Giang Ni ôm cái giỏ đựng lươn, cúi gầm mặt chạy .
Cô Lý Thúy Thanh ép đến đây, lươn buổi trưa vì cô kéo vớt quần áo nên rơi xuống đất là nhặt mất là chạy thoát .
Về nhà cô Giang Đồng mắng c.h.ử.i một trận tơi bời, bữa trưa cũng ăn miếng nào, mắng thậm tệ vô cùng, còn đuổi ngoài bắt Giang Ni mò lươn ruộng, bắt đủ thì tối nay về nhà.
Giang Ni cũng còn cách nào khác mới lội xuống ruộng.
Nếu thì tối nay ngủ ở ?
Bố cô cho cô về thì chắc chắn sẽ cho về.
“Giang Đồng, nhà ông giỏi thật đấy nhỉ?
Đi tranh giành đồ của trẻ con, cũng giữ thể diện quá cơ.”
“Sao nào, nó lấy chồng thì tính là trẻ con chứ.”
Giang Đồng lý sự cùn, “Đồ phế vật vô dụng, chút chuyện nhỏ xíu cũng xong, đúng là con gái nên trò trống gì, trông cậy ...”
“Bép——” Một đống bùn loãng đ-ập thẳng mặt Giang Đồng, vặn trúng ngay lúc ông đang mở miệng , thời điểm canh chuẩn, bùn đầy cả miệng, c.h.ử.i cũng c.h.ử.i nổi.
Giang Thịnh ném bùn xong, liền coi như chuyện gì cúi đầu nhặt rễ hạt cải quăng ngoài, những thấy cũng đều im lặng việc của .
“Mẹ kiếp, cái thằng ranh con nào chơi xỏ ông, bước đây xem nào, xem ông g-iết ch-ết mày .”
Giang Đồng bờ sông rửa sạch mặt mũi xong chạy gào thét, nhưng chẳng ai thèm để ý đến ông .
Việc Giang Đồng quá khó coi, chẳng mấy ai ưa nổi, giúp đỡ ông là điều thể nào.
“Tránh , ông cản đường .”
Giang Thịnh gánh một gánh rễ hạt cải, lạnh lùng Giang Đồng.
Giang Đồng dọa cho rùng một cái, suýt chút nữa ngã lộn xuống ruộng, liền ngậm miệng lẳng lặng tránh đường.
Đợi Giang Thịnh qua, Giang Đồng mới chằm chằm lưng với ánh mắt âm hiểm:
“Xì, cái đồ tuyệt tự, ông quỳ xuống cầu xin cũng để bảo bối nhà dưỡng lão cho ông .”
Một ở bên cạnh thấy lời của Giang Đồng khỏi lườm một cái, lặng lẽ tránh xa Giang Đồng vài bước.
Chuyện Lý Thúy Thanh buổi trưa đòi tiền Giang Thịnh chỉ trong một bữa cơm trưa cả đội sản xuất hết , bây giờ Giang Đồng thế, hai vợ chồng đúng là cùng một giuộc mà.
Những chuyện Giang Đồng lẩm bẩm trong miệng hễ một là coi như tất cả đều , quan hệ với bà Trần Quế Hoa thấy lời liền báo tin cho bà.
“Chuyện nhà Giang Đồng, chị chứ?
Hai vợ chồng nhà đó chẳng ý gì đấy.”
Lý Phương ghé sát bà Trần Quế Hoa khẽ .
“Sao , trưa nay mụ Lý Thúy Thanh đó ở trong sân c.h.ử.i cả buổi trưa, cũng chẳng ngại nắng.”
Bà Trần Quế Hoa bực bội vứt mạnh nắm cỏ trong tay, tức vô cùng.
“ hai vợ chồng đó chỉ là mơ hão thôi, Giang Thịnh bây giờ đang theo đầu bếp Trần học nghề, còn sợ lúc già ai bên cạnh ?
Vả nhà họ Dịch là bù chắc, bọn chúng mà dám lo cho chú Út thì xem đ-ánh gãy chân chúng .”
Bà Trần Quế Hoa lo lắng chuyện , bà con trai, con gái, còn cháu trai, cháu gái, thiếu chăm sóc hai Giang Thịnh .
“Cũng đúng, chị đầu bếp Trần mà xem, sống phóng khoáng bao, già nhận đồ là tất cả, còn chẳng nuôi nấng tốn công tốn sức.”
Lý Phương đồng tình gật đầu, cảm thấy đúng là như , “Hai vợ chồng Giang Đồng cứ tưởng sinh đứa con trai là ai cũng bợ đỡ nhà họ, cái đứa trẻ đó còn nuôi lớn lên .”
Lý Phương cũng chướng mắt Lý Thúy Thanh, thế, sinh con gái thì xứng ở cữ ăn đồ ngon chắc?
Sinh đứa con trai mà tự kiêu tự đại lên !
“Đừng dây dưa với bà , ngộ nhỡ tưởng chị ý đồ gì với con trai bà đấy.”
Lý Phương:
“...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-118.html.]
Chị Quế Hoa ơi chị xem đang tiếng hả?
“Bà trưa nay tự đấy thôi, tã lót cũng tự giặt, là để phòng khác giở trò với con trai bà đấy.”
“Chị mà nhiều tưởng chị ghen tị với con trai đấy.”
Lời của bà Trần Quế Hoa tràn đầy ý châm chọc.
Lý Phương nên gì nữa, há miệng khép .
Giang Thịnh buổi chiều bắt thêm ít lươn, lúc tan về nhà, Giang Ni rụt rè ở cuối hàng, vẫn đeo cái giỏ đựng lươn đó, lắc lư qua trông vẻ bên trong chẳng mấy con, bộ dạng Giang Ni dám về nhà.
Giang Ni còn tìm thêm, nhưng trời sắp tối , lúc đừng là bắt lươn, ngay cả đường chú ý cũng dễ ngã.
Giang Thịnh đợi hết mới tới mặt Giang Ni, đẩy đống lươn nhỏ lựa tới mặt cô:
“Bỏ giỏ của cháu về , buổi tối ruộng rắn đấy.”
“Nhanh lên, chú còn về nấu cơm.”
Giang Thịnh thấy Giang Ni cứ đực đó, liền cau mày thúc giục.
“Cảm... cảm... cảm ơn chú Út.”
Giang Ni lắp bắp cử động, đổ đống lươn Giang Thịnh cho giỏ của , loáng cái nửa giỏ, mặt Giang Ni hiện lên vẻ vui mừng:
“Thật sự cảm ơn chú Út, cảm ơn chú.”
Nói đoạn liền nghẹn ngào chực .
“Ừ, về sớm .”
Giang Thịnh xách cái rổ lên, dặn dò một câu trực tiếp bỏ .
Lý Thúy Thanh tới tìm Giang Ni lấy lươn thấy hết thảy chuyện một cách rõ mồn một:
“Không ngờ cái con nhỏ ch-ết tiệt cũng chút tác dụng đấy.”
“Lề mề cái gì thế?
Còn mau về nấu cơm , , định bỏ đói tao với em trai mày , tâm địa mà độc ác thế , đúng là con gái nuôi tốn cơm tốn gạo.”
Lý Thúy Thanh thấy Giang Thịnh xa, liền quát tháo Giang Ni, rõ ràng chẳng chuyện gì mà cứ áp đặt cái sự độc ác lên đầu Giang Ni.
“Mẹ, con nghĩ như .”
“Mày còn nghĩ thế nào nữa?
Nếu mày nghĩ thì lươn buổi sáng mất, mày chính là em trai mày , nếu em trai mày đói thì xem tao dạy dỗ mày thế nào.”
Lý Thúy Thanh chống nạnh, vẻ mặt khắc nghiệt, trời nhá nhem tối, ngược sáng trông Lý Thúy Thanh chẳng khác nào một con ác quỷ, Giang Ni dám thêm gì nữa.
“Xì, cái đồ ngốc nên lời, hỏi xin lươn Giang Thịnh sớm hơn một chút ?
Kéo dài đến tận lúc , nếu buổi trưa tao ăn thì em trai mày chẳng uống thêm miếng sữa ?
Chẳng sẽ lớn nhanh hơn ?”
Lý Thúy Thanh tiếp tục lải nhải ngừng.
“Mẹ, con kẻ ăn xin mà xin chú Út chứ.”
Giang Ni rống lên:
“Lươn buổi trưa mất chẳng là do bắt con vớt quần áo .”
“Mày còn dám cãi , tao thấy là cho mày ăn no quá đấy.”
Lý Thúy Thanh Giang Ni quát thấy mất mặt, liền nhặt cái gậy đất lên quất túi bụi Giang Ni:
“Tao đ-ánh ch-ết mày, đ-ánh ch-ết mày!
Đ-ánh ch-ết mày!”