều tản , từng một than ngắn thở dài, “Ông chủ Giang, thêm chút nữa mà!”

 

, đúng !”

 

“Ông chủ Giang !

 

Chúng yêu là bạn học đấy!

 

Anh cũng ưu tiên chiếu cố chúng một chút chứ!”

 

“Hê, cái đám thanh niên các , cũng thật đấy, kính lão đắc thọ học ở !”

 

“Ông chủ Giang thể như .”

 

thế!

 

Đám thanh niên nhịn một bữa cũng , đúng để những già ăn một bữa bớt một bữa như chúng mua mới !”

 

đối xử công bằng như .”

 

Giọng Giang Thịnh nhàn nhạt, lời những xung quanh đều im bặt.

 

Cao Kiến Anh tay chân lanh lẹ dọn dẹp đồ đạc, lúc Dịch Dương bước cửa đúng lúc Giang Thịnh đang việc ở phía , “Cậu bạn , cơm canh hết , mai nhé.”

 

Nụ của Cao Kiến Anh chút gượng gạo, bàn tay tự nhiên lau lau tạp dề.

 

“À, em đến mua cơm, em là...”

 

Dịch Dương lời còn xong thì Giang Thịnh .

 

“Đây là yêu , Dịch Dương.”

 

Giang Thịnh sải bước đến bên cạnh Dịch Dương giới thiệu với Cao Kiến Anh, xoay giới thiệu Cao Kiến Anh với Dịch Dương, “Đây là Cao Kiến Anh, chị Cao, tuyển đến quán phụ giúp.”

 

“Xin...

 

Xin tiểu ông chủ, ... ...”

 

Cao Kiến Anh lúc càng hoảng hơn.

 

“Không , chị Cao chị đừng để ý đến em, chị ăn cơm .”

 

Dịch Dương bận tâm mỉm .

 

“Ơ, .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-171.html.]

 

Cao Kiến Anh thấy thực sự để ý liền vội vàng bếp phía .

 

“Chị Cao chị ngoài mà ăn, trong bếp chỗ t.ử tế .”

 

Dịch Dương chào Cao Kiến Anh một tiếng, Cao Kiến Anh cũng lúng túng vội vàng dậy bưng cơm ngoài.

 

Trong mười năm ở nông thôn đó, khi trở về Cao Kiến Anh nhà đối xử như nên giờ trở nên rụt rè e sợ, trắng vẫn là vì trong tay tiền nên cứng cỏi lên .

 

Cao Kiến Anh cùng chỗ với Giang Thịnh và Dịch Dương, chị một một bên, điều thỉnh thoảng ánh mắt liếc về phía Giang Thịnh và Dịch Dương bên , hai thực sự đôi, hai khẽ khàng trò chuyện, Cao Kiến Anh loáng thoáng thấy Dịch Dương đang kể về những chuyện ở trường, đều chuyện gì lớn lao, khóe miệng Giang Thịnh ngậm ý , ánh mắt dịu dàng Dịch Dương, trong mắt chỉ một Dịch Dương.

 

Cao Kiến Anh lúc ở nông thôn cũng kết hôn, nhưng đăng ký kết hôn, đó cũng là thanh niên tri thức, khi thể về thành phố bọn họ liền đường ai nấy , hai bọn họ giống như là góp gạo thổi cơm chung hơn, giữa hai bao giờ giống như Giang Thịnh và Dịch Dương thế .

 

Cao Kiến Anh thấy Giang Thịnh cuối cùng ăn hết sạch chỗ cơm thừa của Dịch Dương, đồ bàn ăn còn một chút nào, lúc Cao Kiến Anh mới hiểu tại Giang Thịnh để chị cùng ăn với họ.

 

“Ngoan, uống thu-ốc .”

 

Giang Thịnh rót thu-ốc từ trong bình giữ nhiệt , nhiệt độ khéo.

 

“Chao ôi...”

 

Dịch Dương bát thu-ốc thở dài một thật dài, nhắm mắt đưa chân uống một cạn sạch, Giang Thịnh kịp thời đưa nước ấm cho Dịch Dương, bóc một viên kẹo nhét miệng .

 

“Đi ngủ một lát , tránh để buổi chiều tinh thần.”

 

Giang Thịnh đưa tay vỗ vỗ tóc Dịch Dương, bảo căn ngăn nhỏ mà ngủ một giấc, trong căn ngăn nhỏ chỉ một chiếc giường đơn, đặt thêm một cái ghế, chỉ còn đúng một chỗ để xoay .

 

“Chị Cao, hôm nay dẫn chị dọn dẹp một lượt, chị cứ theo yêu cầu của , chỗ của là nơi đồ ăn, dọn dẹp thật sạch sẽ mới .”

 

Giang Thịnh xắn tay áo dọn dẹp .

 

“Ơ, ạ!”

 

Cao Kiến Anh vội vàng theo Giang Thịnh.

 

Cao Kiến Anh lúc đầu chỉ nghĩ Giang Thịnh nấu cơm, dù ít đầu bếp nhận đồ chỉ nhận nam, còn chuyện dọn dẹp quét tước chắc là thạo lắm, bởi vì định kiến Cao Kiến Anh từ nhỏ , đàn ông nhà chị đến cái chổi đổ ngay chân cũng chẳng thèm đỡ lấy một cái chứ đừng là dọn dẹp nhà cửa, thà nhịn đói chứ bao giờ chịu bếp nấu bát cơm bát mì , đây là đầu tiên, đầu tiên Cao Kiến Anh thấy một đàn ông dọn dẹp sạch sẽ đến như .

 

Lúc trong đầu Cao Kiến Anh vang lên câu của cha và trai chị , bọn họ đường đường là đàn ông đại trượng phu dọn dẹp nhà cửa , thực sự là buồn quá mất, ai mà sinh cơ chứ, chẳng lẽ phụ nữ sinh hết , cũng là học cả thôi.

 

“Sau cứ như , chị dọn dẹp xong thì để kiểm tra một lượt, vấn đề gì là thể tan , sáng hôm , lương phát cuối mỗi tháng, vài ngày nữa sẽ đưa cho chị một chiếc chìa khóa.”

 

Giang Thịnh căn bếp sạch bóng thấy hài lòng, trong lúc đó cũng quan sát Cao Kiến Anh, hiện tại thấy chị việc và cũng nhanh nhẹn, những việc tiếp theo còn quan sát thêm chút nữa.

 

“Vâng, .”

 

Cao Kiến Anh gật đầu lia lịa.

 

“Hôm nay cứ về , mai nhớ mang theo hộp cơm.”

 

“Vâng, ông chủ xin phép về .”

 

Cao Kiến Anh gật đầu ngoài, bên ngoài hiếm khi ánh nắng mặt trời, quầy hàng nhỏ chính là một tia sáng của chị !

 

Vì chiều nay tiết đầu Dịch Dương tiết nên Giang Thịnh gọi Dịch Dương dậy, khi Giang Thịnh đóng cửa liền tựa bên cạnh Dịch Dương chợp mắt một lúc.

 

Dịch Dương ngủ đến lúc tự tỉnh, cảm nhận Giang Thịnh đang ngủ bên cạnh nên cử động, lặng lẽ ngắm gương mặt khi ngủ của Giang Thịnh, Giang Thịnh luôn ngủ muộn hơn và thức dậy sớm hơn , hiếm khi cơ hội thấy gương mặt lúc ngủ của , lông mày lưỡi mác mắt phượng, lúc ngủ đôi lông mày và ánh mắt đều trở nên dịu dàng hơn nhiều, điều—

 

Sao lúc phát hiện lông mi của Giang Thịnh dài thế nhỉ!

 

Dịch Dương đưa tay định chạm lông mi của Giang Thịnh, tay mới đến bên mặt Giang Thịnh bắt lấy, “Muốn gì hả?”

 

Giọng mang theo vẻ khàn khàn trầm thấp đặc trưng khi mới ngủ dậy, quyến rũ thốt nên lời, khiến khỏi suy nghĩ viển vông, mặt Dịch Dương “oành” một cái đỏ bừng lên, Giang Thịnh chằm chằm, rúc đầu trong chăn, đúng là hành động bịt tai trộm chuông kiểu đà điểu.

 

“Muốn !”

 

Giang Thịnh ghé sát tai Dịch Dương, cố ý hạ thấp giọng, mà Dịch Dương thấy run rẩy một阵, càng dám mắt Giang Thịnh nữa.

 

 

Loading...