Bước chân Giang Thịnh khựng , về hướng âm thanh phát , đó là phòng của Giang Thành.
“Họ như ... nếu phát hiện thì ?
Thế là đưa đấu tố đấy, chúng thế nào?"
Chu Hồng Anh chút tức giận, giọng hề nhỏ, hôm nay là đầu tiên cô phát hiện chuyện của Giang Điệp, cả đều dọa cho ngơ ngác.
Tuy cô luôn tự nhận là phụ nữ thời đại mới, theo đuổi tình yêu của , từ chối hôn nhân sắp đặt, nhưng cũng từng ai quá quắt như Giang Điệp, kết hôn mà ngủ với đàn ông, cái chuyện hổ , vả còn bí mật đưa về nhà để .
“Không !
Phải đuổi đàn ông đó mới !"
Chu Hồng Anh lẩm bẩm định mở cửa, nhưng Giang Thành kéo , chuyện Giang Thành là cố ý để Chu Hồng Anh phát hiện .
“Em gái cũng là vì gia đình của chúng , em cứ thế ngoài thì chúng đối mặt với thế nào."
Giọng Giang Thành đau buồn mang theo sự tự trách.
“Anh, , ?"
Chu Hồng Anh trong chốc lát đầu óc trống rỗng, trừng lớn mắt Giang Thành như thể nhận mặt nữa.
“Con bé sức khỏe , thể xuống ruộng kiếm điểm công, trong nhà năm miệng ăn, lương của em cũng đấy, chỉ bấy nhiêu thôi, lương của em cũng nhiều, điểm công thì lương thực cuối năm đủ ăn, nhà chúng còn bao nhiêu lương thực nữa ."
“Tiểu Điệp cũng là vì đổi cho một công việc khác, đóng góp một chút cho gia đình , đều trách vô dụng, khiến em cũng chịu khổ theo , khiến các em cũng cách nào sống ."
Giang Thành ôm đầu xổm xuống đất, như đang .
“Nếu, nếu một công việc thì mấy, sẽ thành thế ."
“Thành ca... em, em về cầu xin cha em, sẽ thôi, sẽ lương thực thôi."
Chu Hồng Anh thấy Giang Thành như trong lòng càng thêm áy náy, cũng càng thêm trách móc cha , trách họ tại chịu giúp đỡ Giang Thành, như Thành ca chắc hẳn khổ sở bao.
“Khôn, cần , em vì chuyện của mà khúm núm nhạc phụ nhạc mẫu, cho dù đó là cha em cũng ."
Giang Thành ôm lấy Chu Hồng Anh, ở nơi Chu Hồng Anh thấy Giang Thành khẽ nhếch môi, như thì Chu Hồng Anh chẳng lẽ về quỳ lạy cầu xin cha cô .
“Thành ca ——" Chu Hồng Anh cảm động đến rơi nước mắt, ôm lấy Giang Thành mà đầy cảm động, chỉ là nước mũi nước mắt đều quẹt hết lên áo Giang Thành, Giang Thành cứng đờ, thể đẩy Chu Hồng Anh , chỉ thể nén cơn buồn nôn mà an ủi Chu Hồng Anh.
“Ngốc ạ, cái gì, em là yêu, nỡ để em chịu uất ức chứ..."
Giang Thịnh đến đây thì dày cuộn trào dữ dội, cảm thấy bữa trưa sắp nôn hết ngoài đến nơi , vội vàng tránh , tìm phòng của Giang Phi, vốn dĩ Giang Thịnh còn tưởng tốn chút công sức, ai ngờ cái cửa sổ gỗ phòng Giang Phi và Giang Hà căn bản đóng, hai gùi rắn đều đổ hết trong, gùi còn Giang Thịnh đổ cửa phòng Giang Thành.
Đổ xong Giang Thịnh còn đặt cái gùi tre mà đó Giang Phi để cửa phòng Giang Phi và Giang Hà, lặng lẽ về nhà, hai cái gùi còn Giang Thịnh đem đốt ở bên ngoài, dùng xà phòng rửa sạch tay cẩn thận mới về phòng ngủ.
Tư thế ngủ của Dịch Dương vẫn giống hệt lúc rời , gì đổi, chờ khi Giang Thịnh xuống, Dịch Dương cảm nhận thở quen thuộc liền tự động sáp gần Giang Thịnh.
Giang Thịnh cũng nhanh ch.óng chìm giấc ngủ, còn Giang Phi thế nào Giang Thịnh chẳng mảy may quan tâm, chỉ thôi, Giang Thịnh nghĩ Giang Phi sẽ bao giờ dám đến chọc ghẹo nữa.
Nửa đêm trời đổ mưa to, tiếng mưa rơi mái ngói lộp độp mãi cho đến sáng vẫn dứt, mưa to thế đương nhiên là , Giang Thịnh hiếm khi dậy sớm, Dịch Dương cũng bắt đầu nghỉ phép từ hôm qua, nên cũng cần dậy sớm , buổi sáng buồn ngủ, tiếng mưa rơi dễ ngủ.
Dịch Dương tỉnh dậy xong giường dậy, cửa sổ mở một khe nhỏ luồng gió mát thổi , Dịch Dương vươn vai một cái, thấy tiếng mở cửa liền đầu về phía cửa.
Mưa suốt một đêm, nước nặng, Giang Thịnh chỉ mặc một chiếc quần đùi, ngược ánh sáng từ cửa sổ, hình phần săn chắc mạnh mẽ của Giang Thịnh hiện mắt, Dịch Dương chằm chằm cơ bụng của Giang Thịnh, yết hầu lên xuống, trong đầu là hình ảnh cơ bụng rõ nét của Giang Thịnh đẫm mồ hôi, còn ghé sát tai phát tiếng thở dốc trầm thấp.
Hơi thở của Dịch Dương kìm mà dồn dập hơn vài phần, ánh mắt đờ đẫn, gò má ửng hồng nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-128.html.]
“Mèo nhỏ?
Mèo nhỏ?
Mèo nhỏ..."
Giang Thịnh gọi mấy tiếng, Dịch Dương vẫn phản ứng, đưa tay chạm nhẹ trán Dịch Dương, vẻ mặt đầy bất lực.
“Hả?
À!"
Cuối cùng cũng hồn, Dịch Dương chớp chớp mắt, ánh mắt đảo láo liên, nhưng dư quang luôn lướt qua những múi cơ bụng rõ rệt của Giang Thịnh, mặt càng ngày càng đỏ.
“Làm ?"
Giang Thịnh hạ thấp giọng, mang theo vài phần khàn khàn đầy quyến rũ.
“Khôn, gì..."
Dịch Dương đẩy đầu Giang Thịnh , lắp bắp , đầu đều ngửa !
“Mèo nhỏ, ?
Hửm?"
Giang Thịnh ghé sát Dịch Dương, giọng mang theo ý và sự trêu chọc, khiến tai Dịch Dương ngứa ngáy, mặt càng thêm nóng bừng.
“Khôn, , !
Chỉ là nóng thôi!"
Dịch Dương dùng tay che mặt , mắt nhắm nghiền, cái trò che tai trộm chuông đúng là thuần thục thật.
“Bảo bối, em chắc chắn chứ?"
“Hửm?"
Giang Thịnh kéo tay Dịch Dương đặt lên cơ bụng của .
Dịch Dương:
!!!
Cảm giác chạm thật thích!
Thật, thật, thật cứng!
Trong đầu Dịch Dương trống rỗng, chỉ còn duy nhất một ý nghĩ , nhưng mà cái chuyện mồm cứng thì vẫn là bắt buộc!
“Khụ khụ khụ khụ... ... ... !"
Miệng thì từ chối nhưng thực chất là tranh thủ sờ loạn một trận.
Đôi mắt nhắm nghiền của Dịch Dương hé một khe nhỏ, lén lút chỗ tay chạm tới, càng mắt càng mở to, đến cuối cùng là dùng cả hai tay sờ tới sờ lui , hơn nữa tay càng lúc càng đưa lên .
Thật bọn họ kết hôn lâu , Dịch Dương thực sự vẫn từng ' gì' với cơ bụng của Giang Thịnh, nhưng thực sự thèm lâu lắm !
“Mèo nhỏ."
Dịch Dương tiếng ngẩng đầu lọt trong đôi mắt sâu thẳm của Giang Thịnh, Giang Thịnh đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm Dịch Dương lên, Dịch Dương đang định gì đó thì Giang Thịnh hôn ngấu nghiến, lúc tình nồng, môi lưỡi giao hòa.