Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:18:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chỉ là thấy lén lút cảm thấy quan trọng nên mới đây xem rốt cuộc là chuyện gì thôi!”

 

Triệu Hướng Đông cảm thấy bản cực kỳ thông minh, “Chính là như , chẳng qua chỉ xem một chút thôi, các thầy cô là đang che giấu chuyện gì sợ thấy nên mới đổ thừa là do đấy chứ?”

 

Triệu Hướng Đông càng càng đắc ý, càng càng thấy nhẹ nhõm, cứ như thể nắm thóp của những .

 

“Thầy La , gọi thầy Trương đến đây, mang bộ bài tập đây của bạn học tới luôn, đó mời cả hiệu trưởng đến một chuyến, tránh để bạn cảm thấy chúng bao che cho khác, nhân tiện gọi luôn cả em Dịch Dương đến đây .”

 

Chủ nhiệm nhận lấy bức thư nhặt lên, mở liếc một cái bảo giáo viên trong văn phòng thông báo, “Trò Triệu, cần mời cả các đồng chí công an đến đây để thể hiện sự công bằng luôn ?”

 

“Không...

 

Đừng, chủ nhiệm, em...”

 

Triệu Hướng Đông hoảng loạn , cũng ngây , giống như nghĩ, những lẽ sợ hãi mới đúng chứ, đòi mời công an , Triệu Hướng Đông thấy bức thư trong tay chủ nhiệm liền lao lên định cướp, chủ nhiệm nhanh tay chặn , Triệu Hướng Đông cũng hai thầy giáo nam khống chế.

 

Bây giờ đang là giờ việc, cũng đến giờ lên lớp, chẳng mấy chốc tập trung đông đủ, Vân Thâm đúng lúc đang ở văn phòng hiệu trưởng thấy chuyện đương nhiên cũng theo tới.

 

Đối chiếu từng nét chữ trong mỗi bức thư, so sánh với nét chữ trong mấy bài tập của Triệu Hướng Đông, thể khẳng định bức thư tố cáo chính là do Triệu Hướng Đông .

 

“Hiệu trưởng, ngài xem chuyện tính ?”

 

Chủ nhiệm về phía hiệu trưởng, sắc mặt hiệu trưởng khó coi, ông cứ ngỡ những ngày tháng đó qua , sẽ còn chuyện tố cáo gì nữa, kết quả học sinh ngôi trường ông quản lý loại như .

 

“Chuyện như thế tuyệt đối thể dung thứ, g-iết gà dọa khỉ, để gương cho kẻ khác!”

 

Hiệu trưởng đ-ập bàn bật dậy, Triệu Hướng Đông trực tiếp bủn rủn chân tay ngã quỵ xuống đất, “Đưa...”

 

“Hiệu trưởng...

 

Hiệu trưởng...

 

Xin ngài, em dập đầu lạy ngài, em khó khăn lắm mới đỗ đại học, cha em đ-ập nồi bán sắt để nuôi em học, còn cả chị gái em nữa, nếu em đuổi học thì nhà em coi như xong đời, cầu xin ngài hiệu trưởng, em sai , em dám nữa , em dập đầu lạy ngài!”

 

Triệu Hướng Đông phát điên ôm c.h.ặ.t lấy chân hiệu trưởng, dập đầu xuống đất kêu pôm pốp, đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt.

 

Dịch Dương một bên lạnh lùng , sự việc bại lộ sắp trừng trị mới sợ, còn tưởng là trẻ con , việc màng hậu quả.

 

“Đã cho em cơ hội, mà em hết đến khác thư tố cáo, trường học là nơi học tập tri thức, nơi để em chơi trò tâm kế đấu đ-á lẫn , em cũng khó khăn lắm mới đỗ đại học, kết quả lo học tập chằm chằm mảnh vườn tấc đất nhà .”

 

“Người ăn đúng pháp luật, giấy phép kinh doanh đều đầy đủ, ngay cả công an cũng bắt , em đến trường tố cáo Dịch Dương, chẳng trường học xử lý Dịch Dương ?

 

Tâm địa độc ác!”

 

Lời của hiệu trưởng hề nể mặt chút nào.

 

“Thông báo trường, bắt em một bản kiểm điểm xin , dán cùng lên bảng thông báo, cũng là để rung hồi chuông cảnh tỉnh cho các học sinh khác, để họ hiểu rằng trường học là nơi để học tập, đừng mang những luồng gió độc khác đây.”

 

Hiệu trưởng xong liền bỏ , ở cùng loại ông cảm thấy xui xẻo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-169.html.]

“Chủ nhiệm, chúng em cũng xin phép .”

 

Vân Thâm gật đầu với chủ nhiệm, dẫn Dịch Dương , Dịch Dương đầu tiên đối mặt trực tiếp với chuyện như thế , thực chút lúng túng, và Triệu Hướng Đông ngoại trừ lúc mới khai giảng mâu thuẫn thì đó vẫn luôn bình an vô sự, đó cũng là Triệu Hướng Đông kiếm chuyện, Triệu Hướng Đông tố cáo như là nhắm thẳng việc đuổi học .

 

“Đừng suy nghĩ nhiều nữa, mau lên lớp .”

 

Vân Thâm thấy Dịch Dương đờ đẫn theo về văn phòng, liền đưa tay vỗ vỗ đầu Dịch Dương.

 

“Dạ?

 

Vâng.”

 

Dịch Dương gật đầu, xoa xoa mặt vội vàng tới lớp học.

 

Thông báo ngày hôm dán lên bảng thông báo, còn bản xin của Triệu Hướng Đông cũng dán ở đó.

 

“Người coi cái trường học là trường học của mấy năm ?”

 

“Loại nhất nên tránh xa một chút, đắc tội gì , đố kỵ ưu tú liền tố cáo, ai mà liệu vì một chuyện nhỏ mà tố cáo chúng luôn .”

 

“Thật là bẩn trường học!”

 

“Nên đuổi học mới đúng!”

 

Đám Chu Hồng Tinh ở cùng ký túc xá đương nhiên cũng chuyện , tất cả đều né tránh Triệu Hướng Đông, cũng ai chuyện với , bạn học cũng đều tránh xa Triệu Hướng Đông, dù ai cũng sợ tố cáo, ai mà dám đảm bảo miệng bao giờ sai điều gì!

 

Thông báo dán , quầy cơm của Giang Thịnh cũng theo đó mà nổi tiếng hẳn lên, cơ bản trường đều đến quầy hàng , những hiếu kỳ đều đến nếm thử món ăn Giang Thịnh nấu, mà ăn một thì đúng là thể dừng .

 

“Chao ôi, cuối tuần , quầy cơm nhỏ cũng nghỉ , ăn nhà ăn, cái nhà ăn mà nuốt trôi đây!”

 

“Rõ ràng là cùng một loại rau, cùng một loại gia vị mà nhà ăn ngon bằng quầy cơm nhỏ nhỉ!”

 

“Đi thôi, đến nhà ăn nhanh là cái mà ăn .”

 

Chủ nhật Giang Thịnh bày hàng, ở nhà bồi Dịch Dương còn chẳng kịp nữa là, quy luật bày hàng của Giang Thịnh là theo thời gian nghỉ của Dịch Dương, Dịch Dương nghỉ thì cũng nghỉ, hai tranh thủ lúc nghỉ cùng dạo khắp thành phố, nghĩ đến chuyện kiếm tiền.

 

Giang Thịnh ăn , ngày càng đông hơn, những sinh viên mua cơm cứ quây lấy Giang Thịnh mãi, bắt thêm một chút, thêm một chút, Giang Thịnh bây giờ mỗi ngày một trăm phần là cực hạn , Giang Thịnh đang nghĩ đến chuyện tuyển một ở quầy hàng để rửa bát quét dọn, nếu mỗi ngày cứ bận rộn rửa rửa dọn dọn thì lấy thời gian bồi Dịch Dương, như chẳng ngược ý định ban đầu của .

 

“Mau tuyển lấy một , mỗi ngày mệt mỏi như , nếu thì ít một chút?”

 

Dịch Dương cũng thương Giang Thịnh, thời tiết lạnh , lúc Giang Thịnh bận rộn chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mà vẫn mồ hôi nhễ nhại.

 

“Không , tuyển .”

 

Giang Thịnh vẫn kiếm thêm chút tiền, vì tương lai của và Dịch Dương, dù tiền cầm trong tay mới là nhất, Trịnh Lạc với bên Quảng Đông giờ đổi lớn , nhờ lấy từ Quảng Đông về ít đồ , cần phiếu mà đồ xịn.

 

“Vậy đừng mệt quá nhé, mấy quyển sách em dịch cũng kiếm bộn tiền đấy.”

 

Dịch Dương lưng Giang Thịnh.

 

 

Loading...