Mạt Thế Băng Phong: Tôi Thức Tỉnh Hệ Thống Vô Hạn - Chương 120: Bọn Họ Tạm Thời Sẽ Không Liên Thủ
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:11:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huống chi Căn cứ A hành sự quái đản, chừng lưng chuyện gì chọc giận , cho nên mới một đòn tiêu diệt bọn họ!
Cũng là đáng đời.
Mà Căn cứ Mặc T.ử đông đảo các căn cứ, rõ hiện tại những kẻ nguyện ý cùng tiêu diệt Căn cứ Thiên Không chỉ là thiểu .
Hơn nữa một kẻ gió chiều nào theo chiều nấy, khẩu hiệu thì hô vang dội, nhưng đến lúc thật sự xông lên, e rằng từng kẻ một đều trốn ở phía rùa đen rút đầu!
Căn bản trông cậy đám !
Cho nên chuyện còn cần bàn bạc kỹ hơn.
Không thể nóng vội, hơn nữa đối mặt với đối thủ cường đại như Căn cứ Thiên Không, nếu bọn họ cách nào một đòn đ.á.n.h bại.
Chỉ sợ ngày hậu họa khôn lường.
Chờ đợi bọn họ sẽ là sự trả thù hồi kết của Căn cứ Thiên Không.
Cho đến khi một trong hai bên tiêu diệt mới thôi.
Cho nên tổng hợp những cân nhắc .
Căn cứ Mặc T.ử cũng sẽ tùy tiện tay.
Mà bên , Căn cứ Thiên Không khi thu lượng lớn tài nguyên của Căn cứ A, thí nghiệm quả nhiên đạt tiến triển mang tính đột phá!
Hiện tại bọn họ nghiên cứu tốc độ 1,2 vạn km mỗi giây!
Hơn nữa còn đang ngừng gia tốc!
Tất cả đều hưng phấn!
Cố tiến sĩ càng : “Tốt quá , dựa theo tốc độ hiện tại, thí nghiệm của chúng coi như đạt tiến bộ!”
“ , quá , cứ tiếp tục như thế , chỉ cần thể định, quá 30 năm, chúng nhất định thể tạo phi thuyền tốc độ ánh sáng thực sự!”
mặt Hoa Nghiêm Cẩn vui vẻ nổi.
Những khác chú ý tới biểu cảm mặt Hoa Nghiêm Cẩn, nhịn hỏi thăm:
“Hoa tiến sĩ, ? Nhìn dáng vẻ của , hình như vui lắm.”
Hoa Nghiêm Cẩn : “Chúng tuy rằng đoạt đủ tài nguyên, thì ? Lần chẳng lẽ còn thông qua phương thức xâm lược căn cứ khác để thu hoạch ?”
Hoắc Tiêu Nhiên ở một bên : “Có gì thể chứ? Trong mạt thế, là cướp đoạt lẫn ? Anh cướp đoạt khác, khác sớm muộn gì cũng sẽ tới cướp đoạt , bởi vì tay thứ khác .”
“Đây chính là hiện thực, cũng là nhân tính.”
Hoa Nghiêm Cẩn Hoắc Tiêu Nhiên : “ lo lắng cái , lo lắng chính là, trải qua cướp đoạt của chúng , các căn cứ khác nảy sinh lòng đề phòng đối với chúng , thậm chí lặng lẽ ở lưng thương lượng kế hoạch đối phó chúng !”
“Một khi bọn họ thương nghị thành công, thể chúng sẽ gặp xui xẻo, rốt cuộc chúng thể xâm lược khác, khác cũng thể xâm lược chúng .”
“Trước mắt mà hẳn là sẽ .” Diệp Vân Tịch : “Đám mỗi kẻ đều là cáo già, đặc biệt là Căn cứ Mặc T.ử cầm đầu!”
“Bọn họ tuy rằng khẩu hiệu hô vang dội, nhưng đến lúc thật sự lên, e rằng một ai nguyện ý đầu.”
“Cho nên nhất định đến khi chúng uy h.i.ế.p đến lợi ích của tất cả bọn họ, bọn họ mới khả năng đoàn kết nhất trí, cùng tới tiêu diệt chúng !”
“ hiện tại hiển nhiên đạt tới mức độ đó, cho nên chúng cho tới bây giờ là cần sợ hãi.”
Hoắc Tiêu Nhiên : “ , cho tới bây giờ đám cỏ đầu tường khả năng vì một Căn cứ A chút liên quan, liền triển khai tiến công đối với chúng !”
“Cho nên cần lo lắng, thí nghiệm là .”
Hoa Nghiêm Cẩn tài nguyên còn sót : “Xin , tiếc nuối cho , hiện tại tài nguyên còn sót nhiều nhất thể đem tốc độ tăng lên tới hai vạn km mỗi giây!”
“Mà phần còn còn cần ngừng thu thập tài nguyên, đạt tới siêu tốc độ ánh sáng 30 vạn km mỗi giây, chúng còn cần nhiều nhiều tài nguyên! Không sai biệt lắm, ít nhất đem tài nguyên cả mảnh đại lục của chúng ép khô!”
Mọi khỏi biến sắc!
cũng biện pháp hơn, bởi vì tạo thứ đỉnh cấp, chính là cần hy sinh nhiều.
Cố tiến sĩ : “Vậy các định tiếp tục cướp đoạt tài nguyên của căn cứ khác ?”
Hoắc Tiêu Nhiên : “Phương án vốn dĩ là do đề , giơ hai tay tán thành, tiếc bất cứ giá nào.”
Diệp Vân Tịch : “Đến lúc đó xem , năng lượng thể tiết kiệm một chút dùng, hoặc là chúng thể cho một căn cứ trong đó chút ngon ngọt, cũng cam đoan vĩnh viễn sẽ cướp đoạt tài nguyên của bọn họ.”
“Như , Căn cứ Mặc T.ử sẽ cách nào đem tất cả tụ tập .”
“Hắn nếu cách nào đem tất cả tụ tập một chỗ, bảo đảm kế hoạch công kích chúng vạn vô nhất thất, thì quá khả năng sẽ tiến hành công kích đối với chúng !”
“Rốt cuộc cũng giống như chúng , đều là khá cẩn thận!”
Mọi xong cũng cảm thấy lời Diệp Vân Tịch thập phần đạo lý.
lúc , Mộc Cẩn Ngôn cũng áp giải phụ trách Căn cứ A trở , hơn nữa còn mang về lượng lớn tài nguyên và thức ăn!
Hiện tại thức ăn ngược quan trọng, chính là khi thấy tài nguyên, tức khắc hai mắt tỏa sáng, đặc biệt là Hoa Nghiêm Cẩn!
Hắn nghĩ tới tài nguyên mang về cư nhiên sẽ phong phú như thế, đủ để chống đỡ hai vạn km mỗi giây là đáp án do tài nguyên hiện đưa !
Hiện tại nhiều nhiều tài nguyên như , đại khái tính toán sơ lược một chút, ít nhất thể đem tốc độ tăng lên tới ba vạn km mỗi giây!
Nếu đem tốc độ tăng lên tới ba vạn km mỗi giây, thì đạt tới 1/10 tốc độ ánh sáng !
Bọn họ cũng coi như thành công một bước lớn!
Lúc , phụ trách yếu ớt : “ mang đến cho các tài nguyên như , tài nguyên quan trọng như , các hiện tại thể tha cho một con đường sống ?”
Diệp Vân Tịch phụ trách gật đầu : “Nếu Mộc Cẩn Ngôn đưa ông đây, ông đối với chuyện gì, chúng thể suy xét tha cho ông một mạng!”
“ hiện tại, ông kế hoạch của chúng , hơn nữa là kế hoạch quan trọng như , cũng cách nào, thể buông tha ông chứ?”
Trên mặt phụ trách rốt cuộc xuất hiện vẻ kinh khủng và hoảng loạn thất thố!
Diệp Vân Tịch nhẹ nhàng : “Bất quá để cảm tạ ông mang đến cho chúng tài nguyên như , sẽ ban cho ông một cái thây, để ông đau đớn!”
Mộc Cẩn Ngôn che trán : “ với ông , bảo ông đừng theo , ông theo , lẽ còn một con đường sống, nhưng ông cứ một hai tìm c.h.ế.t, theo , khẩn cầu bọn họ.”
“Hiện tại , con đường sống duy nhất chính ông chặn !”
“Đừng mà, đừng mà.” Hiện tại phụ trách là thật sự hối hận , tại tìm c.h.ế.t, nhất định theo Mộc Cẩn Ngôn chứ?
mà, giây tiếp theo tiếng s.ú.n.g vang lên, trán phụ trách xuất hiện một lỗ đạn, đó thể tin nổi ngã xuống đất, vĩnh viễn còn hô hấp!
Cố tiến sĩ ở một bên nhịn : “Diệp tiểu thư, cô như quá tàn nhẫn ?”
Diệp Vân Tịch nhếch môi lạnh: “Cố tiến sĩ, nếu còn để những lời như nữa, ông cũng cần tiếp tục ở nơi nữa.”
“Chẳng lẽ ông quên một câu gọi là mạt thế tiên g.i.ế.c thánh mẫu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-bang-phong-toi-thuc-tinh-he-thong-vo-han/chuong-120-bon-ho-tam-thoi-se-khong-lien-thu.html.]
“Hắn là phụ trách một căn cứ, ông cảm thấy thả ngoài, ở tay chúng chịu thiệt thòi lớn như , sẽ từ bỏ ý đồ ? Hắn nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế liên hệ của căn cứ khác, cũng cho bọn họ tình huống nơi .”
“Ông cảm thấy đến lúc đó chúng sẽ kết quả gì, những đó một khi chúng nghiên cứu phi thuyền tốc độ ánh sáng, thái độ của bọn họ sẽ như thế nào, bọn họ nhất định sẽ nghĩ cách ngăn cản chúng , hoặc là cùng chúng chia một chén canh!”
“Đến lúc đó phi thuyền tốc độ ánh sáng nhiều cơ năng cần vận hành, căn bản khả năng mang nhiều như lên, đến lúc đó, vì tranh đoạt phi thuyền tốc độ ánh sáng, nhân loại sẽ bùng nổ một trận chiến tranh đáng sợ!”
“Đây đều là nhân quả của chuyện , ông nghĩ tới ?”
Cố tiến sĩ cúi đầu, ông đích xác nghĩ nhiều như , ông với Diệp Vân Tịch:
“Diệp tiểu thư, xin , là suy nghĩ chu .”
Bất quá Cố tiến sĩ cũng tò mò hỏi: “Diệp tiểu thư, còn một chuyện, hỏi cô, đó chính là nếu kế hoạch của chúng , bộ hành trình đều ở bên ngoài, cô sẽ buông tha ?”
“Sẽ !” Vấn đề Diệp Vân Tịch gần như là do dự, liền hai chữ :
“Cho dù kế hoạch của chúng , nhưng là một kẻ an phận, cho chúng nhiều đồ như , thu một chút hồi báo nào, nhất định sẽ liên hệ bạn cũ ngày xưa, cùng tới đối phó chúng .”
“ vì sự nhân từ của , khiến bản thêm một cái phiền toái, hoặc là thêm nhiều kẻ địch, cho nên, vẫn là nhổ cỏ tận gốc thì hơn!”
Mọi xong đều tán thưởng Diệp Vân Tịch, thể thừa nhận, Diệp Vân Tịch tuy rằng là phụ nữ, bất luận sự cảm tính nào của phụ nữ!
Căn bản sẽ vì nhân từ mà sai chuyện.
Người như thật sự thích hợp sinh hoạt trong mạt thế.
Hơn nữa thích hợp trở thành lãnh đạo.
Bởi vì cô ở đây, sẽ dẫn dắt lên con đường sai lầm.
Mà sống , chính là dốc hết khả năng cung cấp giá trị lợi dụng cho cô, chỉ cần thể cung cấp giá trị lợi dụng cho cô, cô khi nhất định sẽ mang theo .
Sau khi rõ điểm .
Tất cả tiếp theo việc càng thêm sức.
Bởi vì bọn họ đều bỏ , bởi vì bọn họ đều sống sót, cho nên bọn họ liều mạng việc, khiến bản càng giá trị lợi dụng!
Rất nhanh, theo thời gian trôi qua, một năm , bọn họ rốt cuộc như nguyện đem tốc độ tăng lên tới ba vạn km mỗi giây!
Tốc độ như thể là tốc độ nhanh nhất Trái Đất cho tới hiện tại!
Cố tiến sĩ càng hưng phấn : “Không nghĩ tới sinh thời còn thể cùng nghiên cứu tốc độ như , thật sự còn gì tiếc nuối.”
Diệp Vân Tịch ở một bên : “ ông còn mấy cái vài chục năm nữa, ông uống t.h.u.ố.c của , ông thể sống bao lâu thì sống bấy lâu!”
“Không cần lo lắng vấn đề thể lão hóa, ông chỉ cần việc cho chúng , chúng sẽ bạc đãi ông!”
Cố tiến sĩ gật đầu: “Ừ, đa tạ Diệp tiểu thư, đại ân đại đức của Diệp tiểu thư đối với chúng , chúng vĩnh viễn khó quên!”
“Đa tạ Diệp tiểu thư.”
Mà lúc Hoa Nghiêm Cẩn : “Các mau ch.óng nghĩ biện pháp khác , năng lượng chỗ chúng sắp đủ , nếu đem tốc độ tiếp tục tăng lên, cần càng nhiều năng lượng!”
“Các tiếp theo thương lượng một chút, là tiếp tục cướp đoạt căn cứ, là nghĩ cách tiếp tục ép lấy tài nguyên mảnh đại lục ?”
Mọi một cái!
Bọn họ đương nhiên cướp đoạt căn cứ là phương thức nhanh nhất, nhưng nếu cướp đoạt quá mức thường xuyên, khả năng sẽ mang đến cảm giác nguy cơ cho các căn cứ khác!
Từ đó liên hợp đối phó bọn họ!
Tuy rằng Diệp Vân Tịch đối với việc từng đưa phương pháp, nhưng mà, ai cũng thể bảo đảm, trong quá trình thu mua những căn cứ đó, thể xảy ngoài ý !
Nói tóm , đây cũng là một hành động khá mạo hiểm!
Mộc Cẩn Ngôn lúc : “Lục địa BM còn khai phá ? Có lẽ chúng thể nơi đó tìm kiếm một thứ!”
Trải qua nhắc nhở như , bừng tỉnh đại ngộ!
, còn Lục địa BM ?
Người nơi đó, thể sẽ cái lạnh nơi đó bao trùm!
hiện tại sống sót cơ bản đều trải qua cái lạnh nghiêm trọng của mạt thế!
Đi đến nơi đó ngược thể sẽ càng thêm thích ứng!
Hoa Nghiêm Cẩn : “Các nơi đó tìm xem , nếu tìm thấy, chúng thương thảo kế hoạch tiến công căn cứ!”
Hơn nữa Hoắc Tiêu Nhiên ở một bên hời hợt : “Muốn thì các , vẫn cảm thấy biện pháp của nhất, trực tiếp xâm lược bọn họ, đem tài nguyên còn đồ đạc của bọn họ cướp về ?”
Hắn trong xương cốt đối với con vẫn sự chán ghét và căm hận sâu sắc, cho nên mới sẽ chọn dùng phương pháp cực đoan như , trong mắt , đối với mà , là tổn thất gì, nhưng đối với đám Lý Lăng Vân mà , chuyện như , áp lực lớn!
Diệp Vân Tịch vỗ vỗ bả vai Hoắc Tiêu Nhiên: “Đi Lục địa BM xem , nếu tài nguyên tự nhiên là nhất, tài nguyên, chúng theo lời !”
Hoắc Tiêu Nhiên : “Được.”
Sau đó, bọn họ lập tức phái Lục địa BM.
Quả nhiên ở nơi đó, bọn họ tìm ít tài nguyên, hơn nữa nơi là mảnh tịnh thổ cuối cùng Trái Đất, cho nên các nhà khoa học cũng khai phá qua!
Cho nên nơi còn lưu nhiều tài nguyên!
Mộc Cẩn Ngôn ngay lập tức thập phần hưng phấn, lập tức liền cùng Diệp Vân Tịch triển khai liên lạc:
“Bảo bối, cho cô , nơi phát hiện nhiều nhiều tài nguyên, thiết chúng mang đến căn bản lấy hết, thật sự là quá , những tài nguyên ít nhất thể để chúng tiến bộ một vòng lớn!”
Nghe giọng hưng phấn của Mộc Cẩn Ngôn.
Diệp Vân Tịch nhàn nhạt : “Được , tìm tài nguyên thì mau ch.óng vận chuyển về!”
mà, lúc theo một tiếng vang thật lớn, tín hiệu đột nhiên cắt đứt!
Diệp Vân Tịch nháy mắt nhíu mày, luôn cảm thấy loại dự cảm !
Người một bên cũng lo âu : “Xảy chuyện gì? Vừa tiếng nổ mạnh hình như là do b.o.m gây ?”
“Khẳng định là do b.o.m gây , quá rõ ràng cái thanh âm , nguồn tín hiệu đột nhiên đứt đoạn? Bọn họ thể xảy chuyện gì ?”
Trong nháy mắt, ở đây hai mặt !
Không nên cái gì cho , là phái là phái ?
Diệp Vân Tịch : “Chúng máy bay nhanh nhất thế giới , từ nơi bay đến BM đại khái cũng chỉ mất vài chục phút lộ trình, đem máy bay lái , !”
Hoắc Tiêu Nhiên ở một bên : “ nhiên liệu của loại máy bay cũng vô cùng đắt đỏ, cô một chuyến thể sẽ tiêu hao một nửa nhiên liệu của chúng !”
Lúc cũng : “Hẳn là sẽ xảy chuyện gì , rốt cuộc Mộc Cẩn Ngôn cũng là dị năng giả cấp 7 , thế giới thể đ.á.n.h thắng , còn mấy ai !”