Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:12:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện thi đại học gây náo loạn một thời gian trong đại đội, chủ yếu là do đám thanh niên trí thức gây , trong vòng một hai ngày xảy mấy vụ ẩu đả, đều là đám nam thanh niên trí thức gây sự.

 

Phía nữ thanh niên trí thức kết hôn thì đến chỗ Trương Viên Viên mượn sách về chép, bên nam thì chỉ thể đợi bên nữ chép xong mới sách.

 

Thế là xảy chuyện, ai nấy đều hối hận tại lúc đó đắc tội với Dịch Dương, nếu đắc tội với thì chắc chắn họ cũng mượn sách về chép , đến mức như bây giờ cứ cuống cuồng như gà mắc tóc.

 

“Gây sự cái gì mà gây sự hả?

 

Làm ?

 

Định đ-ánh ch-ết hết ?

 

Đứa nào giỏi thì đến cửa đồn công an mà đ-ánh, đ-ánh ch-ết , đỡ tốn công công an bắt."

 

Giang Tam Lập đám nam thanh niên trí thức là thấy ngứa mắt, là cái hạng gì , chỉ giỏi bắt nạt nhà.

 

Nhất là khi đó Giang Thịnh đến với ông là những còn xông nhà , nhân lúc Giang Thịnh nhà còn định tay với Dịch Dương, Giang Tam Lập càng điên tiết.

 

Ông khó đám trí thức thì thôi, họ còn dám bắt nạt của đại đội ông, thật chẳng cả!

 

“Đại đội trưởng, chúng chỉ là xảy chút mâu thuẫn thôi, phiền bác quá, chuyện gì ạ, chuyện gì !"

 

Đội trưởng nhóm nam trí thức vội vàng giải thích, nếu để ấn tượng với đại đội trưởng thì lỡ ông ký giấy chứng nhận cho thì khốn!

 

“Các thi đại học cũng hiểu, các từng một đến xin nghỉ cũng đồng ý , các đừng đằng chân lân đằng đầu, còn dám đ-ánh lộn gây sự nữa là bắt việc hết đấy."

 

“Không , chúng , chỉ là mâu thuẫn nhỏ thôi, thật đấy, xem đúng !"

 

Anh nghiến răng hai kẻ đ-ánh nh-au xong, hận thể băm vằm họ cho hả giận.

 

đúng đúng, chúng chỉ là đùa giỡn thôi, chút mâu thuẫn nhỏ, phiền bác một chuyến ."

 

“Tốt nhất là như ."

 

Giang Tam Lập quét mắt những xung quanh một lượt bỏ , ông còn đủ kiên nhẫn cho đám trí thức nữa, khoai lang ngoài ruộng sắp thu hoạch , bao nhiêu việc đang chờ.

 

Sau vụ đám thanh niên trí thức ngoan ngoãn hơn hẳn, ít nhất là dám động tay động chân đ-ánh nh-au nữa, còn chuyện cãi vã mồm mép thì Giang Tam Lập quản, việc đồng áng còn chẳng hết thì mà để ý đến họ.

 

Những kết hôn thì còn đỡ, chứ mấy thanh niên trí thức lập gia đình mới gọi là loạn cả lên.

 

Giang Tam Lập:

 

Cái chức đại đội trưởng ai thích thì !

 

Cũng may là đó chính sách ban hành, gia đình của những thanh niên trí thức kết hôn cũng thôi loạn nữa, Giang Tam Lập cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Nếu ngày nào cũng tìm đến tận nhà đòi ông đừng ký giấy chứng nhận cho những đó, ông cũng thấy khó xử, giờ chính sách ông cũng bớt việc bao nhiêu.

 

Tất cả thanh niên trí thức đều dốc hết vốn liếng, vì để về thành phố, vì để thi đại học, ngày thi họ còn đồng nữa.

 

Dịch Dương cũng , thời gian rảnh đều dành cho việc học, còn đem vở ghi chép của cho Dịch Văn Thúy và Trương Viên Viên mượn, mấy đứa cháu trai cháu gái khác cũng đều về đội sản xuất, ở chỗ Trần Quế Hoa, tối nào Dịch Dương cũng sang phụ đạo cho chúng.

 

Mấy đứa cháu đó đứa thì mới nghiệp, đứa thì đang học lớp 11, kiến thức vẫn còn trong đầu, qua một thời gian học tập cường độ cao cộng với sự phụ đạo của Dịch Dương, đứa nào đứa nấy đều tiến bộ rõ rệt, chỉ môn tiếng Anh là đuối, tiếng Anh ám ảnh đến mức nửa đêm ngủ mơ cũng lẩm bẩm từ vựng.

 

Trần Quế Hoa cũng quan tâm đến chúng, chăm sóc con cái, cơm nước dọn dẹp nhà cửa, để chúng động tay việc gì.

 

Mỗi ngang qua phòng chúng học bài bà đều rón rén, trong nhà chẳng dám to một câu nào, luôn tìm cách bồi bổ chất dinh dưỡng cho chúng.

 

“Trần Quế Hoa, bà thật sự yên tâm để con dâu bà thi đại học ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-143.html.]

 

Nhỡ nó mà đỗ đại học ngoài hoa mắt sự cám dỗ thì xem bà tính !"

 

“Hừ, đúng là ch.ó mồm mọc nổi ngà voi mà, con dâu lắm đấy nhé."

 

Trần Quế Hoa lườm nguýt một cái dài thượt, mấy lời phát chán .

 

Con dâu bà là học sinh cấp ba, thi đại học thì , đỗ thì học, nếu giữ nổi con dâu thì là do con trai bà kém cỏi, là chuyện của con trai bà.

 

“Đến lúc đó đấy mà , con trai bà biến thành kẻ vợ bỏ, còn đèo bồng đứa con trai nữa thì xem còn ai thèm gả cho, cứ xác định ở cả đời ."

 

Họ dám thẳng mặt mà cứ xì xào lưng, những lời ác ý, chẳng lo lắng gì cho nhà bà mà chỉ xem kịch , thấy nhà Trần Quế Hoa ghen ăn tức ở.

 

Bên phía Trần Quế Hoa là như , Giang Thịnh cũng ít chặn đường những lời tương tự.

 

Đám xem náo nhiệt chê chuyện lớn, cứ Giang Thịnh thấy khó chịu, lòng họ chẳng hẳn là xa gì nhưng luôn chút mặt tối tăm, Giang Thịnh thì tuyệt nhiên thèm để ý, để cho mấy đó rảnh rỗi mà .

 

Đội sản xuất của họ điện, đèn điện, buổi tối đa đều dùng đèn dầu.

 

Đèn dầu một nhược điểm là ánh sáng đủ rõ, hơn nữa ghé sát thì mặt sẽ ám khói đen, còn hại mắt.

 

Mùa đông ngày ngắn đêm dài.

 

Nhà họ Dịch gom hết đèn pin sang, Tưởng Tiếu Tiếu cũng mua ít pin về, Giang Thịnh cũng nhờ Trịnh Lạc lấy thêm nhiều pin nữa.

 

Buổi tối để Dịch Dương học quá muộn, tuy thi đại học quan trọng nhưng cơ hội vẫn còn nhiều, nếu hỏng mắt thì đúng là lợi bất cập hại.

 

Ngày thi trời chút se se lạnh, đến mức tuyết nhưng lạnh hơn hẳn hai ngày .

 

Đám Dịch Dương sợ kịp nên chuyển sang ở nhà Dịch Nam và Dịch Bắc thị trấn từ hai ngày , chen chúc một chút dù cũng chỗ ở.

 

Giang Thịnh theo ở , khi đưa Dịch Dương sang đó liền về nhà, đến ngày thi Giang Thịnh mới đưa Dịch Dương phòng thi.

 

“Đừng căng thẳng nhé."

 

Giang Thịnh xoa đầu Dịch Dương.

 

“Vâng."

 

Dịch Dương gật đầu, cầm đồ đạc sải bước tiến phòng thi.

 

Giang Thịnh vốn định Dịch Dương hẳn phòng thi, bỗng nhiên bên tai vang lên một tiếng “Chậc".

 

Giang Thịnh đầu phát tiếng động đó, là Giang Thành, bên cạnh còn vợ là Chu Hồng Anh.

 

Giang Thành thấy Giang Thịnh sang liền bằng ánh mắt đầy khiêu khích, còn giơ ngón tay út về phía Giang Thịnh, đó mới dắt Chu Hồng Anh về phía phòng thi.

 

“Cái thằng Giang Thành thần kinh ?"

 

Tưởng Tiếu Tiếu nhíu mày khó chịu.

 

“Chắc là tinh thần bình thường chị."

 

Giang Thịnh đáp lời, “Chị dâu hai, chị về , em ở đây đợi họ , cơm nước thì cứ chuẩn như bình thường thôi, kẻo họ quen."

 

“Ừ, ."

 

Tưởng Tiếu Tiếu xong liền gật đầu về, trong nhà mấy cùng ăn cơm nên chị nhanh chân lên mới .

 

 

Loading...