Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-04-21 10:00:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kiểu mời cả đội sản xuất như Giang Thành hôm đó đúng là nhiều, dù bây giờ lương thực vẫn còn khan hiếm, ít nhà vẫn ăn cám trộn với vỏ lạc, mời khách ăn cơm thì ít nhiều cũng cho ăn no chứ nếu cho mấy năm trời, thế nên bây giờ chẳng nhà nào mời khách kiểu như Giang Thành mời cả.

 

Giang Chu từ lúc trời còn tối mịt, xách theo đèn dầu, quấn kín mít, mặc bộ quần áo nhất, “Các con ở nhà đừng chạy lung tung ?”

 

“Vâng ạ, , đường chậm thôi, kỹ chân nhé, đường lớn ạ.”

 

Lý Mai dặn dò từng câu một, trời bên ngoài tối quá, Lý Mai thể yên tâm .

 

“Mẹ .”

 

Giang Chu cũng định đường lớn, tuy là đường đất nhưng đường lớn thì xa hơn nhiều, vòng qua công xã một vòng, “Con mau trong , đừng để cảm lạnh.”

 

“Chốt cửa cho kỹ nhé!

 

Mẹ con đóng cửa mới .”

 

Giang Chu khép cửa ngoài gọi Lý Mai, Lý Mai vội vàng chốt cửa , Giang Chu ngoài thử kéo mạnh mấy cái thấy mở cửa mới an tâm rời , chân một đôi guốc mộc đơn sơ thô kệch, để đôi giày bông ướt vì tuyết.

 

Giang Thịnh cõng Dịch Dương về nhà, vốn dĩ Giang Thịnh định mượn xe đạp, nhưng nghĩ trời lạnh thế mà đạp xe thì ngốc, còn lạnh nữa, nên Giang Thịnh nghĩ thôi bỏ cũng chỉ bấy nhiêu quãng đường.

 

Tất nhiên chuyện Giang Thịnh cũng bàn bạc với Trần Quế Hoa và , Trần Quế Hoa cũng thấy quãng đường một tí tẹo thế thì đạp xe cũng chẳng cần thiết, hơn nữa nếu lỡ trúng gió mà ốm thì đáng, nên Trần Quế Hoa và cũng câu nệ chuyện đó.

 

Lúc Giang Thịnh cõng Dịch Dương về nhà, dọc đường vẫn náo nhiệt, mấy đứa trẻ nhỏ như Dịch Văn Thù bên cạnh phát kẹo hỷ, trẻ con đều kéo đến xem náo nhiệt, cũng những lớn chung vui xin miếng kẹo hỷ, câu chúc mừng tân hôn, hóa còn náo nhiệt hơn cả bữa tiệc mời cả đội sản xuất của Giang Thành hôm nọ.

 

“Đến cái xe đạp cũng , đúng là nghèo kiết xác.”

 

Chu Hồng Anh c.ắ.n hạt hướng dương, từ tận đáy lòng khinh thường loại như Giang Thịnh, thời buổi nào mà kết hôn đến cái xe đạp cũng chẳng , đồ nghèo mạt rệp!

 

Ánh mắt coi thường của Chu Hồng Anh như bay lên tận trời xanh .

 

Những bên cạnh thấy lời Chu Hồng Anh thì cái khinh bỉ dành cho cô còn dữ dội hơn thế nhiều, cô nghèo kiết xác chắc, hôm nọ cô kết hôn đến một viên kẹo cũng chẳng thèm cho trẻ con, bàn tiệc chẳng lấy một váng mỡ, chẳng cô còn dám vác mặt đây, còn gan chê nghèo kiết xác.

 

Hai nháy mắt hiệu với ở chỗ Chu Hồng Anh thấy, chẳng ai thèm tiếp lời cô , Chu Hồng Anh thấy ai hưởng ứng thì lúng túng, mặt cũng thấy ngượng nghịu, phi, đúng là một lũ nghèo hèn vô học!

 

Chu Hồng Anh khinh bỉ khác, chẳng thèm nghĩ đến việc khác còn khinh bỉ hơn, thấy Chu Hồng Anh ai nấy đều nhổ nước bọt lưng cô .

 

Nhà họ Dịch với nhà Giang Thịnh chẳng cách bao xa, một quãng đường mà Dịch Văn Thù và mấy đứa trẻ cũng phát ít kẹo , giỏ kẹo cứ vơi dần Dịch Văn Thù cũng thấy xót ruột.

 

Họ hàng nhà họ Dịch cũng theo đám đông cùng đến nhà họ Giang, sân vườn nhà Giang Thịnh dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, Giang Chu thấy khách đến liền vội vàng rót hoa quả mà Giang Thịnh nấu sẵn cho họ, mấy loại quả khô bên trong đều là do Giang Thịnh tranh thủ phơi mùa hè, là sơn tra dại, quả thu nọ, thêm chút đường phèn uống ngon tuyệt cú mèo.

 

Tổng cộng bày bốn bàn, đa đều là nhà họ Dịch, bên phía Giang Thịnh chỉ Tưởng Quốc Khánh, Trịnh Lạc, Giang Chu và đầu bếp Trần, ngoài còn Giang Tam Lập và nhà Giang Nhị Dân, hai nhà họ cũng chỉ bốn đến, đều dẫn theo vợ , nghĩ bụng đến lúc đó cũng để tiếp đãi họ hàng nhà họ Dịch cho chu đáo, bên phía Giang Thịnh ngoài Giang Chu cũng chẳng phụ nữ nào, nếu để khách khứa bơ vơ thì cũng .

 

Giang Thịnh cõng Dịch Dương về phòng , những họ hàng theo cũng chỉ phòng một cái lâu, dù đôi vợ chồng mới cưới cũng thấy ngại nếu họ cứ đấy.

 

“Cuối cùng cũng đón về nhà em !”

 

Giang Thịnh ôm Dịch Dương lòng cảm thán một tiếng.

 

“Được , chúng mau ngoài thôi.”

 

Dịch Dương đẩy đẩy Giang Thịnh, hai cứ ở trong phòng thế những chắc chắn sẽ nghĩ họ đang gì đó cho xem, nghĩ thôi thấy mặt nóng bừng .

 

“Ôm thêm một lúc nữa .”

 

Giang Thịnh rúc đầu hõm cổ Dịch Dương, giọng trầm đục.

 

Một lúc lâu ——

 

“Được chứ?”

 

“Thêm tí nữa mà ~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-cuong-gia-xuyen-thanh-chu-ut-toi-nghiep-thap-nien-70/chuong-104.html.]

 

Lại thêm một lúc lâu nữa ——

 

“Được chứ?

 

Vai em đau quá!”

 

“Thêm…”

 

“Thêm tí nữa là chị dâu tận nơi đấy!”

 

Giọng Dịch Dương trở nên nghiêm túc.

 

“Ồ.”

 

Giang Thịnh cam lòng buông .

 

“Chú út, bảo sắp dọn cơm , bảo hai mau ngoài ạ.”

 

Dịch Văn Thù khẽ gõ cửa, giọng nhỏ nhẹ cứ như đang chuyện gì khuất tất .

 

“Được , chú ngay đây.”

 

Dịch Dương lườm Giang Thịnh một cái, như , thấy , em đúng nhé.

 

“Mau đây , mau đây !”

 

Trần Quế Hoa thấy hai liền gọi họ , Giang Chu đang bận rộn trong bếp để dọn món lên, chị dâu hai, chị dâu ba của Dịch Dương cũng chẳng rảnh rỗi, ai nấy đều đang tất bật.

 

“Mọi cứ tự nhiên ăn uống nhé, đừng khách sáo.”

 

Món ăn dọn lên ít, Giang Thịnh ánh mắt hiệu của Trần Quế Hoa liền dậy một câu như , lời dứt đồng loạt cầm đũa lên.

 

Tay nghề của đầu bếp Trần dạng , chỉ cần mở xửng hấp một cái thôi là cái mùi thơm đó thể thèm thuồng cả nửa con phố, ít nhà cũng đang nấu cơm, ngửi thấy mùi hương liền kiễng chân sang phía nhà Giang Thịnh.

 

“Hít ——”

 

“Tay nghề của đầu bếp Trần đúng là đỉnh thật đấy!

 

Thơm quá mất!

 

Chỉ ngửi mùi thôi nhiều thịt lắm !”

 

“Chẳng một bàn mấy món thịt nữa, cũng là nấu cơm thế nhỉ!”

 

“So với cái mâm cơm nhà Giang Thành hôm nọ thì đúng là một trời một vực mà!

 

Chao ôi, bữa cơm hôm nọ ăn mà thấy nản, chẳng thà ở nhà tự ăn cho xong, mời nổi khách thì mời cái gì cơ chứ, mmp!

 

Phí mất hai hào tiền lễ của lão t.ử!”

 

, một bàn lá rau mà cũng dám mời khách!

 

Cũng dám nhận tiền lễ, đúng là hổ!”

 

“Lại còn cưới cả con gái thị trấn nữa chứ, thật là.”

 

“Mừng hai hào tiền lễ mà đòi ăn gì nữa?

 

Vả Giang Thành cũng chuẩn thịt đấy chứ, ăn cũng do bọn nấu cơm .”

 

Chu Hồng Anh tuôn một tràng, còn bóng gió mỉa mai, xong liền bỏ , món ăn cũng chẳng thèm đụng đến.

 

Loading...