Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 125
Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:11:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không gì, thôi."
Giang Thịnh mỉm , đang cái gì.
“Hửm?
Ồ, chú Giang Hà và Giang Phi , hai đứa nó năm nay đều học nữa, lúc cũng chịu , hình như là Chu Hồng Anh kiếm điểm công thì cho ăn cơm, đói ba bốn ngày mới chịu đến việc kiếm điểm công đấy."
Giang Ái Quốc đầu thấy Giang Phi và Giang Hà, đại khái Giang Thịnh cái gì nên sơ qua những chuyện .
“Giang Thành cũng đồng ý?"
Giang Thịnh nhướn mày, đây là mặt mũi lót đều cần nữa ?
“Chu Hồng Anh là con gái trấn, nhà ngoại ghê gớm, Giang Thành thì cách gì, dù trong nhà năm miệng ăn mà chỉ hai lương, điểm công thì lấy lương thực mà ăn?"
Giang Ái Quốc thẳng tính, rõ ràng Giang Thành để Chu Hồng Anh chịu tiếng , còn thì rút lui một cách hảo.
“Cũng đúng."
Giang Thịnh gật đầu, những cũng đáng để tốn quá nhiều tâm tư.
“Đi thôi, việc thôi."
Giang Hà rụt rè kéo kéo tay áo Giang Phi, từ khi tai Giang Phi gặp chuyện, Giang Phi càng trở nên âm trầm đáng sợ hơn, Giang Hà tối ngủ cùng Giang Phi đều chỉ dám rúc một góc.
“Mẹ kiếp, khốn khiếp, Giang Thịnh cái đồ tiện nhân tao sẽ để nó yên , nó ch-ết !
Sao ch-ết !"
Giang Phi oán độc trừng mắt bóng lưng Giang Thịnh, nghiến răng nghiến lợi, hận thể dùng ánh mắt oán độc đ-âm Giang Thịnh thành cái sàng, gò má cao v.út khiến Giang Phi trông như một con quỷ dữ.
Giang Hà thấy lời Giang Phi thì rùng một cái, kìm lùi vài bước, đầu cúi thấp hơn nữa, Giang Phi hiện tại thật đáng sợ, cứ như kẻ điên .
“Không theo sát tao cái gì?
Mẹ kiếp đúng là thiếu đòn!"
Giang Phi thấy Giang Hà cách xa thì nén nổi cơn giận, đ-á Giang Hà một cái bồi thêm mấy cái nữa, Giang Hà như một bao cát hứng chịu sự giận dữ, hề phản kháng cũng dám kêu đau.
“Cái thằng Giang Phi cũng quá đáng thật, Giang Thành dạy bảo con cái kiểu gì thế ."
“Chẳng học ai nữa, thằng bé Giang Hà cũng thật đáng thương quá."
Có thấy cũng dám khuyên một câu, chỉ bên cạnh vài lời.
“Còn mau , giả vờ cái gì!"
Giọng Giang Phi cố tình quát to, những xung quanh giật nảy .
Những nhỏ nên Giang Phi thấy, nhưng những ánh mắt đó khiến Giang Phi cảm thấy như gai đ-âm lưng, chuyện cái tai đó, Giang Phi nhạy cảm với những ánh mắt , luôn cảm thấy khác đang , chê bai .
“Đến ngay đây."
Giang Hà khúm núm theo Giang Phi, từng bước một, một đoạn Giang Phi , đ-á Giang Hà một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-125.html.]
Cả buổi sáng việc là nhổ cỏ ruộng, Giang Phi theo Giang Hà, tay chân táy máy lấy bùn ruộng ném khác, những đứa trẻ cùng lứa ném cũng dám phản kháng, chỉ thể xa Giang Phi một chút, dù Giang Phi mà hung hăng lên là thể c.ắ.n đứt thịt đấy, cả buổi sáng Giang Phi chẳng việc gì, đều là một Giang Hà ở đó.
Buổi trưa tan , Giang Thịnh đăng ký điểm công của xong liền về, chỉ là bao xa thì bước chân khựng một chút, liếc mắt phía tiếp tục về hướng nhà , bước chân Giang Thịnh nhanh, Giang Phi theo để Giang Thịnh phát hiện dám theo quá sát, đến ngã ba đường thì Giang Phi mất dấu luôn.
Giang Phi bên cạnh chuồng lợn quanh quất tìm Giang Thịnh, tìm thấy chút manh mối nào Giang Phi chạy qua từng con đường một, kết quả đều thấy Giang Thịnh , chạy ngược về phía chuồng lợn .
“Mẹ kiếp, đúng là giống chuột nhắt, chạy nhanh thật, nhổ!"
Giang Phi hậm hực trừng mắt ngã tư đường, “Mẹ nó, nuôi lợn cái gì chứ, cái đồ !
Sớm muộn gì cũng ngày ch-ết bệnh hết cho coi!"
Vốn dĩ chỗ rộng, chỉ là hộ gia đình vì nuôi lợn nên xây một cái chuồng lợn chắn mất tầm , nếu lúc đến nhà Giang Thịnh chắc chắn sẽ Giang Thịnh thấy, nếu Giang Thịnh đ-ánh thì trốn thoát .
“Mẹ kiếp ——"
“Éng —— éng —— éng ——" Con lợn Giang Phi đ-á chuồng giật đ-âm sầm lung tung, ngừng gào rú Giang Phi giật nảy , Giang Phi chỉ cảm thấy khoeo chân đau nhói, hai chân bủn rủn quỳ xuống đất, trực tiếp ngã nhào lên tấm mành tre che hố phân, tấm mành tre phơi mưa phơi nắng là đồ che hố phân, nát đến mức dùng nữa thì sẽ .
Mành mục , Giang Phi trực tiếp rơi xuống hố phân.
Giang Thịnh từ xa, Giang Phi rơi xuống hố phân liền bỏ .
“Cái con lợn hôm nay lên cơn gì thế , gào rú cái gì mà gào..."
Chủ nhân chuồng lợn c.h.ử.i bới chuồng lợn xem con lợn , con lợn là đại sự của cả nhà đấy, ngay khi Giang Phi rơi xuống hố phân con lợn càng húc mạnh hơn, xem xét tình hình con lợn cũng thấy tiếng thét t.h.ả.m thiết của Giang Phi, còn tiếng bì bõm trong hố phân, lập tức chạy từ trong nhà .
“Ái chà... cái thằng ranh ngã nhào hố phân nhà gì thế, mau dậy !"
Người chạy là Kim quả phụ, thấy Giang Phi đang vùng vẫy trong hố phân, mùi thối ập mặt, bà căn bản đưa tay kéo.
Đồ trong hố phân nhiều, lúc Giang Phi rơi xuống dậy thì những thứ trong hố phân mới đến cằm Giang Phi, chỉ là xung quanh trơn trượt, quá thối, Giang Phi căn bản bò lên nổi.
“Cái bà già ch-ết tiệt kéo một cái , gào cái gì mà gào!"
“Này , mau đến đây, hố phân nhà rơi xuống , bà già dám kéo ."
Kim quả phụ gọi những về qua kéo , thối như nên cũng tìm một cây sào tre mới kéo Giang Phi lên, Giang Điệp cũng gọi tới, còn cả Giang Hà cũng ở đó.
“Giang Điệp, đưa Giang Phi về tắm rửa , kẻo ốm, đường đường, con đường lớn thế ban ngày ban mặt mà cũng ngã hố phân ."
Người giúp kéo lên phàn nàn vài câu, bọn họ cũng b-ắn trúng, thối kinh khủng, nhịn mà dạy bảo vài câu.
“Mặc kệ ông."
Giang Phi hận hận về phía , lời gắt, “Nhìn cái gì mà , cái rắm ."
Công kích phân biệt ai.
“Ông đây đúng là nên cứu cái thằng ranh con , kiếp, cái thứ gì thế , lẽ nên để nó ch-ết đuối trong hố phân cho , cái đồ gì ."
Người cứu Giang Phi khó chịu, cả dính đầy mùi thối mà một câu cảm ơn cũng nhận còn Giang Phi đối xử như , ai mà tức giận cho !
“Nhổ, gọi ông cứu , cần quái gì ông cứu, ông đây thèm cho ông cứu đấy."
Giang Phi vênh mặt lên, còn lấy những thứ ném về phía , tự phụ điên cuồng, những xung quanh đ-ánh Giang Phi nhưng ngại Giang Phi bẩn thỉu thối tha, chỉ đành hậm hực bỏ .