Giang Ni đ-ánh cũng dám lên tiếng, cô sợ sẽ lôi kéo thêm nhiều đến càng thêm khó xử, bao nhiêu chỉ trỏ, Giang Ni thật sự cảm thấy chịu đựng nổi.
“Bà đ-ánh chị !”
Giang Lai Đệ như một quả pháo nhỏ lao , húc đầu thẳng bụng Lý Thúy Thanh khiến bà ngã nhào.
“Bà còn dám đ-ánh chị thử xem!”
Giang Lai Đệ xong liền dắt Giang Ni bỏ , để mặc Lý Thúy Thanh loay hoay mãi mới bò dậy .
Ở cạnh ruộng, trời tối mịt cũng chẳng lấy một đến giúp đỡ.
Giang Thịnh về đến nhà thì Dịch Dương đun sẵn nước nóng đợi , trong bếp tỏa ánh lửa màu cam ấm áp, Dịch Dương ở cửa bếp, bên chân còn đốt hương muỗi.
Thấy Giang Thịnh bước cửa, Dịch Dương liền bật dậy ngay lập tức.
“Quần áo bẩn lắm, sẽ bẩn cả em đấy.”
Giọng Giang Thịnh mang theo chút cưng chiều bất đắc dĩ.
“Anh mau đây, em bảo cái , chiều nay Tiểu Hổ và Tiểu Mai tới, tặng bao nhiêu là lươn luôn, to nhiều.”
Hai đứa nhỏ đổ lươn chậu chạy mất tiêu, nhanh thoăn thoắt, định thần đuổi theo mà kịp.
“Dù cũng là thịt mà, cần mang trả cho chúng ?”
Dịch Dương đổ đống lươn Giang Thịnh mang về chậu nước .
“Không cần , chúng mang tới thì cứ nhận lấy.”
Giang Thịnh gật đầu, tranh thủ chút ánh sáng còn sót đống lươn trong chậu, đúng là b-éo, “Nhận lấy thì chúng mới yên tâm .”
“Vậy cũng .”
Dịch Dương gật đầu, “ mà đống lươn mang về con to thế ?”
“Mấy con nhỏ cho Giang Ni .”
Giang Thịnh đem chuyện chiều nay kể cho Dịch Dương .
“Như cũng .”
Dịch Dương xong gật đầu, “Mau tắm , quần áo em để sẵn trong phòng tắm cho , tắm xong chúng ăn cơm.”
“Ừ.”
Giang Thịnh lau vệt nước mặt, “Cảm ơn mèo nhỏ.”
Giang Thịnh ghé sát hôn lên môi Dịch Dương, trong lúc khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc liền nồng nàn hơn nụ hôn .
“Vào nhà đợi , bên ngoài nhiều muỗi lắm.”
Nụ hôn kết thúc, Giang Thịnh bế thốc Dịch Dương đang bủn rủn chân tay trong nhà, giọng mang theo ý .
Dịch Dương gì, đ-á Giang Thịnh một cái!
Cậu xoa xoa khuôn mặt đang nóng bừng của , nãy là đang ở...
ở trong sân mà!
Sẽ ai thấy đấy chứ!
Buổi tối, Dịch Dương c.ắ.n một miếng thật mạnh lên vai Giang Thịnh để xả giận.
“Mèo nhỏ biến thành cún con ?”
Giọng Giang Thịnh trầm thấp cưng chiều, mang theo chút ý , thả lỏng c-ơ th-ể để tránh đau răng của Dịch Dương.
“Nhẹ thôi, lát nữa đau răng bây giờ.”
Dịch Dương:
“...
Suỵt...”
Xoa xoa quai hàm của , Dịch Dương lưng với Giang Thịnh, giận dỗi!
“Răng chứ?
Hửm?”
“Phiền phức!”
Còn hỏi!
Còn hỏi nữa!
“Ngủ !”
“Ừ, ngủ thôi.”
Giang Thịnh khẽ phẩy quạt, làn gió mát rượi khiến Dịch Dương dễ chịu hơn nhiều, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-119.html.]
Thấy Dịch Dương ngủ say, Giang Thịnh nhẹ nhàng kiểm tra , thấy muỗi đốt sưng chỗ nào mới yên tâm ngủ.
Sáng sớm hôm , Giang Thịnh chuẩn sẵn hộp cơm và dưa muối xào cho Dịch Dương mang theo.
Trường tiểu học công xã cung cấp cơm nước, nhưng thể mang lương thực đến trường để hấp, như là tiện nhất, nếu thì nghỉ trưa còn bộ đường núi về về cũng mệt mỏi.
“Đi đường cẩn thận nhé, đội mũ , chiều tan nóng quá thì cứ thong thả mà về, đừng vội.”
Giang Thịnh dặn dò tiễn Dịch Dương cửa.
“Vâng, em , cũng đừng mệt quá, cơm trưa cũng ăn t.ử tế đấy.”
“Được, .”
Giang Thịnh mỉm gật đầu, đưa tay định nắm lấy tay Dịch Dương nhưng tránh .
“Đừng nghịch!
Đang ở bên ngoài đấy!”
Dịch Dương cảnh giác Giang Thịnh.
“...
Mèo nhỏ , là hạng háo sắc mà...”
Giang Thịnh bất đắc dĩ, rốt cuộc coi thành loại nào , đây ở nhà thì thể gì chứ!
“Anh cũng gần như thế đấy.”
Dịch Dương bĩu môi.
Giang Thịnh đầy đầu vạch đen:
“...”
Anh uy tín đến thế !
“Được em đây, lát nữa là muộn mất!”
Dịch Dương cúi gầm mặt qua loa với Giang Thịnh vài câu, cầm lấy đồ đạc chạy biến.
“Ha ha ha ha ha ha ha, thằng nhóc con từ chối nhé, chậc chậc chậc.”
“Lão già , đây là tình thú của vợ chồng trẻ chúng , ông xen mồm gì, ồ, quên mất, ông từng trải qua nên hiểu.”
Giọng Giang Thịnh nhẹ tênh, nhưng cực kỳ đ-âm chọc.
“Hừ, cái thằng nhóc ch-ết tiệt , xem lão già đ-ánh cho mày đầy đầu u cục thì mày họ gì .”
Đầu bếp Trần khựng , lập tức nổi trận lôi đình, cái thằng ranh còn dám cả ông cơ đấy!
là thiếu dạy dỗ!
“Ông vẫn nên cẩn thận cái chân của , đừng để ngã nữa!”
Giang Thịnh né cũng chẳng tránh, thời gian đầu bếp Trần đường ngã, còn bong gân chân, mấy ngày nay đều đang ở nhà dưỡng thương, cũng chỉ thể ở nhà nấu cơm thôi, “Buổi tối đừng nấu cơm, để mang qua cho ông, đống lươn bắt hôm qua nhả bùn cả đêm , tối nay ăn là .”
Giang Thịnh tới bên cạnh đầu bếp Trần đỡ ông trong, nhanh ch.óng dọn dẹp sân vườn một lượt, kiểm tra nước trong chum, còn một chút, trưa tan gánh nước vẫn còn kịp.
“Chân còn đau ?”
“Đỡ nhiều , đừng như bà già cứ lải nhải suốt thế.”
Đầu bếp Trần ngoài miệng thì chê bai, nhưng sâu trong đáy mắt tràn ngập niềm vui.
“ cũng chẳng lải nhải , cũng chẳng bà già cho ông , ông cứ cẩn thận một chút nhé.”
Giang Thịnh nghiêm mặt đầu bếp Trần.
“Khụ khụ khụ, chuyện đó...
đều là ngoài ý thôi mà, mau... cái gì đó , mau .”
Đầu bếp Trần che miệng ho khan để che giấu sự lúng túng của , ông một đàn ông to xác mà ngã lăn ở chỗ bằng phẳng, còn đồ thế , ông cần thể diện !
Biết là cứ cơ chứ!
“Vậy đây, ông tự cẩn thận đấy, còn ngã nữa là trói ông lên giường luôn.”
Giang Thịnh dậy phủi phủi bụi tồn tại quần, liếc đầu bếp Trần một cái, vẻ mặt bình thản từng chữ một như đinh đóng cột.
Đầu bếp Trần:
“...”
Đợi Giang Thịnh xa , đầu bếp Trần yên tại chỗ hồi lâu dám động đậy:
“Chắc chỉ mỗi thằng Dịch Dương mới chịu đựng nổi mày thôi!
Hừ!”