Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:00:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Các !
Các đó!
Đỡ chúng một tay !”
Chu Hồng Anh đè đến mức nhúc nhích nổi, chân của Giang Thành càng khó chịu hơn, còn mặc nhiều quần áo, nhất thời hai thật sự dậy nổi.
Thấy Giang Thịnh và Dịch Dương bỏ , Chu Hồng Anh liền gào thét tại chỗ.
Họ ngã cũng là vì Giang Thành và Chu Hồng Anh thấy đám Giang Thịnh, tăng tốc vượt qua họ nên mới trượt ngã.
Gây kết quả hiện giờ, cả hai đều cảm thấy nên đổ cho Giang Thịnh.
Hai thế mà thèm giúp đỡ đỡ họ dậy, đúng là đáng ch-ết!
“Anh Thành thấy thế nào?
Chân của ...”
“Còn mau dậy !”
Giang Thịnh và Dịch Dương cả hai đều hề ngoái đầu .
Giang Thịnh đại khái thể đoán tại Giang Thành và Chu Hồng Anh ngã, chẳng là khoe khoang chiếc xe đạp của mặt họ , thế thì đúng là đáng đời ngã , đường vẫn còn tuyết cơ mà.
Giang Thịnh mua xe đạp cũng chính là vì lý do , đường núi khó , dù là đường lớn cũng gập ghềnh lồi lõm, đạp xe dễ ngã.
Giang Thịnh yên tâm để Dịch Dương đạp xe, nên lúc kết hôn mới chuẩn máy thu thanh, nghĩ bụng thuận tiện hơn chút nữa thì mới mua xe đạp.
Dù giống như lúc tuyết rơi thế , bộ còn cẩn thận, thế mà đôi vợ chồng Giang Thành ngày nào cũng đạp xe, cứ sợ xe đạp, giờ thì ngã đấy.
“Đến lúc đó hai họ liệu chúng ?”
Dịch Dương nắm lấy tay Giang Thịnh khẽ .
“Họ chúng , thì chúng bảo là sợ ăn vạ chứ , họ chẳng ăn vạ đó thôi.”
“Lại đây cõng em, chúng mau về thôi, lát nữa họ đuổi kịp bây giờ.”
Giang Thịnh xổm xuống mặt Dịch Dương, Dịch Dương cũng chẳng khách khí chút nào mà nhào thẳng lên lưng Giang Thịnh.
“Mau thôi!
Đừng để họ đuổi kịp!”
Dịch Dương vỗ m-ông Giang Thịnh một cái, nhân lúc hiện giờ Giang Thịnh gì nên Dịch Dương tha hồ mà càn.
Bàn tay đang giữ đùi Dịch Dương của Giang Thịnh bỗng gồng cứng , âm thầm hít sâu một , đợi về đến nhà xem.
“Mèo nhỏ...”
Giọng của Giang Thịnh mang theo vài phần khàn đặc đầy d.ụ.c vọng, thở cũng nặng nề hơn vài phần.
“Ừm, mau thôi mà.”
Dịch Dương cảm nhận thở nguy hiểm, thậm chí bàn tay quậy phá vẫn ngừng nghỉ, lúc đang vui vẻ vô cùng.
Nói thế nào nhỉ, suốt quãng đường về nhà cho đến lúc ăn xong bữa tối, ngâm chân đều bình thường.
Dịch Dương càng Giang Thịnh càng thấy chột , nhân lúc Giang Thịnh đổ nước rửa chân, Dịch Dương nhanh ch.óng leo lên giường nhắm mắt ngủ.
Cái kiểu giả vờ ngủ đó đúng là một cái là thấu ngay.
Giang Thịnh nhịn nhếch môi, nhưng cũng vạch trần, thổi tắt đèn dầu lên giường ngủ.
Anh ôm Dịch Dương lòng như mấy ngày , Dịch Dương nghiêng, đợi đến mức nửa tê rần cả mà Giang Thịnh vẫn phản ứng gì.
“Rầm!”
Dịch Dương nhịn đạp Giang Thịnh một cái, cái chân đạp qua liền Giang Thịnh đè , Dịch Dương rút về .
“Nếu Mèo nhỏ ngủ , chúng chút vận động hỗ trợ giấc ngủ nhé.”
Giọng trầm thấp của Giang Thịnh vang lên bên tai Dịch Dương, bàn tay với các khớp xương rõ rệt luồn trong áo của .
Mắc bẫy !
Trong đầu Dịch Dương vang vọng câu , một lúc lâu mới hồn .
Chiếc giường gỗ phát những tiếng cọt kẹt, vang mãi cho đến tận nửa đêm.
Dịch Dương chỉ cảm thấy tay chân còn là của nữa , đại khái là cả cái c-ơ th-ể ngoại trừ cái đầu thì đều còn là của , mềm nhũn để mặc Giang Thịnh bài bố.
Sau khi kết thúc, Giang Thịnh vẫn bưng nước tới tắm rửa một lượt, cẩn thận bôi thu-ốc cho Dịch Dương xong mới ôm ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-112.html.]
Trước khi ngủ, Dịch Dương thầm nghĩ, thể mắc bẫy thêm nào nữa, cái tên Giang Thịnh khốn kiếp !
Bữa sáng là do Giang Thịnh bưng phòng cho Dịch Dương.
Dịch Dương mơ màng ăn xong bữa sáng ngủ tiếp, lúc tỉnh nữa là giữa trưa, Giang Thịnh nấu xong bữa trưa .
Đêm qua Giang Thịnh quá đáng bao nhiêu thì bây giờ sốt sắng bấy nhiêu, bưng rót nước đúng là chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc.
Dịch Dương lạnh lùng sầm mặt, thèm cho Giang Thịnh sắc mặt .
“Hừ!”
Dịch Dương thèm Giang Thịnh.
“Anh sai , nhất định sẽ lời em.”
Giang Thịnh nhận với tốc độ ánh sáng.
“Anh rõ ràng là vẫn còn dám!”
Dịch Dương trợn tròn mắt, đôi mắt hạnh tràn đầy sự giận dữ, nào cũng là một lát nữa, một lát nữa thôi, nào cũng lừa .
“Mèo nhỏ, là em trêu chọc mà, rõ ràng em cũng thấy thoải mái mà.”
“Cái đó... cái đó, thoải mái thì cũng , tiết chế!”
“Anh các vị hoàng đế ngày xưa ch-ết sớm đều là vì cái gì ?
Đều là vì tiết chế đấy!”
Hai má Dịch Dương nhuộm lên chút ửng hồng.
Mặc dù đúng là thoải mái, nhưng đó thì mệt lắm, thật là phiền phức mà!
“Mèo nhỏ, em thể chỉ lo cho bản mà quản .”
Giọng của Giang Thịnh lộ vẻ uỷ khuất, uỷ khuất Dịch Dương chằm chằm.
“Làm gì !
Bản đều tự ... hừ!”
Dịch Dương hổ thốt nên lời, đầu Giang Thịnh nữa.
Anh thì Giang Thịnh chẳng vẫn bài bố đó , chỉ bắt nạt thôi.
“No .”
Dịch Dương lắc đầu từ chối món ăn Giang Thịnh gắp cho, thật sự ăn no .
“Ăn thêm chút nữa .”
Giang Thịnh cái dày nhỏ như mèo của Dịch Dương mà nhíu mày, hèn gì chẳng tí thịt nào.
“Thật sự là ăn nổi nữa .”
Dịch Dương lắc đầu, một bát cơm là nhiều , cũng tại Giang Thịnh nấu ăn ngon miệng chứ nếu Dịch Dương cũng chẳng ăn nổi một bát cơm .
“Vài ngày nữa hỏi thầy Yến xem món d.ư.ợ.c thiện nào kiện tỳ ích vị , nhưng mà vẫn vận động nhiều .”
“Em mới thèm vận động !”
Dịch Dương giống như chú mèo dẫm đuôi, bật nảy lên.
“Mèo nhỏ em đang nghĩ đến kiểu vận động đắn nào thế.”
Giang Thịnh Dịch Dương.
Dịch Dương đối diện với ánh mắt của Giang Thịnh, sực nhận điều gì đó, trong đầu nổ tung một tiếng rầm.
Anh ... ...
á á á á á...
Dịch Dương hổ lẩn trốn ánh mắt chiều chuộng của Giang Thịnh, tất cả đều tại Giang Thịnh, mới trở nên kỳ kỳ quái quái như thế !
“Đi chậm thôi.”
Ý của Giang Thịnh càng thêm rõ rệt.
Sau khi thấy lời của Giang Thịnh, Dịch Dương càng nhanh hơn, chỉ là vì chạm cái nơi khó nên biến thành những bước lắt nhắt .
Buổi chiều, Dịch Dương sắp xếp sách vở trong thư phòng, để những vị trí thuận tay.
Giang Thịnh ở trong bếp tương, đây là Trịnh Lạc , nguyên liệu cũng là do Trịnh Lạc sai mang tới sáng nay.
Lô tương thịt đó mới năm sáu ngày, mấy chục cân đó mà bán hết sạch .