Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:18:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Buổi tối thì ?

 

Sau bảy giờ?"

 

Cảnh sát truy hỏi.

 

“Sau khi về nhà buổi chiều, ngoài nữa."

 

“Có tìm đ-ánh Thi Nhạc ?

 

Thi Nhạc gần đây chỉ mâu thuẫn với ."

 

Ánh mắt cảnh sát sắc lẹm thẳng mắt Giang Thịnh.

 

“Nếu các đến chuyện đến tận cửa bảo là tri kỷ tâm hồn của yêu , đưa hai mươi đồng bắt rời bỏ yêu thì đúng là mâu thuẫn thật.

 

thèm chấp , lúc đó bà Chu thấy đấy, đóng cửa nhà luôn."

 

Vẻ mặt Giang Thịnh bình thản, cũng né tránh ánh mắt của cảnh sát, từng câu từng chữ thuật khiến hai cảnh sát bắt đầu thấy ngượng ngùng .

 

Thi Nhạc là mâu thuẫn kiểu chứ!

 

Đây chẳng là nhắm trúng yêu đến tận cửa cạy góc tường !

 

Cảnh sát đều chấn động mức độ vô liêm sỉ của Thi Nhạc, nếu lén lút thì còn đỡ, đây còn nhảy múa ngay mặt chính chủ nữa.

 

Chung Khải Nhan và Lưu Lạc Thành :

 

...

 

Sao đây phát hiện Thi Nhạc mặt dày đến mức nhỉ!

 

“Khụ khụ khụ...

 

Anh nảy sinh ý định trả thù ?"

 

Cảnh sát ho khan hai tiếng hỏi tiếp.

 

“Người yêu còn với , tại vì một tên điên đột nhiên tìm đến mà nảy sinh ý định trả thù chứ?

 

Anh yêu là tri kỷ, nhiều chủ đề chung, nhưng cả mùa hè yêu đều nắm rõ như lòng bàn tay, lời là tự ?"

 

“Hơn nữa bây giờ cũng chỉ mỗi cái tên Thi Nhạc thôi, trông như thế nào còn nhớ rõ, gì đến chuyện đ-ánh ."

 

Giang Thịnh từng câu từng chữ, cảnh sát cũng nghi ngờ gì.

 

Nhà Thi Nhạc cách đây xa, Giang Thịnh dù đạp xe về cũng mất hai tiếng đồng hồ , ở đây sống gần qua nên thể thấy gì, cho nên khả năng Giang Thịnh dối là thấp.

 

“Vậy quan hệ gì với Thi Nhạc?"

 

Cảnh sát sang Dịch Dương.

 

“Có quan hệ gì , chỉ là gặp ở buổi giao lưu hồi mùa hè thôi.

 

Nếu đến phiền cuộc sống của thì còn chẳng nhớ nổi là ai.

 

Anh khắp nơi đồn thổi rằng là tri kỷ, là bạn bè gì đó của , nhưng đến mặt còn nhớ nổi."

 

Nhắc đến chuyện Dịch Dương thấy cạn lời.

 

Anh cảnh sát cầm b.út ghi chép:

 

...

 

Điểm vô lý nhiều quá, nhất thời nên đặt b.út thế nào.

 

Hai cảnh sát dời mắt , cảnh sát lớn tuổi hơn che miệng hắng giọng:

 

“Nếu thì chúng , chúng sẽ hỏi thăm xung quanh đây.

 

Tốt nhất là các đừng dối, nếu sẽ rắc rối đấy."

 

Sau khi Giang Thịnh tiễn hai cảnh sát cửa , ba trong phòng chính đang bàn tán xôn xao.

 

“Thi Nhạc thực sự đến tận nhà tìm hai ?

 

Còn những lời đó?

 

đúng là... sự vô liêm sỉ của cho phát tởm ."

 

Chung Khải Nhan tức giận trong phòng, trời đất ơi, chuyện kinh tởm thế gặp cơ chứ.

 

“Ghê tởm quá!

 

Ghê tởm quá..."

 

“Được , cô xuống , tới lui ch.óng mặt quá.

 

Anh như bây giờ mới thế, đây chẳng cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-164.html.]

 

Cô còn nhớ Vương Điền , chẳng ép đến mức học nữa , chỉ vì Vương gửi một bài báo đăng thôi, bài của Thi Nhạc thì loại."

 

Lưu Lạc Thành vẻ mặt thản nhiên, chút thấy lạ mà lạ, chỉ là chuyện Thi Nhạc ...

 

đúng là khiến cạn lời thật!

 

Cứ cho là thấy nên nảy sinh ý định , nhưng mà mịa nó, tìm đến tận cửa thì ít nhất cũng ý với chứ.

 

Đằng còn chẳng nhớ là ai, còn vẻ chính trực hơn cả yêu nữa, đúng là nực hết chỗ .

 

“Không ảnh hưởng đến và Giang Thịnh chứ?"

 

Chung Khải Nhan lo lắng Dịch Dương, chuyện như thế thực sự dễ ảnh hưởng đến tình cảm.

 

Nghĩ mà xem, nếu đột nhiên một ngày mặt cô cái gì mà tri kỷ với tâm hồn đồng điệu, cô chắc chắn sẽ cho nổ tung cái nhà luôn!

 

Lưu Lạc Thành cũng Dịch Dương với vẻ lo lắng tương tự.

 

“Khụ, , Thịnh căn bản tin lời ."

 

Dịch Dương ho một tiếng, sắc mặt mất tự nhiên, nhớ chuyện tối hôm đó vẫn nhịn mà đỏ mặt.

 

“Không , ."

 

Chung Khải Nhan gật đầu, chút ngưỡng mộ và hướng tới khuôn mặt của Dịch Dương, tình cảm của hai thực sự .

 

“Chậc, nhưng mà Dịch Dương , với cái nhan sắc của thì đừng là Thi Nhạc, ngay cả cũng kìm lòng !"

 

Chung Khải Nhan giơ tay định sờ mặt Dịch Dương thì Giang Thịnh ngăn cản.

 

Chung Khải Nhan ngước mắt Giang Thịnh, bĩu môi:

 

“Đồ hẹp hòi!"

 

“Bây giờ cô mới ?"

 

Giang Thịnh nhướn mày.

 

Chung Khải Nhan nghẹn lời:

 

...

 

Lưu Lạc Thành nhịn , mặt chỗ khác.

 

Sau khi rời , hai cảnh sát hỏi thăm một vòng xung quanh, hỏi thì đúng là giống như những gì Giang Thịnh .

 

“Cái tên đó trông cũng dáng lắm, đến mắng thằng bé Giang Thịnh là đồ nhà quê nọ, còn mấy lời như thế, chẳng cướp yêu , cũng dám những lời đó.

 

Thằng bé Giang Thịnh bụng bao nhiêu chứ!"

 

Bà Chu mà nước miếng văng tung tóe:

 

“Loại như là do cha dạy bảo, cái đồ ch.ó má gì , còn là học, là sinh viên nữa chứ.

 

Trời ơi nếu sinh viên mà ai cũng như thì chắc chẳng còn gì để nữa ."

 

“Bà Chu, nhầm ?

 

Sinh viên chắc là đến mức đó ."

 

“Phi, hôm qua vợ mắng quần lót còn rõ mồn một đây , tai thính lắm!"

 

Bà Chu liếc xéo đàn ông lên tiếng, cho đỏ bừng cả mặt, hổ dám ở thêm nữa.

 

Cảnh sát nhịn cũng vất vả lắm mới lên tiếng :

 

“Khụ, phiền bà và các chị em , chúng xin phép ."

 

“Các đừng oan uổng cho thằng bé Giang Thịnh nhé, nó là đứa trẻ ngoan đấy."

 

Bà Chu thấy cảnh sát sắp còn thêm vài câu, dù thì Giang Thịnh khi đến đây tuy lúc nào cũng lạnh lùng, ít , nhưng đường gặp họ cần giúp đỡ gì đều sẽ tay, là một trai ngoài lạnh trong nóng đấy.

 

“Chuyện đó là đương nhiên, chúng thể oan uổng cho ."

 

Cảnh sát đáp lời rời .

 

“Sư phụ, chuyện đúng là... nữa, cái tên Thi Nhạc chuyện như mà còn dám đổi trắng đen..."

 

Anh cảnh sát trẻ tuổi sa sầm mặt mày.

 

“Người chuyện đều chọn những khía cạnh lợi cho thôi.

 

Loại như Thi Nhạc con gặp nhiều sẽ quen thôi.

 

Con mà, muôn hình vạn trạng, hạng nào cũng hết."

 

Anh cảnh sát già vỗ vai đồ , một cách đầy thâm thúy.

 

 

Loading...