Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:12:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ồ, yêu của Dịch Dương đến , đến giờ ăn cơm , giải tán thôi, chiều bàn tiếp!"

 

Vị giáo sư già ghế chủ trì thấy Giang Thịnh ló đầu liền vẫy vẫy tay, còn Dịch Dương đầy ẩn ý.

 

Dịch Dương cúi đầu dọn dẹp đồ đạc, vành tai nóng ran, nhưng động tác tay thì chậm chút nào.

 

Buổi giao lưu cung cấp ăn ở, những tham gia cũng túm năm tụm ba rủ ăn.

 

“Đồng chí Dịch Dương, thầy Vân Thâm, là hai cùng ăn với chúng , cũng nếm thử món tủ của đầu bếp ở đây."

 

Thi Nhạc đến mặt Dịch Dương mời và Vân Thâm, Thi Nhạc mặc chiếc sơ mi trắng, tóc tai chải chuốt tỉ mỉ, toát lên khí chất nho nhã đầy mùi sách vở, diện trọng cũng tuấn tú.

 

“Tay nghề đầu bếp ở đây khá đấy."

 

“Rủ cả yêu của cùng luôn , trời nóng thế , hà tất mang cơm đến gì, tiệm cơm quốc doanh thiếu gì chỗ ăn, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền."

 

Thi Nhạc gọi Giang Thịnh, nhưng ngay cả một cái liếc mắt cũng thèm dành cho .

 

“Không cần , còn đang uống thu-ốc, kiêng khem, ăn đồ ngoài ."

 

Dịch Dương chút vui Thi Nhạc một cái, đây là đang bảo Giang Thịnh keo kiệt , cũng chẳng quen , Dịch Dương ghét hành động đểu Giang Thịnh kiểu của Thi Nhạc:

 

“Thầy ơi, chúng thôi."

 

“Ừm."

 

Vân Thâm đáp lời, theo Dịch Dương ngoài.

 

Thi Nhạc im tại chỗ, siết c.h.ặ.t cuốn sổ trong tay, cuốn sổ bóp đến biến dạng, trong mắt đầy vẻ bất mãn, cảm thấy Dịch Dương điều, cũng cảm thấy Giang Thịnh sắc mặt, đây là nơi nào chứ, Giang Thịnh chỉ là một gã chân lấm tay bùn việc , thậm chí còn sống dựa tiền trợ cấp của Dịch Dương, chạy đến đây mất mặt cái gì!

 

Sớm muộn gì cũng ngày sẽ cho tên Giang Thịnh , loại như chỉ xứng đáng cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, Dịch Dương căn bản xứng !

 

Trong lòng suy tính đủ điều, khi gọi Thi Nhạc, mặt treo nụ ôn hòa, dường như chuyện từ chối để tâm, cùng ngoài.

 

“Thi Nhạc gọi Dịch Dương gì, yêu đến , nếu Dịch Dương thì yêu chẳng lẽ cùng, thì hiểu cái gì, đến lúc đó chẳng ngượng ngùng khó xử ."

 

Miệng thì dường như là đang nể mặt Giang Thịnh, sợ Giang Thịnh khó xử, thực chất chính là chê bai thôi.

 

“Đồng chí Dịch Dương tài hoa, học vấn cũng giỏi, là học trò của giáo sư Vân Thâm, thể cùng ăn cơm giao lưu thì cũng mở mang nhiều điều, yêu của đồng chí Dịch Dương tự nhiên là điểm độc đáo riêng , nếu thể xứng với phong quang tễ nguyệt như đồng chí Dịch Dương chứ."

 

Thi Nhạc với vẻ tươi , chỉ điều lời là đang tâng bốc để hại Giang Thịnh, điểm độc đáo riêng, chẳng là ám chỉ những như họ so với Giang Thịnh .

 

Những học văn vốn dĩ kiêu ngạo, đặc biệt là đám bên cạnh Thi Nhạc càng kiêu ngạo hơn, Dịch Dương ngoại hình , khí chất , ai mà chẳng từng nảy sinh thiện cảm, giờ đây họ đều yêu như , Giang Thịnh thì họ phục cho nổi.

 

“Xì, chắc là gần quan ban lộc thôi, điểm gì độc đáo, đào đất là keo kiệt?"

 

“Chắc là do gia đình ép buộc thôi."

 

“Sợ là hôn nhân phong kiến chứ, chỉ là Dịch Dương trọng tình nghĩa, còn dùng tiền trợ cấp đại học nuôi cái tên đàn ông đó kìa."

 

Nghe thấy những lời của đám xung quanh, nụ của Thi Nhạc càng thêm sâu, chính là hiệu quả , cho những , là vị cứu tinh giải cứu Dịch Dương khỏi biển khổ, cũng cho Dịch Dương điều đó!

 

Thi Nhạc nghĩ gì Dịch Dương , bây giờ chỉ , bát thu-ốc còn uống bao lâu nữa!

 

Sao thể đắng như chứ!

 

Cậu thực sự sắp ướp thành vị thu-ốc luôn !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-156.html.]

 

“Yên tâm , đắng ."

 

Giang Thịnh mở hộp cơm đưa cho Dịch Dương, Vân Thâm tự lực cánh sinh mở hộp cơm chuẩn ăn , chuyện tình tứ của đôi trẻ là no , giờ ông đang cô đơn lẻ bóng ở đây, chỉ thể ăn nhiều một chút cho bõ ghét!

 

“Anh bậy bạ gì đó!"

 

Dịch Dương lén liếc Vân Thâm một cái, dẫm cho Giang Thịnh một cái.

 

thấy gì hết, cũng chẳng thấy gì luôn, hai đừng quản , đừng quản !"

 

Vân Thâm tay cầm đũa gắp thức ăn, tay trái còn che mắt .

 

“Thầy ơi, nếu thầy khép ngón tay c.h.ặ.t thêm chút nữa thì còn chút độ tin cậy đấy ạ!"

 

Dịch Dương tức đến trợn tròn mắt Vân Thâm, xúc một miếng cơm thật to miệng.

 

“Em thông cảm cho thầy tuổi cao sức yếu, ngón tay còn linh hoạt nữa."

 

Dịch Dương:

 

“..."

 

Thầy ơi năm nay thầy mới ba mươi bảy thôi!

 

Tuổi cao cái nỗi gì ạ!

 

“Thầy đừng trêu mèo nhỏ nữa ạ."

 

“Ăn cơm t.ử tế , một lát đau dày bây giờ."

 

Giang Thịnh gắp cho Dịch Dương một miếng thức ăn, Dịch Dương lườm Giang Thịnh một cái, đem miếng thức ăn gắp tống hết miệng, nhai ngấu nghiến, khiến Vân Thâm nhịn , học trò của ông ở ngoài thì tỏ chín chắn vững vàng, hễ cứ mặt Giang Thịnh là như một đứa trẻ.

 

Giang Thịnh đợi họ ăn xong, rót nước sấu nấu bình nước cho họ, phương thu-ốc nước sấu là do Yến Hành kê, phù hợp với c-ơ th-ể của Dịch Dương và Vân Thâm, tác dụng thanh nhiệt giải khát, hầu như ngày nào Giang Thịnh cũng nấu một nồi.

 

Dịch Dương và Vân Thâm uống thứ căn bản dám để tủ lạnh, dày của cả hai đều , chỉ thể ngâm bình nước nước giếng mới múc lên một lát cho mát, nhưng chỉ thế thôi hai cũng thấy mãn nguyện lắm !

 

“Chiều xong việc thì đợi đến đón."

 

Giang Thịnh khi vò vò tóc Dịch Dương, đó đạp xe hiên ngang rời .

 

Nhìn từ phía , Giang Thịnh vai rộng chân dài tràn đầy sức mạnh.

 

“Nhìn ngây , mất hút kìa, chúng trong thôi."

 

Vân Thâm vỗ vỗ đầu học trò nhỏ.

 

“Dạ... ."

 

Dịch Dương bừng tỉnh, mặt mày đỏ ửng, cũng dám Vân Thâm.

 

Vân Thâm mặt Dịch Dương thấy đỏ, thấy ch.óp mũi mồ hôi, cứ ngỡ là do nóng nên cũng nghĩ ngợi gì thêm.

 

Buổi giao lưu chiều hôm đó, Thi Nhạc cách nào mà đổi chỗ với bên cạnh Dịch Dương, hành động của khiến Dịch Dương khó chịu, cứ thỉnh thoảng vô tình chạm tay , lúc thì chạm cánh tay, rõ ràng cách giữa hai vẫn rộng.

 

Khổ nỗi nào Thi Nhạc cũng xin , nhưng một lúc vẫn y như cũ, một hai thì Dịch Dương thấy , nhưng nhiều quá thì thể cảm thấy là cố tình.

 

 

Loading...