Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:00:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh mau ăn cơm , lát nữa là nguội hết đấy.”

 

Dịch Dương dựa lòng Giang Thịnh, nhịp tim của , dần thấy buồn ngủ.

 

“Ừ.”

 

Giang Thịnh một tay khẽ vỗ về Dịch Dương, tay giải quyết nốt chỗ thức ăn còn .

 

Lúc đang mơ màng thì Dịch Dương gọi dậy uống thu-ốc.

 

Một trận ốm của kéo dài nửa tháng trời vẫn kh-ỏi h-ẳn, cứ ho hắng ngừng, uống thu-ốc cũng chẳng ăn thua.

 

Giang Thịnh nấu mấy canh diếp cá hầm phổi lợn cho Dịch Dương uống mới thấy đỡ hơn nhiều, chỉ là trận ốm , bao nhiêu thịt khó khăn lắm mới nuôi lên của Dịch Dương mất sạch sành sanh.

 

Nhìn mà bà Trần Quế Hoa xót chịu nổi, cả ngày cứ thở ngắn thở dài, ở nhà ai cũng thấy mắt, ngay cả con gà ngang qua cũng mắng cho vài câu.

 

“Ch-ết tiệt, bà cứ như nếu Giang Thịnh tưởng bà ý kiến gì với nó đấy!”

 

Ông Dịch Đông kéo kéo bà Trần Quế Hoa.

 

“Thì ý kiến gì , chẳng lẽ căn nhà mới của thằng Giang Thịnh nó khắc thằng mèo nhỏ nhà ?

 

Mới về đó bao lâu mà sinh bệnh !

 

Thằng bé bao lâu cảm chứ!”

 

“Xì xì xì, bà cái gì thế, lời mà cũng dám bừa, để khác thì thế nào.”

 

Ông Dịch Đông quanh quất, vỗ vỗ tay bà Trần Quế Hoa, khắc với chẳng khắc, ngộ nhỡ kẻ tâm đem chuyện thêu dệt thì ?

 

“Thì ở nhà thôi mà, ngoài , vả con mụ Lý Thúy Thanh cách đây lâu còn lén lút đốt giấy tiền kìa.”

 

“Lý Thúy Thanh là Lý Thúy Thanh, bà là bà, mấy chuyện đó gì, bà so đo với hạng ?”

 

Ông Dịch Đông lườm vợ một cái, cái bà cả ngày học cái so cái , “Bà đốt giấy tiền gì?”

 

“Còn vì con trai ?

 

Cái bụng to đùng thế mà còn quỳ đất lầm bầm lầm bầm, chẳng là mưu cầu cái gì nữa!”

 

Bây giờ phụ nữ cũng gánh vác nửa bầu trời , còn cần con trai cái gì, mấy đứa con gái trong nhà bà đều ngoan ngoãn cả, đối xử với chúng thì kém cạnh gì ai ?

 

Bà Trần Quế Hoa chính là hiểu nổi cái đầu của loại như Lý Thúy Thanh chứa cái gì, bản cũng là phụ nữ mà còn ghét bỏ con gái?

 

Sao bà tự ghét bỏ chính luôn !

 

“Đều là do mấy lão đàn ông các hư hết!”

 

Bà lườm ông Dịch Đông một cái thật sắc, ngoắt bỏ .

 

“Ơ , ...”

 

Ông Dịch Đông cảm thấy oan uổng, giải thích nhưng bà cho cơ hội!

 

“Cái chuyện gì thế !”

 

Mãi đến khi Dịch Dương hết kỳ nghỉ đông, chuẩn khai giảng mới nuôi chút thịt.

 

Bây giờ Giang Thịnh ngày nào cũng kiên trì dắt Dịch Dương vài vòng trong nhà, còn dạy bài thể d.ụ.c nhịp điệu của hậu thế.

 

Lúc mới bắt đầu chân tay cứ lóng ngóng, thỉnh thoảng còn chân nọ đ-á chân ngã lăn nảy sinh ít chuyện nực .

 

Dịch Dương vốn dĩ học, nhưng thấy ánh mắt lo lắng của Giang Thịnh, cách nào thốt lời từ chối , nên đành học.

 

Lâu dần tập cũng dáng hình , bảo là chuẩn thì hẳn, vốn dĩ mục đích của Giang Thịnh cũng bắt Dịch Dương tập cho thật chuẩn, chỉ vận động nhiều hơn, rèn luyện c-ơ th-ể nhiều hơn thôi.

 

Hôm khai giảng báo danh, Giang Thịnh và Dịch Dương cùng đến trường.

 

Trương Viên Viên thấy Dịch Dương thì giật cả :

 

“Sao thầy Dịch g-ầy nhiều thế ?”

 

“Còn nữa, bỏ đói chứ .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-115.html.]

Dịch Dương còn kịp lên tiếng, thầy Phương ở bên cạnh bóng gió một câu như .

 

“Thầy Phương , bản thầy ăn đủ no nên tưởng khác cũng chịu đói ?”

 

Dịch Dương cũng hạng dễ bắt nạt, “Trước đó ốm, ốm suốt nửa tháng trời, gần đây mới đỡ hơn một chút.”

 

“Mùa đông đúng là dễ sinh bệnh thật.”

 

Trương Viên Viên gật đầu, “Mấy hôm cũng cảm, ho đến ch-ết sống , lúc đó còn sợ đến ngày khai giảng mà khỏi thì xong, may mà khỏi .”

 

Thật sự là ngày ho đêm cũng ho, chẳng yên chút nào.

 

, chỉ là trúng gió lạnh một chút mà bệnh luôn.”

 

Uống bao nhiêu thu-ốc, còn tiêm một mũi nữa, cái trận gió đó thật sự ghi lòng tạc đấy!

 

Từ nay bao giờ dám cởi áo lung tung nữa!”

 

cũng , hôm đó thấy trời nắng, nóng quá nên cởi bớt áo một lát, đến lúc thấy lạnh thì lạnh thấu xương .”

 

Đi khám bệnh cũng tốn ít tiền đấy, còn uống bao nhiêu là thu-ốc đắng, đúng là bỏ tiền mua cái khổ !”

 

Hai bắt đầu chuyện trò rôm rả, cái thầy Phương nhận thêm ánh mắt nào nữa.

 

Định đ-âm chọc thêm vài câu nhưng hai cho ông cơ hội xen , tức đến mức họ Phương ngoài, trong lòng còn lẩm bẩm thèm chấp đàn bà và tiểu nhân.

 

Sau khi khai giảng, thứ bắt đầu trở nên bận rộn hơn.

 

Tuyết tan, cỏ dại ruộng đồng cũng đến lúc nhổ, bón phân các thứ, dám chậm trễ một chút nào.

 

Công việc đồng áng một khi bắt đầu bận rộn là sẽ cứ liên miên dứt.

 

Một khi bận thì trừ buổi chiều là chẳng lúc nào nghỉ ngơi.

 

Dịch Dương lúc nghỉ ngơi thấy bộ quần áo của Giang Thịnh đang ngâm trong sân, bên dính đầy bùn đất, một chiếc quần mà bùn nặng tới hai cân.

 

Giang Thịnh , bình thường những bộ quần áo đều là giặt khi ăn cơm trưa xong, Dịch Dương nghĩ ngợi nhiều, bưng chậu bờ sông.

 

Dịch Dương ở nhà thật cũng bao giờ giặt quần áo, bà Trần Quế Hoa lo hết việc , cùng lắm chỉ giặt mấy bộ đồ mỏng manh mùa hè của thôi.

 

Những bộ đồ dính đầy bùn đất trong chậu thế Dịch Dương vò đến đỏ cả tay cũng chẳng sạch bao nhiêu.

 

“Chú Út?

 

Sao chú đây giặt đồ thế ?”

 

Dịch Văn Thư tiến gần kỹ, phát hiện đúng là chú Út nhà , thể tin nổi Dịch Dương.

 

“Khụ khụ, là Văn Thư đấy .”

 

Dịch Dương đang cắm cúi chiến đấu với đống quần áo nên phát hiện Dịch Văn Thư tới, cô gọi mới nhận , vội giấu giấu bộ đồ trong tay, chút ngượng ngùng.

 

“Dạ, chú Út ơi chú vò quần áo thế sạch , chú cứ giũ giũ trong nước sông cho bớt bùn, đặt lên tảng đ-á lấy gậy đ-ập đ-ập, đợi bùn rụng hết mới dùng xà phòng giặt là ạ.”

 

Dịch Văn Thư sự bối rối của Dịch Dương, tận tình chỉ cho cách giặt.

 

Quần áo dính bùn là khó giặt nhất, chỉ dựa sức tay mà vò thì rách cả tay cũng giặt xong, dạo đang đào ruộng nên chẳng bộ đồ nào sạch sẽ cả.

 

“Ra là , cảm ơn Văn Thư nhé.”

 

Dịch Dương gật đầu, hèn chi giặt mãi xong, hóa tìm đúng phương pháp.

 

“Chú Út ơi là chú giặt thế ạ?

 

Ngày thường là chú Út Giang Thịnh giặt mà.”

 

Dịch Văn Thư lấy quần áo ngâm nước hỏi.

 

“Khụ, hôm nay chú nghỉ, Giang Thịnh nên chú tiện tay mang giặt thôi.”

 

“Ái chà, cháu quên mất, hôm nay chủ nhật chú Út cũng nghỉ.”

 

Dịch Văn Thư chợt hiểu , thường ngày chủ nhật cũng là chú Út Giang Thịnh giặt mà!

 

 

Loading...