Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:18:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dịch Dương, lúc chúng cùng thảo luận văn học quên ?"

 

Đâu cái tên điên thế chứ!

 

Dịch Dương trợn tròn mắt, khắp đều rõ ba chữ:

 

Anh là ai!

 

Anh là ai!

 

Anh là ai!

 

Cái cũng trách Dịch Dương nhất thời nhớ , chuyện trôi qua hơn một tháng .

 

Lúc ở buổi giao lưu, Dịch Dương luôn tránh mặt Thi Nhạc, thể nhớ mới là lạ.

 

“Đồng chí , Dịch Dương căn bản quen , nhận nhầm ."

 

Chu Hồng Tinh kéo Dịch Dương lưng chắn cho .

 

Anh ăn bao nhiêu đồ của Giang Thịnh , lúc giúp Dịch Dương một tay chứ.

 

“Có Chung Khải Nhan mặt ?

 

Người phụ nữ đó , đừng theo cô gì, cô thì cái gì chứ, chỉ khiến học hư thôi!"

 

Thi Nhạc lúc bày cái vẻ bề dạy đời, khiến Dịch Dương cảm thấy khó chịu trong lòng.

 

“Anh là Thi Nhạc?"

 

Dịch Dương hồi lâu cuối cùng cũng nhớ , “ Chung Khải Nhan , nhưng lưng khác thì thấy lành đến mức nào?

 

Chung Khải Nhan bao giờ nhắc đến mặt , cũng những gì."

 

“Hơn nữa, bạn bè tri kỷ gì chứ?

 

Sao một bạn tri kỷ như nhỉ?"

 

Dịch Dương thật sự nhịn mà đảo mắt, mắng !

 

Chỉ là vụng miệng, mắng!

 

“Dịch Dương, , cất công đến tìm là coi trọng , đặt ở trong lòng đấy, năng như chẳng tổn thương lòng ."

 

Triệu Hướng Đông bày vẻ trung lập chuyện.

 

“Người đường xá xa xôi đến trường tìm chắc chắn là việc, cũng cần hùng hổ dọa như ."

 

“Sủa cái gì đấy."

 

Dịch Dương lạnh lùng liếc qua, ánh mắt mang theo ba bốn phần dáng vẻ của Giang Thịnh, dọa Triệu Hướng Đông thót tim một cái, phịch xuống ghế.

 

với , mời về cho."

 

“Dịch Dương, đến để mời tham gia buổi hội thảo văn học cuối tuần , lúc đó nhiều từng tham gia buổi giao lưu cũng sẽ , thầy của là giáo sư La Gia Lâm lúc đó cũng sẽ mặt."

 

Thi Nhạc đem tên của thầy để tạo sức nặng.

 

“Giáo sư La Gia Lâm !"

 

“Trời ơi, bọn họ thật may mắn, chúng thể nhỉ!"

 

, giáo sư chuyện cũng là mở mang tầm mắt !"

 

“Không thể hỏi Dịch Dương đưa chúng cùng , đều là bạn học, cùng giao lưu chắc là vấn đề gì !"

 

Mọi xì xào bàn tán, những lời thảo luận và ánh mắt ngưỡng mộ khiến Thi Nhạc hài lòng.

 

Đây mới là phản ứng thực sự khi thấy tên thầy của .

 

Cái tên nhà quê từng thấy sự đời như Giang Thịnh thì cái gì, chỉ đào đất thôi, hạng như thầy của cho Giang Thịnh thì cũng chẳng hiểu nổi!

 

“Không cần , với ."

 

Dịch Dương thèm suy nghĩ mà từ chối thẳng thừng.

 

“Có cái tên Giang Thịnh cho ?

 

Thầy của định giải đáp thắc mắc cho chúng đấy, cũng cơ hội như là cực kỳ hiếm , thể bỏ lỡ !"

 

Cơ hội một nhà văn lớn giải đáp thắc mắc trực tiếp như thế quả thực khó tìm.

 

La Gia Lâm là nhà văn nổi tiếng những năm gần đây, bao nhiêu bài báo đăng bài của ông .

 

Gia đình Thi Nhạc cũng tốn ít công sức mới đưa Thi Nhạc đến bên cạnh La Gia Lâm học trò.

 

La Gia Lâm thể ảnh hưởng trong mười năm đó, còn thể bài đăng báo, phía chắc chắn ít thế lực hỗ trợ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-161.html.]

Danh tiếng của La Gia Lâm, những như bọn họ chứ!

 

“Có bệnh thì bệnh viện mà khám, đừng ở đây mà phát điên, đừng hở là lôi yêu của ."

 

Dịch Dương sắp đảo mắt lên tận trời , đó đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, chẳng lẽ tên sáng nay đến nhà tìm Giang Thịnh !

 

Nghĩ , Dịch Dương thấy chuyện đều hợp lý !

 

Dịch Dương thấy thật oan uổng!

 

Cậu đúng là gặp họa từ trời rơi xuống!

 

Nếu Thi Nhạc hôm nay xuất hiện thì quên mất đời !

 

“Dịch Dương!

 

Đây là cơ hội trời cho đấy!

 

Cậu đừng tùy hứng mà từ bỏ chứ!"

 

Triệu Hướng Đông sốt sắng nhảy dựng lên.

 

Thi Nhạc , chỉ cần thể giúp khuyên Dịch Dương thì cũng sẽ đưa theo cùng.

 

Nếu thể La Gia Lâm chỉ điểm một hai câu, cũng là một chuyện để khoe khoang.

 

“Cầm lấy cái cơ hội trời cho của ."

 

Dịch Dương cầm đồ đạc của chuyển chỗ , Chu Hồng Tinh cũng vội vàng xuống bên cạnh Dịch Dương, hai chen chúc sát vách tường, Thi Nhạc qua cũng còn chỗ cho nữa.

 

“Dịch Dương, nếu hối hận thì cứ bảo , vị trí sẽ để dành cho .

 

coi là tri kỷ, đừng phụ lòng của ."

 

Thi Nhạc năng tha thiết, ngược cho Dịch Dương trông như đang gây chuyện vô lý .

 

“Đồng chí Thi Nhạc , chỉ một thôi, mời cho kỹ và nhớ cho rõ.

 

, đừng tri kỷ gì nữa, cũng đừng lòng với gì cả.

 

Hành động của chỉ khiến thấy phiền phức thôi, cảm thấy thể trở thành tri kỷ thậm chí là bạn bè của ."

 

“Tại chứ?

 

Loại như Lưu Lạc Thành còn thể trở thành bạn của , điểm nào thua kém bọn họ?

 

điểm nào thua kém cái tên ?"

 

Thi Nhạc kiềm chế nữa, sắc mặt âm hiểm chỉ Chu Hồng Tinh.

 

Bây giờ cũng bất mãn với Dịch Dương, chằm chằm mặt Dịch Dương với vẻ mặt lúc xanh lúc trắng.

 

Nếu tiếc cho một nhân tài vùi lấp, chẳng thèm quản Dịch Dương !

 

“Anh hợp mắt ."

 

Giọng của Dịch Dương thản nhiên.

 

“Hừ!"

 

Thi Nhạc thở hồng hộc sải bước bỏ .

 

Những trong lớp ai nấy xuống.

 

Còn ít đến hỏi Dịch Dương xem thể đưa bọn họ cùng buổi giao lưu văn học đó , chỉ là thấy Dịch Dương mặt cảm xúc nên ai dám đến hỏi.

 

Chu Hồng Tinh thực cũng bứt rứt hỏi chuyện , nhưng trong lớp đông , Dịch Dương rõ ràng nên đành nhịn hỏi.

 

Anh sợ cái tên Thi Nhạc sẽ chặn đường Dịch Dương nên tiễn đến tận cổng trường, thấy Giang Thịnh mới yên tâm.

 

Sau khi Giang Thịnh chào hỏi Chu Hồng Tinh thì cùng Dịch Dương về.

 

Chỉ là Chu Hồng Tinh bóng lưng Dịch Dương, cảm thấy Dịch Dương vẻ về nhà nhỉ?

 

ngay lập tức Chu Hồng Tinh tự vỗ trán , chắc là do trời nóng nên hoa mắt , Dịch Dương thể như !

 

Trên đường về, Dịch Dương thỉnh thoảng lén Giang Thịnh, trong lòng đang đ-ánh trống ng-ực đây!

 

Sau khi về nhà——

 

“Anh Thịnh...

 

Buổi trưa gì với em ?"

 

Dịch Dương lắp bắp, dám Giang Thịnh.

 

Rõ ràng của , thấy chột vô cùng.

 

 

Loading...