“Thầy Vân, phiền thầy trông chừng Dịch Dương một lát, em về ký túc xá của em thu dọn ít quần áo qua đây.”
Dịch Dương rút kim tiêm xong vẫn tỉnh, Giang Thịnh nghĩ lúc Dịch Dương tỉnh, thu dọn quần áo mang qua đây còn thể cho Dịch Dương, Dịch Dương cũng sẽ thoải mái hơn.
“Anh , Dịch Dương ở ký túc xá nào ?”
Vân Thâm gật đầu.
“Em ạ.”
Giang Thịnh thử nhiệt độ trán Dịch Dương, thấy sốt mới yên tâm ngoài.
Giang Thịnh bao lâu thì Yến Hanh qua.
“Chẳng Giang Thịnh đến ?
Người ?”
Yến Hanh thấy Vân Thâm ở đó một liền hỏi một câu.
“Anh thu dọn đồ đạc cho Dịch Dương , phòng ốc dọn dẹp xong ?”
“Dọn xong , đồ đạc cũng chuẩn sẵn sàng.”
Yến Hanh giơ tay bắt mạch cho Dịch Dương, sắc mặt ngưng trọng chân mày cau .
“Không ?”
Tim Vân Thâm treo lơ lửng nơi cổ họng, mím c.h.ặ.t môi thần tình căng thẳng Yến Hanh.
“Anh cũng em vốn dĩ sinh đủ ngày đủ tháng, lúc mới đến đội sản xuất em là một năm mười hai tháng thì đến tám tháng là uống thu-ốc, cũng may là mấy em nhà họ Dịch nuôi nấng , hai năm nay khó khăn lắm mới khá lên một chút, về như .”
Viêm phổi cộng thêm sốt cao, vả chứng viêm vẫn lui hẳn, tình trạng là tiêu hao tinh khí thần của con nhất, khỏe mạnh thì gì, Dịch Dương vốn dĩ c-ơ th-ể như thì tổn thương căn nguyên nhất.
“Có cách nào ?”
Vân Thâm sốt sắng hỏi.
“Sau xuất viện bồi bổ điều dưỡng cho là , chỉ là phiền phức một chút, điều dưỡng trong thời gian dài.”
Cũng e là mất ba năm năm mới hồi phục , “Dù chúng cũng ở đây cả, đừng lo, sẽ điều dưỡng thôi, còn tin .”
“Tin thì tin thật, chỉ là Mèo nhỏ chịu khổ một chuyến .”
Vân Thâm chính là xót xa cho Dịch Dương, “Anh để tâm nhiều hơn đến chuyện của Mèo nhỏ nhé.”
“Chuyện của bao giờ để tâm .”
Yến Hanh nhướng mày Vân Thâm.
“Đừng bỡn cợt.”
Vân Thâm lườm Yến Hanh một cái.
Giang Thịnh lấy đồ của Dịch Dương bệnh viện nhanh, giữa chừng còn gọi một cuộc điện thoại về nhà, nhờ nhắn cho Tưởng Tiếu Tiếu, bảo bọn họ đừng lo lắng, lúc đến phòng bệnh Giang Thịnh đặt đồ xuống liền Yến Hanh gọi ngoài, Yến Hanh tất nhiên giải thích tình hình của Dịch Dương cho Giang Thịnh .
“Sẽ ảnh hưởng đến Mèo nhỏ ạ?”
Giang Thịnh căng cứng mắt Yến Hanh.
“Điều dưỡng hai năm là thôi, chỉ là hai năm chịu khổ một chút.”
Yến Hanh xong vỗ vỗ vai Giang Thịnh, “Vào , em chắc tỉnh đấy.”
“Làm phiền thầy ạ.”
Giang Thịnh mím môi, mở cửa , Dịch Dương quả nhiên tỉnh, nhưng mà đang ho ngừng, dường như ho cả phổi ngoài luôn .
Giang Thịnh Vân Thâm liền nhường chỗ, Giang Thịnh ôm Dịch Dương lòng tựa , để Dịch Dương thể thoải mái hơn một chút.
“Em... khụ khụ... .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-152.html.]
Tay Dịch Dương đặt tay Giang Thịnh, còn cố gắng rặn một nụ để trấn an Giang Thịnh.
“Muốn ăn gì uống nước ?”
“Muốn vệ sinh.”
Dịch Dương ngượng ngùng ghé sát tai Giang Thịnh khẽ, còn hổ liếc Vân Thâm một cái, dám mắt Vân Thâm.
“Được.”
Giang Thịnh bế thốc Dịch Dương lên về phía nhà vệ sinh, Dịch Dương khi bế lên liền theo bản năng rúc đầu l.ồ.ng ng-ực Giang Thịnh, thật sự là quá ngại ngùng.
“Em thể tự ...”
Giọng Dịch Dương khàn đục, vành tai đỏ ửng, đây là ở bệnh viện mà, bao nhiêu thấy.
“Được.”
Giang Thịnh đáp rõ ràng rành mạch, nhưng thì vẫn hề đặt xuống.
Dịch Dương:
“...”
Tuy nhiên lúc Dịch Dương ch-ết sống chịu để Giang Thịnh bế nữa, chỉ để Giang Thịnh dìu hai chầm chậm bộ về, cửa Dịch Dương bắt gặp ánh mắt đầy ý của Vân Thâm, thẹn hoảng, lén lút lườm Giang Thịnh một cái.
“Gừ gừ...”
Dịch Dương:
“...”
Vân Thâm tất nhiên cũng thấy tiếng bụng kêu đó , ông lấy bát cháo gà xé phay ninh nhừ chuẩn cho Dịch Dương , Vân Thâm múc cháo lúc còn nóng hôi hổi, dùng một lớp quần áo cũ bọc bên ngoài để giữ nhiệt, hiện tại thời tiết nóng lên , để lâu như , bây giờ nhiệt độ vặn luôn.
“ về đây, mai đến, mai đưa các qua chỗ xem qua, đến lúc đó các tắm rửa cũng tiện hơn, ở bệnh viện giặt quần áo cũng chỗ mà phơi.”
Vân Thâm một lát liền cáo từ định về.
“Dạ , dạo phiền thầy ạ.”
Giang Thịnh từ chối, hiện tại thời gian để tìm một căn nhà để ở, dù tìm nhà thì đồ đạc bên trong cũng sắm sửa từ đầu nếu lấy mà dùng, bây giờ lấy thời gian để những việc đó, tạm thời ở chỗ Vân Thâm là nhất.
“Đừng ngại phiền , đây chẳng cũng lấy của các bao nhiêu đồ đó , chỗ còn dư phòng, ở , đồ đạc cũng đầy đủ, đến lúc đó dự định gì khác cũng còn kịp.”
Vân Thâm đến cửa vẫn yên tâm mà dặn dò thêm mấy câu như .
“Em sẽ ngại ạ.”
“Về .”
Vân Thâm để Giang Thịnh tiễn nhiều, Yến Hanh đợi ông ở cách đó xa .
Giang Thịnh gật đầu chào Yến Hanh phòng bệnh, Dịch Dương lúc đang khẽ ho, ho đến mức vùng ng-ực đau nhói, khi ho xong liền chẳng còn tâm trí nào mà ăn nữa, thìa cháo Giang Thịnh đưa đến bên miệng Dịch Dương cũng đầu .
Chỉ tỉnh táo một lát, Dịch Dương uể oải tựa lòng Giang Thịnh, “Anh Thịnh, đừng cho cả chị dâu bọn họ nhé, đừng để bọn họ lo lắng cho em...”
“Anh gọi điện bảo bọn họ đừng lo , ở đây mà.”
“Buồn ngủ thì ngủ , ừm, canh cho em.”
“Trên em khó chịu, tắm.”
Dịch Dương gượng chống chọi ngủ, thật sự là dính dấp khó chịu quá.
“Để lấy nước, em cho kỹ đừng cử động lung tung, cẩn thận ngã đấy.”
Giang Thịnh cầm bình nước và chậu thau ngoài, lấy nước về lau cho Dịch Dương quần áo khác, sảng khoái hơn nhiều, Dịch Dương giường chân mày cũng giãn ít.
Dịch Dương ngủ nhà của đứa trẻ mà Dịch Dương cứu đến, tay còn xách theo hoa quả và sữa mạch nha, vì Dịch Dương đang ngủ nên bọn họ với Giang Thịnh vài câu, đặt đồ đạc và tiền tem phiếu xuống về, Giang Thịnh cũng từ chối, nhận hết tất cả.
“Cái thật đúng là chẳng khách sáo chút nào, đưa là nhận luôn, ai thật lòng cứu .”
Người thanh niên cùng lẩm bẩm với phụ nữ trung niên bên cạnh.