Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 111
Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:00:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đồng chí Phương, chúng quan hệ gì?
Bố dễ dàng thì liên quan gì đến ?
Hôm nay chúng chỉ thông qua giới thiệu để gặp mặt xem mắt mà thôi.
Người giới thiệu bảo đưa xem phim, còn ở đây bố dễ dàng, hiếu kính bố .
Bố dễ dàng cũng do gây , cũng ăn của nhà một hạt gạo nào.
Anh mở miệng là đến tiết kiệm cuộc sống, nào, bố vì mà dễ dàng ?”
“Đồng chí năng thật là kỳ lạ!”
“ thông cảm cho tấm lòng hiếu thảo của đồng chí Phương, ừm, thấy chúng hợp , vì sợ sẽ tại mà bố mới dễ dàng đấy.
mới quen đầy một ngày mà bố bắt đầu dễ dàng , nếu quen lâu hơn chút nữa chắc còn dễ dàng hơn.
gánh nổi trách nhiệm .”
Trương Viên Viên xong liền móc tiền mua một vé xem phim, xoay thẳng trong rạp luôn.
Dịch Dương kéo Giang Thịnh cũng vội vàng mua vé theo trong.
“Viên Viên!”
“Dịch Dương!”
Trương Viên Viên rõ là Dịch Dương, giọng mang theo vài phần ngạc nhiên, cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Không chứ?”
Dịch Dương khẽ hỏi thăm.
Giang Thịnh chậm hai bước, tụt phía hai vài bước để nhường gian cho Dịch Dương và bạn .
Cô gái nhỏ gặp chuyện , và Trương Viên Viên cũng nên nhất là hạn chế sự hiện diện của thì hơn.
“Dịch Dương tớ cho , tớ bực quá mất!
Cái tên đàn ông đó đúng là bệnh!
Suốt cả quãng đường cứ lải nhải bố dễ dàng, còn dạy bảo tớ là tớ cách sống thế nào cho đúng.
Trời đất ơi, còn lôi thôi hơn cả tớ nữa, cứ lải nhải mãi thôi!
Cái thứ gì !”
“Tức ch-ết tớ !
Tức ch-ết tớ !”
Trương Viên Viên chỉ bằng miệng, mà còn tức giận dậm chân tại chỗ thật mạnh, cứ như thể đang dẫm cái tên Phương Chí Quốc đó chân .
Đối tượng là do dì cả của cô giới thiệu.
Cô bài xích chuyện xem mắt, nhưng chuyện hôm nay, cô thấy chuyện xem mắt cứ nên tạm dừng một lát thôi, đáng sợ quá, gặp mặt chịu trách nhiệm với bố thì ai mà chịu cho thấu cơ chứ!
“Cậu đừng để tâm là , đừng đó bậy, với bố quan hệ gì , bố thì tự lo lấy chứ với gì.”
Dịch Dương lúc đó xong cũng trợn trắng mắt, những lời gì !
“Tớ thèm mà để tâm nhé, hiếu kính bố chẳng lẽ tớ bố chắc, tiền của tớ chắc là nóng tay lắm nên mới hiếu kính bố khác!”
Trương Viên Viên nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.
Hoàn cảnh gia đình cô , bố và thế hệ cũng hề trọng nam khinh nữ, Trương Viên Viên là một cô gái cởi mở và tự tin, chuyện tự dằn vặt bản là tồn tại!
“Vậy thì .”
Dịch Dương còn sợ Trương Viên Viên suy nghĩ lung tung cơ, dù thì bao nhiêu chỉ trích như , Trương Viên Viên là một cô gái nhỏ, chỉ sợ cô nghĩ quẩn xảy chuyện.
“Được chuyện xui xẻo nữa, chúng xem phim thôi.”
Trương Viên Viên hùng dũng kéo Dịch Dương xuống.
Giang Thịnh ở phía bên của Dịch Dương, hai mỉm .
Xem phim xong lúc về nhà, Giang Thịnh và Dịch Dương tiên đưa Trương Viên Viên hội ngộ với dì cả của cô mới .
Dịch Dương và Giang Thịnh lúc vẫn còn thấy Trương Viên Viên kể với dì cô rằng cái xem mắt kỳ quặc đến mức nào, thấp thoáng còn thấy dì của Trương Viên Viên cũng đang mắng cái đó.
“Cái thật là kỳ lạ, chẳng lẽ khi xem mắt từng nghĩ bố dễ dàng, cứ tìm đối tượng xong là mới bố dễ dàng ?”
Dịch Dương thật sự chút nghĩ thông.
“Cái gọi là khoán lòng hiếu thảo cho ngoài đấy.”
“Hả?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-111.html.]
Dịch Dương thấy từ , khi phản ứng thì thấy thật là hình tượng!
“Cái đó bố dễ dàng, nhưng tự bỏ công sức để đối đãi với bố , mà tiếng thơm, thế nên dứt khoát tìm một để khoán cái lòng hiếu thảo đó ngoài.
Anh chỉ cần một câu bố dễ dàng là xong, đơn giản quá mà, dù thì đến lúc bỏ công bỏ sức cũng bản , chịu khổ chịu cực là vợ , mà ngoài còn khen một câu hiếu thuận.”
Đáng nực là hiện giờ nhiều đều công nhận điều .
“Nếu bố còn sống...?”
Dịch Dương đột nhiên nghĩ đến chuyện , sang mắt Giang Thịnh.
“Mẹ của ai dễ dàng thì đó bù đắp.”
“Mèo nhỏ, lòng của con là sự tương tác qua , khác đối xử với em thì tự nhiên chẳng cần ngoài em cũng sẽ đối xử với họ.
Quan hệ đều là do vun đắp mà thành, chứ do bắt cóc đạo đức mà .
Nếu bố còn sống, và em kết hôn thì đương nhiên là dàn xếp thỏa chuyện.”
Giang Thịnh khựng Dịch Dương.
Anh hiểu cách kinh doanh hôn nhân, chỉ hiểu một điều thiển cận rằng, đó là bố , giải quyết giao tiếp chẳng lẽ để Dịch Dương đơn thương độc mã ?
Bố đối với Dịch Dương mà , nghiêm túc mà xét thì cũng chỉ là lạ mà thôi.
“Cho nên nếu những bên cạnh đối xử với em thì em đừng nể mặt họ.
Người thật sự quan hệ với thì đương nhiên cũng sẽ tôn trọng bạn đời của .”
Những kẻ tôn trọng yêu thì giữ gì?
Để tức ch-ết !
“Sao đột nhiên nghiêm túc thế.”
Dịch Dương chút kìm .
“Chuyện đương nhiên nghiêm túc , vạn nhất em uỷ khuất thì ?
Người mà còn nỡ để uỷ khuất tại chịu uỷ khuất ở chỗ khác cơ chứ.”
Giang Thịnh nhướn mày.
“Sao ai cũng nghĩ em sẽ để bản uỷ khuất thế nhỉ?”
Dịch Dương hiểu nổi, chị dâu và cũng thế, mà Giang Thịnh cũng , trông giống bộ dạng dễ uỷ khuất lắm ?
“Ừm, trông đúng là một sự uỷ khuất nhỏ.”
Giang Thịnh véo má Dịch Dương.
“Hừm!”
Dịch Dương há miệng định c.ắ.n ngón tay Giang Thịnh, tức giận!
“Sao mà cứ thích c.ắ.n thế nhỉ?
Hôm nào kiếm cho em cái xương mà gặm nhé.”
Giang Thịnh càng sảng khoái hơn, sự chiều chuộng trong mắt như tràn ngoài.
“Anh mới là ch.ó !”
“Anh c.ắ.n .”
“Em... ... chẳng tại nên em mới, mới c.ắ.n , là do quá đáng quá mà!
Em mới... hừ!”
“Vậy ý em là giờ thể...” quá đáng hơn nữa hả!
“Rầm!”
“Á —”
Lời của Giang Thịnh còn xong, Dịch Dương thấy tiếng động mà thái dương giật thon thót, cả hai đồng thời đầu về hướng phát âm thanh.
Một cặp đôi đạp xe ngã, chiếc xe đạp còn đè lên hai họ.
Ban đầu Dịch Dương định lên giúp, nhưng Giang Thịnh kéo Dịch Dương .
“Là Giang Thành, chắc là vợ .”
“Hả... chúng thôi!”
Dịch Dương nắm tay Giang Thịnh, bỏ luôn.
Trước đây chuyện Giang Thịnh đồn thổi ác ý Dịch Dương kể , đó họ còn chẳng thấy gì mà còn thể họ, nếu thấy mà tới đỡ chẳng sẽ bảo là do họ đ-âm !