Mạt Thế Băng Phong: Tôi Thức Tỉnh Hệ Thống Vô Hạn - Chương 139: Hạ Quyết Tâm, Âm Mưu Bại Lộ

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:12:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thân Thanh Vân : “Lúc mới bắt đầu xác thực là mang theo các , nhưng với mang theo các đáng.”

 

“Sau đó tính toán kỹ , xác thực đáng, bởi vì nếu mang thêm các , cần tiêu tốn thêm nhiều tài nguyên, nhiều vốn liếng, mà hiện tại những thứ vốn dĩ là vật tư hiếm !”

 

“Ta tiêu tốn nhiều vật tư như , đưa các lên, các thể gì cho chứ? Ta cung cấp cho các vinh hoa phú quý nhiều năm như , các cung cấp cho cái gì chứ?”

 

“Các dường như chỉ mát ăn bát vàng, cái gì khác cũng .”

 

“Thân Dao, nhớ em là một phụ nữ vô cùng hiếu thắng, bao giờ dễ dàng chấp nhận sự bố thí của khác.”

 

kể từ khi mạt thế ập đến, em chấp nhận sự bố thí của chấp nhận nhiều năm như , em một chút việc cũng cho , em chẳng lẽ cảm thấy hổ ?”

 

Nghe thấy những lời .

 

Cơ thể Thân Dao đều chút vững, khỏi lảo đảo hai cái:

 

“Đại ca, em tưởng chúng một nhà, căn bản sẽ so đo với em những chuyện , cho nên những năm nay mới yên tâm thoải mái, hưởng thụ ở đây.”

 

“Hóa sớm ý kiến với em , tại sớm chứ?”

 

Thân Thanh Vân lạnh một tiếng: “Trên thế giới chuyện gì là đương nhiên cả, em cái gì, luôn trả một cái giá nào đó.”

 

“Cho dù là cha ruột của em, sinh em, nuôi dưỡng em, đó cũng là mục đích riêng của bọn họ, bọn họ hoặc là thích trẻ con, hoặc là hy vọng con cái dưỡng già cho .”

 

“Tóm đều một mục đích.”

 

Thân Dao cẩn thận nghĩ nghĩ, đó : “Anh đúng, em xác thực nên ích kỷ hưởng thụ tất cả những gì ban cho.”

 

bây giờ thật sự là tình huống đặc biệt, cũng em là một nữ doanh nhân, em đối với khoa học mấy thứ căn bản dốt đặc cán mai.”

 

“Anh nếu cần tiền, em còn thể ủng hộ , nhưng nếu em nghiên cứu đồ vật hoặc cung cấp vật tư cho , em bây giờ thật sự chút !”

 

Thân Thanh Vân lạnh một tiếng : “Cho nên a, em bây giờ còn giá trị lợi dụng nữa .”

 

“Ta thể dung túng cả nhà các tiếp tục ở đây, khai ân ngoài pháp luật , các nếu còn tiếp tục loạn với , ngại đuổi tất cả các ngoài !”

 

“Một tháng các lãng phí tài nguyên trong căn cứ của , đủ để nuôi sống mấy trăm , đối với các là hết lòng quan tâm giúp đỡ!”

 

“Được , còn nhiều việc bận, em ngoài !”

 

Nghe lệnh đuổi khách của trai .

 

Thân Dao sắc mặt trắng bệch rời , khi trở về chỗ ở, Thân Thanh Lam lập tức tiến lên hỏi:

 

“Mẹ, thế nào ? Bác ông đồng ý ?”

 

Thân Dao hốc mắt sưng đỏ : “Bác con cần chúng nữa, ông vứt bỏ chúng .”

 

Thân Thanh Lam chút dám tin những gì thấy: “Mẹ, cái gì bác thể cần chúng chứ, ông với như , với chúng như , ông thể dễ dàng từ bỏ chúng chứ?”

 

Thân Dao lạnh một tiếng: “Ông với chúng , nhưng cái cũng giới hạn, chúng bao nhiêu năm nay căn bản cung cấp cho ông bất kỳ giá trị lợi dụng nào, sự kiên nhẫn của ông đối với chúng sớm cạn kiệt !”

 

“Lên vũ trụ là cần tài nguyên khổng lồ, ông lãng phí nhiều tài nguyên như vì chúng , hơn nữa ông đối với chúng là hết lòng quan tâm giúp đỡ, quá nhiều chuyện vì chúng nữa!”

 

“Nghĩ cũng , chúng những năm nay ở trong căn cứ xác thực cũng chẳng cống hiến gì cho ông , nhận kết quả như cũng là đáng đời.”

 

“Cái gì mà đáng đời?” Thân Thanh Lam chút phục :

 

“Chúng đều là nhà của ông a, ông thể tuyệt tình như chứ?”

 

Thân Dao : “Được , đừng ông tuyệt tình nữa, ông nếu thật sự tuyệt tình, thì sẽ thu nhận cả nhà chúng ở trong căn cứ nhiều năm như ăn ngon uống say cung phụng chúng !”

 

“Chúng nên cảm kích ông mới nên kẻ vô ơn bạc nghĩa.”

 

Thân Thanh Lam : “Vậy , con ? Con a? Con cái Trái Đất chờ c.h.ế.t , mau giúp con nghĩ cách , khuyên bác !”

 

Thân Dao : “Bác con hạ lệnh đuổi khách với , còn khuyên thế nào?”

 

“Dứt khoát chúng cứ ở đây , dù cách đến hủy diệt ít nhất còn thời gian mấy chục năm, trăm năm, thời gian cũng đủ để chúng sống !”

 

“Chỉ cần chúng thành thành thật thật, tin rằng vẫn thể, trong mấy chục năm cuối cùng , sống vui vẻ, phàm sự nghĩ thoáng chút !”

 

Thấy , gần như từ bỏ Thân Thanh Lam khỏi tuyệt vọng :

 

“Mẹ, nhớ đồng ý với con thế nào ? Mẹ nhất định sẽ đưa con lên phi thuyền vũ trụ, nhưng bây giờ thì , dễ dàng từ bỏ như , xứng đáng với con ?”

 

Nghe thấy câu cuối cùng , xứng đáng với con ?

 

Thân Dao chút khốn hoặc: “Mẹ chỗ nào xứng đáng với con ? Mẹ những năm nay tận tâm tận lực với con, con cho cái đó, cho dù , cũng sẽ cố gắng nghĩ cách thỏa mãn con, chỗ nào xứng đáng với con ?”

 

Thân Thanh Lam : “Mẹ để con ở đây chờ c.h.ế.t, chẳng lẽ xứng đáng với con ? Mẹ con là huyết mạch duy nhất của ? Mẹ nghĩ trăm phương ngàn kế để con sống sót. Sao bây giờ dễ dàng từ bỏ như chứ?”

 

“Mẹ của con, là nữ cường nhân mà, thể dễ dàng từ bỏ như , giúp con nghĩ cách nữa !”

 

Thân Dao nhíu mày: “Mẹ thể cách gì, sự việc đến nước , con bảo giúp con thế nào?”

 

“Nghe theo mệnh trời !”

 

Sau khi thấy mấy chữ , Thân Thanh Lam tức giận chạy ngoài.

 

Bạch Thu Phong mới qua đây, liền thấy con trai tức giận chạy ngoài, thì kế hoạch khuyên bảo của vợ thành công.

 

Ông đẩy cửa, :

 

“Thật sự thì thôi, hơn nữa chúng Trái Đất còn thời gian mấy chục năm nữa cơ mà, chúng bây giờ cũng bước trung niên , gì đáng tiếc nuối nữa!”

 

“Phàm sự đừng quá cưỡng cầu.”

 

Thân Dao lau nước mắt, : “ quá cưỡng cầu, chỉ lo nghĩ cho con trai thôi, nếu đơn thuần chỉ hai chúng , căn bản sẽ tìm đại ca!”

 

“Ông chế tạo xong phi thuyền vũ trụ, mang theo chúng hoặc mang theo chúng đều , chủ yếu là khá đau lòng cho con trai, cho nên mới cầu xin ông !”

 

Bạch Thu Phong : “Được , cứ cái thằng con trai của chúng , đến lúc đó gây thêm phiền phức cho , hơn nữa nó cũng cung cấp giá trị lợi dụng gì, bao gồm hai chúng cũng cách nào cung cấp giá trị lợi dụng gì cho ông .”

 

“Có thể giữ cuộc sống hiện tại, tồi , đừng nghĩ lung tung nữa.”

 

Bây giờ cũng chỉ thể như .

 

Thân Dao lau nước mắt, gật đầu.

 

bọn họ nghĩ như , Thân Thanh Lam nghĩ thông, chạy bên ngoài hung hăng phát tiết một trận, hơn nữa trong miệng còn đang liều mạng mắng:

 

“Tại ? Tại đối xử với như ? trở thành các từ bỏ.”

 

“Các từ bỏ thì vui vẻ đúng ? Bởi vì thể tiết kiệm nhiều tài nguyên, đúng ?”

 

“Đám khốn kiếp đáng c.h.ế.t các , các nên xuống địa ngục!”

 

Tiếng c.h.ử.i rủa của nhanh thu hút một , trong đó một là bạn bè hồ bằng cẩu hữu của , những đó lập tức tiến lên vỗ vỗ vai Thân Thanh Lam an ủi:

 

“Sao em? Cậu gặp chuyện gì ? Ai chọc tức giận như ? Nói cho bọn , bọn dạy dỗ !”

 

“Cút xéo!” Thân Thanh Lam gầm lên một tiếng đó, trực tiếp dọa đám chạy mất!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-bang-phong-toi-thuc-tinh-he-thong-vo-han/chuong-139-ha-quyet-tam-am-muu-bai-lo.html.]

Đám chạy, trong miệng còn mắng là đồ thần kinh, trở mặt là trở mặt!

 

“Nếu các đều cho tao sống , tao cũng cho các sống yên!”

 

Giờ khắc trong lòng Thân Thanh Lam một kế hoạch báo thù ác độc!

 

Bên Diệp Vân Tịch, đang uống cà phê.

 

Đột nhiên, một ly rượu vang đưa tới.

 

Trên đỉnh đầu vang lên một giọng khêu gợi:

 

“Chị dâu, uống với em một ly .”

 

Diệp Vân Tịch ngẩng đầu liền thấy Thân Thanh Lam vẻ mặt du côn!

 

Phải là, hiện tại và Thân Dư Quang còn thật sự chút giống !

 

, thế nào nhỉ?

 

Nhiều thêm một mùi vị khiến thích!

 

Diệp Vân Tịch thản nhiên : “Ngại quá, gần đây dị ứng với cồn, thích uống rượu.”

 

Thân Thanh Lam : “Sao ? Một chút mặt mũi cũng cho ?”

 

Diệp Vân Tịch lắc đầu: “Tại cho mặt mũi chứ? Cậu là gì của chứ?”

 

Thân Thanh Lam vẫn là đầu tiên từ chối và sỉ nhục như , nhất thời chút thẹn quá hóa giận, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m :

 

“Tao mời mày uống rượu, là tao cho mày mặt mũi, mày đừng rượu mời uống uống rượu phạt!”

 

Giây tiếp theo ly rượu liền trực tiếp hung hăng hắt lên mặt Thân Thanh Lam!

 

Thân Thanh Lam lập tức nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m định đ.á.n.h Diệp Vân Tịch!

 

ngay đó cánh tay xuất hiện, trực tiếp nắm lấy nắm đ.ấ.m của , nhân lúc phản ứng , bốp bốp liền cho hai đ.ấ.m!

 

Thân Dư Quang mắng to: “Cái thứ đáng c.h.ế.t , mày đang cái gì?”

 

Thân Thanh Lam thấy Thân Dư Quang đến lạnh: “Ái chà, tao quên mất mày là tên hộ hoa sứ giả chứ, phụ nữ chính là mạng của mày a, mày nỡ thấy cô chịu một chút tổn thương nào chứ?”

 

Thân Dư Quang : “Tao khuyên mày miệng lưỡi sạch sẽ một chút, đừng gây chuyện ở đây, nếu tao sẽ khiến mày hối hận vì sống đời !”

 

“Nhà tao đối với nhà chúng mày bao dung đủ nhiều , mày đừng đằng chân lân đằng đầu!”

 

Thân Thanh Lam : “Là ai đằng chân lân đằng đầu? Là ai bội tín bội nghĩa? Thân Dư Quang mắt của mày cũng chẳng mà, coi trọng một phụ nữ như thế .”

 

Thân Dư Quang là thể chịu nổi nhất khác phụ nữ yêu bên tai !

 

Hắn trực tiếp gọi bảo vệ : “Người , đè nó xuống cho !”

 

“Vâng!”

 

Nháy mắt ba bốn bảo vệ ùa lên, trực tiếp đè Thân Thanh Lam xuống!

 

Thân Dư Quang nhắm mặt chính là trái khai cung!

 

Không bao lâu, mặt Thân Thanh Lam sưng vù như đầu heo !

 

Lúc , Diệp Vân Tịch bưng ly rượu đến mặt Thân Thanh Lam lạnh lùng :

 

“Thân Thanh Lam, bỏ thứ trong rượu ?”

 

Nghe thấy Thân Thanh Lam thế mà còn bỏ t.h.u.ố.c trong ly rượu .

 

Thân Dư Quang lập tức giận chỗ phát tiết nhắm bụng Thân Thanh Lam là một cước hung hăng: “Cái thứ đáng c.h.ế.t , mày thế mà còn dám bỏ t.h.u.ố.c trong rượu, mày mày bỏ cái gì?”

 

Thân Thanh Lam nứt một nụ lạnh: “Mày xem thể là t.h.u.ố.c gì? Các bội tín bội nghĩa, đá tao khỏi danh sách, chẳng lẽ còn cho phép tao một chuyện báo thù các ?”

 

“Thân Dư Quang, tao mày thích nhất, để ý nhất chính là phụ nữ , tao chính là hủy hoại phụ nữ , xem dáng vẻ mày đau lòng khổ sở, lóc t.h.ả.m thiết!”

 

“Tin rằng đến lúc đó dáng vẻ của mày nhất định sẽ vô cùng mắt, tao thấy mày đau khổ như , tao cũng thể xả một ngụm ác khí !”

 

Nghe thấy phát ngôn bỉ ổi vô cùng của Thân Thanh Lam!

 

Thân Dư Quang là thể nhịn nữa, nhắm Thân Thanh Lam chính là một trận phát tiết, gần như đem tất cả chiêu thức thể dùng đều dùng hết!

 

Nắm đ.ấ.m cước đá, giống như hạt mưa rơi xuống mặt Thân Thanh Lam!

 

Mà động tĩnh ở đây cũng nhanh kinh động đến bên cạnh, nhanh xuất hiện một đám vây xem!

 

bọn họ đều che miệng, dám chuyện, hiểu Thân Thanh Lam đắc tội gì đến Thân Dư Quang mà đ.á.n.h như !

 

Lúc Diệp Vân Tịch mở miệng: “Được , đừng vì loại bẩn tay , đưa đến chỗ cha , thuận tiện triệu tập tất cả nhà các thương thảo một chút, xem xử lý tên bại hoại thế nào.”

 

Thân Dư Quang thở hổn hển : “Cái thứ đáng c.h.ế.t , sớm thế tao nên khuyên cha tao đừng thu nhận cả nhà chúng mày!”

 

“Nuôi mãi nuôi mãi, thế mà nuôi một con sói mắt trắng đáng c.h.ế.t như mày!”

 

Sau đó, Thân Thanh Lam áp giải đến mặt Thân Thanh Vân.

 

Hơn nữa Thân Dư Quang còn tìm tất cả nhà họ Thân tới!

 

Thân Dao thấy con trai đ.á.n.h thành như , lập tức vô cùng đau lòng:

 

“Con trai, con ? Con ? Ai đ.á.n.h con thành thế a?”

 

“Con đ.á.n.h đấy!” Thân Dư Quang phẫn nộ : “Nó báo thù con bỏ t.h.u.ố.c vợ con, thậm chí còn mở miệng sỉ nhục vợ con!”

 

“Nói hủy hoại vợ yêu dấu của con, đó xem dáng vẻ con lóc t.h.ả.m thiết, tất cả những điều đều là để báo thù chúng , đá nó xuống khỏi phi thuyền!”

 

Nghe những lời Thân Dư Quang !

 

Thân Thần Quang và Thân Thanh Vân đều trừng lớn mắt: “Con cái gì?”

 

Diệp Vân Tịch chỉ thản nhiên ném đoạn giám sát : “Giám sát bên ghi bộ quá trình sự việc, các nếu tin, đều thể xem cho kỹ!”

 

Sau đó, giám sát phát màn hình lớn, quả nhiên sự thật và những gì Thân Dư Quang gần như giống hệt!

 

Thân Dao chỉ tiếc rèn sắt thành thép, trực tiếp mạnh mẽ đá Thân Thanh Lam một cái:

 

“Cái đồ súc sinh , con thể chuyện vô liêm sỉ như chứ? Con còn là ? Con thật a, con chính là súc sinh, lúc đầu sinh thứ súc sinh như con chứ?”

 

Diệp Vân Tịch lúc , ở bên cạnh lạnh lùng bồi thêm một nhát d.a.o:

 

“Hắn nếu là súc sinh, bà chính là dạy dỗ súc sinh, thứ bà tự sinh quản giáo cho , nuôi thành cái dạng , bản chịu trách nhiệm lớn!”

 

Lời khiến Thân Dao như sét đ.á.n.h!

 

Mà Thân Thanh Vân ở bên cạnh sắc mặt đen như đáy nồi!

 

Ông ngờ sự nhượng bộ của đổi thế mà là sự đằng chân lân đằng đầu của đứa cháu ngoại vô liêm sỉ !

 

 

Loading...