Mạt Thế Băng Phong: Tôi Thức Tỉnh Hệ Thống Vô Hạn - Chương 137: Lời Đồn Đại, Nỗi Sợ Bị Bỏ Rơi

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:12:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thân Dao : “Các cháu chơi vui vẻ, cô về nhất định sẽ dạy dỗ nghịch t.ử , các cháu mới kết hôn lâu, đang lúc tân hôn yến nhĩ, đáng tiếc bên ngoài bây giờ nữa .”

 

Thân Dư Quang gật đầu : “Vâng, cô, cô tự bảo trọng.”

 

Cùng với sự rời của bọn họ.

 

Thân Dao lập tức túm lấy tai Thân Thanh Lam, đưa về phòng, nơi khác thấy!

 

Bạch Thu Phong cũng theo , bắt đầu xin tha cho con trai:

 

“Được , đừng đ.á.n.h con nữa, tính khí nó thế nào, bà cũng , những năm nay cũng là bà luôn nuông chiều nó, quản giáo, vẫn luôn chen tay , bà mắng mặt bao nhiêu , cũng nhận .”

 

Thân Dao lập tức quát lớn: “Câm miệng, ai quản giáo con trai ? chẳng qua là cho ngoài xem thôi!”

 

Sau đó Thân Dao lập tức buông tai Thân Thanh Lam , đồng thời đau lòng xoa mặt :

 

“Con trai thế nào? Đánh đau chứ? Xin , bản lĩnh. Vì đảm bảo cuộc sống của gia đình ba chúng ở đây, bắt buộc như , con đừng trách ?”

 

Thân Thanh Lam uất ức : “Mẹ, con thật sự sống những ngày tháng như thế nữa, chúng ? Cảm giác như thế khiến con thật sự giống như ăn nhờ ở đậu!”

 

Thân Dao : “Chúng thể ? Chúng thể dựa sự giúp đỡ của nhà bác con cho chúng , ở đây cơm áo lo, hưởng thụ vinh hoa phú quý, , đừng quên bây giờ môi trường bên ngoài khắc nghiệt đến mức nào , chúng còn thể nương nhờ ai?”

 

“Hơn nữa bác con bọn họ hiện tại đang bí mật nghiên cứu phi thuyền vũ trụ mấy chục năm chắc chắn là ngoài gian tìm kiếm tinh cầu thích hợp mới, đến lúc đó chúng cũng theo cùng.”

 

“Chúng nếu bây giờ , lỗ to ? Chúng bây giờ ở bên ngoài, thể sống sót còn !”

 

Thực Thân Dao ở bên ngoài nhiều tài sản, nếu tịch thu , thể sống ở bên ngoài, nhưng bây giờ mạt thế đến , môi trường bên ngoài vô cùng khắc nghiệt.

 

Cho nên dẫn đến bà chỉ thể dựa trai mà sống.

 

Thân Thanh Lam : “ con thật sự nổi dáng vẻ kiêu ngạo hống hách của Thân Dư Quang.”

 

Thân Dao : “Vậy thì cách nào, ai bảo nó đầu t.h.a.i chứ? con cũng thật là, đang yên đang lành chọc nó gì?”

 

“Nó là con thể chọc nổi ?”

 

Thân Thanh Lam : “Mẹ, đây là đang trách con ?”

 

Thân Dao nhịn lườm Thân Thanh Lam một cái: “Không trách con, trách ai? Con nhớ kỹ cho , mặt nó kẹp c.h.ặ.t đuôi mà , gặp nó thì tránh cho , đừng chủ động trêu chọc nó, hiểu ?”

 

“Lần nếu còn xảy chuyện như , tuyệt đối tha cho con.”

 

Thân Thanh Lam : “Biết !”

 

Hắn ngoài mặt tuy khuất phục , nhưng trong lòng hận Thân Dư Quang!

 

Nếu tìm cơ hội thể báo thù, nhất định sẽ tha cho Thân Dư Quang.

 

Mà Thân Dư Quang và Diệp Vân Tịch khi ngoài, Diệp Vân Tịch liền nhịn oán trách:

 

“Đám họ hàng của đúng là ma cà rồng a, đặc biệt là thằng em họ của ăn của , dùng của thế mà còn dám đối xử với như !”

 

“Nó là sống nữa ?”

 

Thân Dư Quang : “Đều do cha chiều đấy, cha luôn nể tình họ hàng, khắp nơi bao dung bọn họ, cộng thêm hiện tại chúng định đưa bọn họ ngoài gian nữa, cho nên cha liền nghĩ bù đắp cho bọn họ nhiều hơn một chút về vật chất.”

 

“Không ngờ bọn họ thế mà đằng chân lân đằng đầu.”

 

Diệp Vân Tịch : “Bà cô của tuy ngoài mặt cung kính với , nhưng đoán chừng lưng bắt đầu hận , còn thằng em họ của kẻ lòng hẹp hòi.”

 

“Anh nên tránh tiếp xúc với bọn họ, cách nào quang minh chính đại đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ, thì tránh tiếp xúc cũng thể tránh nhiều phiền phức.”

 

Thân Dư Quang : “Anh , cái thứ đó đều thấy bẩn, gặp mặt căn bản sẽ để ý.”

 

“Nó cũng chỉ thể ở đây hưởng thụ cuộc sống sa đọa ngày qua ngày thôi.”

 

Thực tế thì loại như Thân Thanh Lam tự cam chịu sa đọa, hưởng thụ thành quả lao động của khác, sớm muộn gì cũng ngày trả giá!

 

Bởi vì đ.á.n.h mất tất cả năng lực tự sinh tồn, chỉ dựa dẫm khác mà sống!

 

Người khác bất cứ lúc nào cũng thể vứt bỏ !

 

Diệp Vân Tịch : “Một như căn bản đáng để tốn thời gian tốn tinh lực, cho nên đừng để ý đến nó.”

 

Thân Dư Quang : “Anh , cũng chỉ bảo bối của là đáng để tốn thời gian tốn tâm sức thôi.”

 

Tuy ngoài miệng như , nhưng Diệp Vân Tịch thể bỏ qua cơ hội thể gây rối chứ?

 

Cô lặng lẽ lan truyền chuyện Thân Thanh Lam bọn họ sẽ đưa lên phi thuyền ngoài!

 

Chuyện nhanh truyền đến tai Thân Dao và Thân Thanh Lam.

 

Thân Thanh Lam lập tức biến sắc, nắm lấy tay Thân Dao bắt đầu ngừng hỏi han:

 

“Mẹ, đây là thật ? Bác bọn họ định đưa chúng theo nữa, chúng ?”

 

Thân Dao mặt cắt còn giọt m.á.u, nhất thời cũng nên thế nào, thật, bà sẽ ở đây, nhẫn nhục chịu đựng, ngừng lấy lòng bọn Thân Dư Quang.

 

Chính là vì thể lên phi thuyền, nếu thể lên phi thuyền, liều mạng lấy lòng như ý nghĩa gì chứ?

 

Thân Dao : “Không, , tin trai sẽ đối xử với như , con , con tin bác con!”

 

Bây giờ bà vẫn đang ngừng tự lừa dối , tin rằng trai sẽ tuyệt tình như , nhưng lý trí cũng đang cho bà , trai bà là một theo chủ nghĩa lợi kỷ cực đoan.

 

Nếu vị trí phi thuyền đủ, ông thật sự khả năng sẽ vứt bỏ một bộ phận !

 

Mà bọn họ bấy lâu nay đều mát ăn bát vàng trong căn cứ, cũng cung cấp giá trị thực nghiệm cần thiết cho Thân Thanh Vân, cho nên khả năng vứt bỏ nhất chính là bọn họ!

 

Thân Thanh Vân là thể nào từ bỏ những nhà khoa học cống hiến , những nhà khoa học đó, là nhất định đưa lên phi thuyền, bởi vì đến lúc đó ngộ nhỡ phi thuyền xảy trục trặc gì, những nhà khoa học đó cần sửa chữa các thứ.

 

Còn bọn họ so với những nhà khoa học đó vị trí thì cũng cũng chẳng , thể đưa bọn họ lên đều là sự nhân từ của Thân Thanh Vân.

 

Thân Thanh Lam sắc mặt trắng bệch như của cũng đang ngừng chất vấn:

 

“Mẹ, sắc mặt tệ như , chứng minh những gì bọn họ đều là thật ? Chúng thật sự sẽ vứt bỏ!”

 

“Mẹ, con cái nơi , bây giờ môi trường bên ngoài ngày càng khắc nghiệt, nếu gia đình bác , chúng ở đây nhiều nhất chỉ thể sống mười mấy năm!”

 

Thân Dao phiền não : “Tất cả những gì con , sẽ ? bây giờ cách nào chứ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-bang-phong-toi-thuc-tinh-he-thong-vo-han/chuong-137-loi-don-dai-noi-so-bi-bo-roi.html.]

Ai bảo cả nhà bọn họ chỉ hưởng lạc, cung cấp giá trị thực nghiệm cần thiết cho Thân Thanh Vân!

 

Nếu thì cũng sẽ vứt bỏ tàn nhẫn như !

 

Bạch Thu Phong khi nhận tin , cũng hỏa tốc chạy về, cửa lo lắng :

 

“Vợ con, hai ? gần đây một chút lời đồn, bọn họ khi nghiên cứu phi thuyền vũ trụ, cũng để vị trí cho chúng , nếu để vị trí cho chúng , đại biểu chúng thể cùng bọn họ ngoài gian ?”

 

Thân Dao sắc mặt khó coi : “ , cho nên bây giờ đang nghĩ cách, đầu tiên xác định cái là thật ?”

 

Thân Thanh Lam : “Vậy xác định thật , chúng trực tiếp hỏi bác , tin rằng bác sẽ cho chúng .”

 

Thân Dao : “Con ngốc ? Trực tiếp hỏi ông thể chứ?”

 

Thân Thanh Lam : “Vậy ? Chẳng lẽ chúng ở đây chờ c.h.ế.t ?”

 

Bạch Thu Phong : “Khoảng cách đến khi bọn họ nghiên cứu phi thuyền vũ trụ đại khái vẫn còn thời gian mấy chục năm, mấy chục năm , nếu sự trợ giúp của những loại t.h.u.ố.c đặc biệt , chúng xấp xỉ cũng già .”

 

“Chi bằng nghĩ thoáng một chút , cứ sống ở đây, dù cuộc sống hiện tại cũng phú quý, nấy, so với những bên ngoài hơn bao nhiêu .”

 

“Chúng đủ.”

 

Thân Dao thấy lời , lập tức mắng: “Ông cái đồ vô dụng , ông hùng tâm tráng chí thì thôi , đừng kéo chúng theo cùng ông.”

 

“Con trai thể đoạn tuyệt, ở cái Trái Đất , nhất định để nó lên.”

 

“Cho dù dốc cả cái mạng của , cũng để nó lên phi thuyền vũ trụ, để huyết mạch của chúng tiếp tục kéo dài.”

 

Nghe thấy Thân Dao như .

 

Bạch Thu Phong cúi đầu, câu khó chút, con trai Thân Thanh Lam của bọn họ, đó chính là một tên công t.ử bột, phá gia chi t.ử hàng thật giá thật!

 

Những năm nay, nếu Thân Thanh Vân mắt nhắm mắt mở cho qua, e là bọn họ sớm đuổi ngoài , hiện tại bọn họ thể ở đây miễn phí hưởng thụ vinh hoa phú quý lâu như , càng nên cảm ơn đức độ của nhà Thân Thanh Vân mới !

 

Sao thể vì bọn họ đưa bọn họ lên phi thuyền vũ trụ mà ngang nhiên oán hận?

 

Đương nhiên , Bạch Thu Phong cũng lời nhẹ tựa lông hồng, căn bản khuyên nổi hai con , ông thản nhiên :

 

“Vậy các tự nghĩ cách , đây.”

 

Thấy thái độ tản mạn như của Bạch Thu Phong, Thân Dao liền khỏi tức giận:

 

“Ông cho , bây giờ sự việc nghiêm trọng như , ông cũng giúp đỡ, nghĩ chút cách mà chỉ nghĩ đến ăn uống chơi bời, gả cho một tên vô dụng như ông chứ?”

 

Bạch Thu Phong thở dài một nặng nề, thật, kết hôn mấy chục năm nay, ba chữ đồ vô dụng , ông bao nhiêu !

 

Ông hờ hững xoay : “Phải, là đồ vô dụng, nhưng nếu tiền đồ, bà thể tuyển con rể ở rể chứ?”

 

“Phàm là đàn ông tiền đồ, đều sẽ đồng ý điều kiện nhục nhã như , ở chỗ bà nhục nhã con rể ở rể bao nhiêu năm nay, ngay cả con cũng theo họ bà, bà còn cái gì thỏa mãn?”

 

bản lĩnh, dựa các mới thể sống cuộc sống sung túc, nhưng thì chứ? Là tự bà chọn ?”

 

“Bà chọn những đàn ông bản lĩnh , bởi vì những đàn ông bản lĩnh thể nào để con theo họ phụ nữ.”

 

Thân Dao thấy lời , mặt tức đến xanh mét, xông lên đá Bạch Thu Phong một cước:

 

“Ông cái gì ông nữa cho ?”

 

Bạch Thu Phong nuốt một ngụm khí lớn : “ nữa, thì ? bà căn bản tìm những đàn ông bản lĩnh , bà chính là tìm một tên vô dụng như !”

 

“Bởi vì những đàn ông bản lĩnh căn bản sẽ cho phép con trai theo họ phụ nữ, chỉ đàn ông bản lĩnh như , mới nguyện ý để con trai theo họ bà!”

 

“Là tự bà chọn , chọn cuộc sống như , bà còn gì để , bây giờ vì ở đây oán trách chi bằng thương lượng cho với trai bà, tranh thủ lấy cho đứa con trai của bà một vị trí.”

 

“Dù chuyện tác dụng, địa vị của ở đây coi là lời nhẹ tựa lông hồng, cũng chỉ bà mới cơ hội vài câu mặt trai bà.”

 

Thân Dao những lời tức chịu , hết cách với Bạch Thu Phong!

 

thừa nhận Bạch Thu Phong sai.

 

Theo phận của bà , thực mạt thế, đại lão nguyện ý theo đuổi bà , nguyện ý cưới bà , nhưng, bà vật phụ thuộc của những đàn ông đó, bà nữ cường nhân.

 

con sinh theo họ , cho nên mới buộc tìm Bạch Thu Phong một đàn ông căn bản để mắt như !

 

Bây giờ nghĩ , Thân Dao còn thật sự chút hối hận, bởi vì tính cách khiếp nhược của Bạch Thu Phong tấm gương cho con trai.

 

Dẫn đến con trai Thân Thanh Lam ngày càng kém cỏi, bây giờ cũng chỉ là một phế vật ăn no chờ c.h.ế.t!

 

Nói câu khó chút, chính là như !

 

nếu lúc đầu bà tìm một đàn ông tinh minh cường cán, bản lĩnh phách lực, đàn ông như thể cho phép con trai lớn lên thành tên công t.ử bột như thế chứ?

 

Chỉ thể ắt mất, bất kể lựa chọn nào cũng đều khuyết điểm, tiếc nuối.

 

bây giờ việc cấp bách.

 

Vẫn là tìm Thân Thanh Vân, tranh thủ để Thân Thanh Lam thể lên phi thuyền.

 

thể lên phi thuyền thì thôi, dù mấy chục năm , tính theo cấu tạo sinh lý của bình thường, bà cũng coi là một bà lão .

 

Cứ kết thúc tàn sinh ở đây .

 

con trai bà , con trai bà còn trẻ.

 

Đặc biệt là, Thân Dao chỉ một đứa con trai , bởi vì khi còn trẻ vì sinh Thân Thanh Lam cẩn thận tổn thương cơ thể.

 

Bác sĩ cả đời thích hợp đứa con thứ hai nữa, nếu đứa con thứ hai, cần mạo hiểm lớn.

 

Cộng thêm t.h.a.i đầu là con trai, cho nên Thân Thanh Lam cũng từ bỏ ý định đứa con thứ hai.

 

Thân Thanh Lam : “Mẹ, nắm chắc ? Bác thế lợi như , chuyện ông quyết định về cơ bản ai thể đổi. Mẹ thật sự thể tranh thủ cho con ?”

 

Thân Dao đưa tay xoa đầu Thân Thanh Lam: “Tin tưởng nhất định thể , nếu bác con sống c.h.ế.t đồng ý, cũng cách khác.”

 

“Tóm , sẽ để con c.h.ế.t , nhất định sẽ để con kéo dài huyết mạch của !”

 

Chú ý, bà là huyết mạch của chính bà , nếu đơn thuần chỉ là vì kéo dài huyết mạch nhà bọn họ, thì một nhà Thân Thanh Vân là đủ .

 

Thân Dao cam tâm, bà cho rằng, huyết mạch của chính bà cũng cần thiết kéo dài, thể vì bà là con gái, thì tư cách kéo dài huyết mạch của !

 

 

Loading...