“Cô ý gì hả?
Đám thím Trương còn lén lấy thịt của nhà Giang Thành ?”
Mấy mắng cho ngơ ngác, đầy vẻ khó hiểu.
“Làm thể, hôm qua về cùng đám thím Trương mà, trong giỏ gì cả, đựng mỗi .”
“Hay là cứ với thím Trương một tiếng thì hơn, tránh để mang tiếng .”
“Đi ...”
Chuyện xảy bên chẳng hề ảnh hưởng đến sự náo nhiệt trong sân nhà Giang Thịnh.
Bản Giang Thịnh chẳng ăn bao nhiêu, ngược cứ gắp ít thức ăn cho Dịch Dương.
Đối mặt với ánh mắt trêu chọc của chị dâu cả và chị dâu hai, Dịch Dương dám ngẩng đầu lên.
Ăn uống cũng hòm hòm, Dịch Đông dẫn theo Dịch Dương và Giang Thịnh mời r-ượu.
Loại r-ượu trắng pha nước khá nhiều, chỉ một chút mùi r-ượu thôi.
Vậy mà một vòng, mặt Giang Thịnh đỏ bừng lên, trông như thể uống bao nhiêu .
Uống r-ượu xong, Giang Thịnh xuống tiếp tục ăn cơm, trông vô cùng ngoan ngoãn.
Dịch Dương gắp cái gì ăn cái đó, ăn xong chằm chằm Dịch Dương.
Ánh mắt nóng bỏng khiến Dịch Dương cảm thấy sắp tan chảy đến nơi.
“Anh... là ngủ một lát nhé?”
Dịch Dương thử thăm dò hỏi Giang Thịnh.
Giang Thịnh thẳng Dịch Dương, giống như đang một món bảo bối quý giá, hề nhúc nhích.
Dịch Dương – che mắt Giang Thịnh :
...
“Đã bảo trông chừng đừng để Giang Thịnh uống nhiều mà, t.ửu lượng , vẫn để uống say thế ?”
Trần Quế Hoa ngắt phần thịt mềm bên hông Dịch Đông, giọng đầy vẻ chỉ hận rèn sắt thành thép, cái đàn ông thì tích sự gì cơ chứ!
Cái gì cũng xong!
“Pha nước mà, r-ượu đó chẳng còn vị gì nữa!”
Dịch Đông ấm ức, Dịch Đông đau thịt, Dịch Đông chẳng với ai.
“Chẳng trò trống gì!”
Dịch Đông lườm một cái cháy mặt, rụt cổ .
Anh mà t.ửu lượng của Giang Thịnh ... kém đến mức cơ chứ!
Giang Thịnh nhúc nhích, Dịch Dương sợ Giang Thịnh đói, gắp cho ít thức ăn.
May mà khi uống say Giang Thịnh quậy phá, nếu thì đám chắc chẳng đủ cho một Giang Thịnh đ-ánh.
Trần Quế Hoa hài lòng, r-ượu phẩm chính là nhân phẩm mà!
Ăn cơm xong, Trần Quế Hoa bảo Dịch Dương đưa Giang Thịnh ngủ một lát.
Dịch Dương thấy trạng thái của Giang Thịnh cũng thể tiếp khách , bèn dắt Giang Thịnh về phòng.
Giang Thịnh lững thững theo, trông giống như một chú ch.ó lớn .
“Cậu Giang Thịnh đấy.”
Họ hàng nhà họ Dịch thấy cảnh đều nhịn gật đầu.
Không uống r-ượu đáng sợ, đáng sợ nhất là uống r-ượu xong đ-ánh , hạng đó mới gì.
“Mọi xem Quế Hoa coi như bảo bối , nếu gì thì Trần Quế Hoa chịu ?”
“Cũng đúng.”
Người chuyện gật gù tán thành.
Dịch Dương vốn định để Giang Thịnh ngủ sẽ ngoài, dù thì bao nhiêu họ hàng vẫn còn ở đó, cả và Giang Thịnh đều mặt thì .
Thế nhưng khi Giang Thịnh xuống, mắt vẫn trợn tròn xoe, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-105.html.]
Anh , liền Giang Thịnh trở tay đè xuống giường.
Giang Thịnh giống như đang ôm một món bảo bối lớn, cứ cọ cọ .
Dịch Dương đẩy nổi Giang Thịnh, mặt đỏ bừng, dám mặt .
Vốn định đợi Giang Thịnh ngủ say mới dậy, kết quả là chính cũng ngủ mất.
Đêm qua cả chị dâu chuyện với đến nửa đêm, sáng nay dậy sớm, giờ xuống, một Giang Thịnh ấm áp bên cạnh, cơn buồn ngủ liền ập tới.
Trần Quế Hoa thấy Dịch Dương mãi , đầu tiên ở cửa ngóng một hồi, thấy tiếng động gì, gõ cửa một cái cũng ai thưa, cửa thì khép hờ.
“Mèo nhỏ?
Chị dâu nhé?”
Trần Quế Hoa đẩy cửa bước , thấy hai đều giường ngủ say .
“Chị dâu Quế Hoa?”
Giang Châu thấy Trần Quế Hoa đóng cửa thì gọi một tiếng.
“Hai đứa chắc là uống nhiều nên ngủ , .”
“Vậy thì .”
Trong sân rôm rả trò chuyện, dù cũng chuyện ăn xong là ngay.
Trần Quế Hoa bảo hai đứa uống say nên cũng tìm, ai nấy tự trò chuyện với .
Lúc Giang Thịnh tỉnh dậy là ba giờ chiều.
Khách khứa trong phòng chính nếu trong đội thì cũng chuẩn về.
Trần Quế Hoa đang định gõ cửa gọi hai đứa dậy thì cửa mở, Giang Thịnh tự , quần áo mặc chỉnh tề, tóc tai xem cũng chải chuốt .
“Mau đây tiễn mợ và .”
Trần Quế Hoa thấy Dịch Dương cùng cũng gọi nữa, kéo Giang Thịnh tiễn khách.
Trước cửa là một hồi chào hỏi xã giao.
Tiễn khách , Tưởng Quốc Khánh và Trịnh Lạc cũng cùng rời .
Đám Giang Tam Lập cũng chuẩn về nhà, mấy em nhà họ Dịch cũng chuẩn về.
Giang Châu vẫn giúp thu dọn phòng chính và sân vườn xong mới chuẩn về.
Giang Thịnh lấy một chiếc giỏ, đem một ít gà khô, thỏ khô mà đó nhờ sư phụ đặc biệt để , dùng lá bắp cải gói kỹ đặt trong giỏ, bên còn để thêm một ít thức ăn thừa buổi trưa.
“Chị năm, chị cầm về cho rể và các cháu hưởng chút niềm vui của em.”
Giang Thịnh đưa giỏ cho Giang Châu.
Giang Thịnh , Giang Châu cũng nỡ từ chối nữa.
“Bát đũa bàn ghế mượn của các nhà bọn em đều trả , thức ăn còn đều ở trong bếp cả.
Hai đứa uống r-ượu , buổi tối nấu chút cháo loãng mà uống cho dễ chịu cái bụng.”
Giang Châu lúc vẫn quên dặn dò thêm vài câu.
Giang Thịnh và Dịch Dương cả hai đều còn trẻ, trong nhà chỉ hai đứa nên cũng hiểu những chuyện , cô khỏi nhiều hơn một chút.
“Vâng, em , chị năm về thì đường lớn nhé, đừng ngại đường xa mà đường tắt.”
“Được .”
Giang Châu gật đầu.
Cô đúng là ý định đường tắt, nhưng cũng chỉ là nghĩ thôi, dù hiện giờ trong nhà chỉ còn cô là lao động chính, nếu cô mà xảy chuyện gì thì cái nhà thật sự tiêu đời mất, cô dám đ-ánh cược, đường xa một chút nhưng ít cũng an .
Giang Thịnh cẩn thận chọn một củ khoai lang, thái nhỏ cho nồi nấu cùng với gạo.
Lúc nấu cơm Giang Thịnh cũng để tay chân rảnh rỗi, tiền mừng mà những họ hàng đưa đều Trần Quế Hoa để hết trong phòng của hai , Giang Thịnh kiểm kê ghi chép từng cái một, dù cũng trả lễ.
Trong đống tiền mừng thì Trịnh Lạc là đưa nhiều nhất, tận mười tệ.
Giang Tam Lập và nhà Giang Nhị Dân mỗi nhà đưa một tệ, cả hai nhà đều nghĩ Giang Thịnh kết hôn nên giúp đỡ chút nào chút nấy, nếu thì bình thường cũng chẳng đưa nổi một tệ !
Dịch Dương cũng ngủ quá lâu, trong chăn thiếu một quả thật là cảm giác khác hẳn.