Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:12:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm thi xong trời càng lạnh hơn, lo sợ sẽ tuyết rơi nên dù Tưởng Tiếu Tiếu tha thiết giữ họ vẫn quyết định về nhà, chỉ sợ tuyết rơi đường sá khó về .

 

Trên đường về còn gặp Giang Thành và Chu Hồng Anh, Giang Thành vẫn giữ cái ánh mắt coi thường đó họ.

 

Dịch Dương & Giang Thịnh:

 

“..."

 

Thật hiểu nổi cái thói nữa!

 

Bữa tối ăn ở nhà họ Dịch, Trần Quế Hoa chuẩn cơm nước từ sớm để chờ về.

 

Trần Quế Hoa chỉ bảo họ ăn nhiều , tuyệt nhiên hỏi lấy một câu về kết quả bài thi, nhưng thể thấy bà đang nóng lòng hỏi.

 

“Thi xong ."

 

Lúc bước chân cửa nhà, Dịch Dương mới cảm giác thi xong thật sự.

 

“Ừ, thi xong , nhà , tuyết rơi kìa."

 

“Vâng."

 

Ở nhà Giang Tam Lập lúc ít , dù đây cũng là việc chuyển phát giấy báo trúng tuyển đại học, đối với ngôi làng nhỏ bé của họ thì đúng là chuyện hiếm .

 

“Ái chà Dịch Dương đến , mau mau , thư của cháu đấy!"

 

“Dịch Dương chắc chắn là thành vấn đề !

 

Cậu là giáo viên là học sinh cấp ba, học giỏi thế cơ mà."

 

“Dịch Dương , đây là bưu phẩm của đồng chí."

 

Người đưa thư giao bưu phẩm cho Dịch Dương, tất cả ánh mắt đều đổ dồn món đồ tay .

 

Dịch Dương cầm món đồ, hít một thật sâu mở , đúng là giấy báo trúng tuyển thật.

 

“Em đỗ !"

 

Dịch Dương ôm chầm lấy cánh tay Giang Thịnh, vẻ u ám mặt quét sạch sành sanh, đôi lông mày và ánh mắt trở nên rạng rỡ hẳn lên, dù là bầu trời u ám cũng khiến tự chủ mà vui lây.

 

“Ừ, đỗ , bỏ tay túi áo mà sưởi ấm , tay lạnh ngắt như cục đ-á thế , coi chừng cước."

 

Giang Thịnh cầm lấy giấy báo trúng tuyển tay Dịch Dương, nhét tay túi áo để ủ ấm.

 

“Chú út!

 

Là giấy báo trúng tuyển ạ?"

 

Trương Viên Viên và Dịch Văn Thúy hổn hển chạy tới, nhưng ánh mắt lấp lánh chằm chằm món đồ tay Giang Thịnh.

 

“Ừ, hai đứa cũng mau xem ."

 

Dịch Dương mỉm gật đầu.

 

Những thi đại học chắc đều đại đội trưởng cử đến báo, đám thanh niên trí thức cũng lượt kéo đến.

 

Trương Viên Viên và Dịch Văn Thúy đều nhận giấy báo trúng tuyển, hơn nữa còn cùng một trường, đều là trường sư phạm.

 

Lúc điền nguyện vọng hai chọn trường cơ bản là giống , chỉ chuyên ngành là khác biệt một chút, học cùng trường đúng là một điều may mắn.

 

Hai cô em dâu rạng rỡ ôm chầm lấy .

 

Trong thanh niên trí thức đến cũng hai đỗ, một là nữ trí thức, hai là Lương Hạo Nhiên, những khác hiện tại vẫn thấy tin tức gì.

 

“Làm thể!

 

Không thể nào, đưa nhầm , đưa giấy báo trúng tuyển của cho khác !"

 

Không thể chấp nhận sự thật, một thanh niên trí thức nam túm lấy áo đưa thư, hùng hổ chất vấn, dư quang còn liếc ba bọn Dịch Dương.

 

Giang Thịnh liền che chắn ba họ ở phía , đón nhận ánh mắt của tên thanh niên trí thức đó.

 

“Anh ý gì?

 

Ý bảo chữ ?"

 

Người đưa thư hạng hiền lành, trực tiếp hất tay gã , “Rành rành ghi tên Dịch Dương, Dịch Văn Thúy, Trương Viên Viên, tin thì tự mà xem, bản bản lĩnh cứ tưởng khác cũng kém cỏi như ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-144.html.]

 

Người đưa thư chỉnh quần áo, trợn trắng mắt khinh bỉ, bản là phế vật cứ nghĩ khác cũng phế vật như .

 

Đám Giang Thịnh cầm giấy báo trúng tuyển cũng chẳng giấu giếm gì, cứ cầm tay, gần một chút là thể rõ tên ghi đó, đúng là sai tí nào.

 

“Được , về thôi, giấy báo của chúng chắc vẫn còn đang đường thôi."

 

Tên thanh niên trí thức gây sự kéo , gã tuy hậm hực nhưng cũng đành rời .

 

“Văn Thúy, Viên Viên chúng cũng về thôi."

 

Dịch Dương kéo hai theo, sang Giang Thịnh, Giang Thịnh khẽ gật đầu, bốn về nhà, Lương Hạo Nhiên cũng theo đám Giang Thịnh.

 

“Anh Thịnh, em thể để giấy báo của em ở nhà hai , đợi lúc nào em mới qua lấy."

 

Lương Hạo Nhiên nhỏ tai Giang Thịnh.

 

“Được thôi, ở bên đó cũng nên cẩn thận đám trí thức ."

 

Giang Thịnh gật đầu đồng ý.

 

“Em mà, lúc thi xảy nhiều chuyện lắm, b.út của ít bẻ gãy, vở ghi chép cũng dính nước ướt hết, mà chẳng cụ thể là ai nữa."

 

Lương Hạo Nhiên cảm thấy rùng , chẳng lẽ cho khác thi thì sẽ đỗ ?

 

Cái lý lẽ gì chứ!

 

“Sao ầm lên?"

 

Trương Viên Viên ngạc nhiên, chuyện cũng nghiêm trọng .

 

“Mọi ai cũng dĩ hòa vi quý, những chuyện xảy thì cứ ngoài lắm, nên cũng to chuyện , đó đều cẩn thận hơn nhiều, gì đồ đạc cũng kè kè bên ."

 

Lương Hạo Nhiên lắc đầu, cảm thấy thời gian đó sống bằng ch-ết, gặp ai cũng đề phòng.

 

“Em thấy mấy nữ trí thức vẫn mà."

 

Trương Viên Viên thêm, đây các nữ trí thức thỉnh thoảng vẫn sang nhà tìm cô, trông họ vẫn khá hòa thuận mà.

 

“Toàn là đám nam gây sự thôi, phiền ch-ết , đứa nào đứa nấy còn xì xào lưng các nữ trí thức, đúng là lũ thần kinh!"

 

Nhắc đến chuyện Lương Hạo Nhiên càng thêm bực bội, đúng là cái hạng gì !

 

“Vậy cũng t.h.ả.m thật đấy, khi mua sang nhà ở một thời gian ?"

 

Dịch Dương tỏ vẻ đồng cảm với Lương Hạo Nhiên.

 

“Thật ạ?

 

Thế thì quá!"

 

Lương Hạo Nhiên cảm động đến mức suýt rơi nước mắt!

 

“Cậu về thu dọn đồ đạc , bọn đưa Văn Thúy với về cũng sẽ về ngay."

 

Giang Thịnh đẩy Lương Hạo Nhiên , tránh để bôi nước mắt nước mũi lên áo .

 

“Vâng !

 

Vậy em về dọn đồ đây, Thịnh hai thong thả nhé!"

 

Lương Hạo Nhiên chạy thục mạng về phía .

 

Quay điểm thanh niên trí thức, đám nam trí thức trong sân đều liếc một cái thèm chuyện, các nữ trí thức thì thôi, nhưng cuối cùng cũng ai lên tiếng.

 

Lương Hạo Nhiên bước phòng thấy giường ướt sũng nước, thậm chí cả quần áo cũng hắt nước ướt hết sạch.

 

Lương Hạo Nhiên siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, trừng mắt bên ngoài một cái thật dữ tợn, cuối cùng vẫn nén giận thu dọn hết đồ đạc của , may mà đồ trong tủ , chỉ chăn màn gối đệm giường là dùng nữa.

 

Lương Hạo Nhiên xếp đồ lên xe đạp, một đẩy hết luôn, mấy bạn thiết lén chạy theo tiễn.

 

“Cậu chỗ ở ?"

 

“Có."

 

“Thế thì , dọn ngoài thì đừng nữa , tớ đây, sống đấy nhé!"

 

Người đó vỗ vai Lương Hạo Nhiên.

 

Loading...