MẮT HẾT MÙ RỒI, NHƯNG TA VẪN MUỐN GIẢ VỜ - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-02-08 10:35:34
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Nửa tháng tiếp theo bận tối mắt tối mũi, giả bệnh, tìm cách đuổi khéo nha để lẻn cửa . Cầm chiếc nhẫn xong, mua một cái sân nhỏ. Đợi thứ thỏa, một đêm tuyết rơi, dắt tay , rời khỏi cái l.ồ.ng giam tù túng .
Đến khi định nơi ăn chốn ở thì là tháng Chạp. Trong thời gian , tuyệt nhiên thấy tin tức gì về việc Hạ gia tìm . Ta và hàng xóm xung quanh chung sống khá hòa thuận, họ chỉ nghĩ rằng một ông cha bệnh nặng bao giờ khỏi phòng. Vì đồng cảm, đều sẵn lòng giúp đỡ , việc may vá nào kiếm tiền tiêu vặt là đều gọi cùng.
Đêm nọ, nương theo ánh nến, nheo mắt xỏ chỉ, cha nuôi đột nhiên đưa tay gạt đồ sang một bên.
"Làm cái gì, cẩn thận hỏng mắt. Tiền trong tay chúng đủ sống ."
Ta dừng tay, thản nhiên đáp: "Thế nhỡ ngươi thì ? Ta thể ăn núi lở !"
Vừa dứt lời, mới nhận hớ. "Tương lai" vốn là chủ đề mà cả hai chúng đều ngầm hiểu là sẽ nhắc tới.
Ta ngước lên đang cạnh , chút ỷ và luyến tiếc: "Cha nuôi, ngươi sớm muộn gì cũng sẽ rời , đúng ?"
Hắn chậm rãi đặt tay lên đầu xoa nhẹ: "Dù cũng là cha con một hồi, sẽ sắp xếp thỏa cho ngươi."
Ta: "..."
là một cha ""!
Chỉ là sự ấm áp giữa hai chúng nhanh ch.óng dập tắt, bởi vì bà cô hàng xóm giới thiệu yêu cho . Cái đào hoa vận c.h.ế.t tiệt ! Lần là một nam nhân thành thật, đáng tin cậy, hơn ba tuổi, da ngăm đen nhưng mặt mũi sáng sủa. Quan trọng nhất là tính tình nhiệt tình như lửa đốt. Từ buổi xem mắt thấy xong, cái mặt đen xì của ngươi lúc nào cũng ửng hồng dứt.
Đại ca xem mắt cái là ưng , ngày nào cũng chạy sang đây nịnh nọt, hết vác củi quét sạch tuyết cửa. Hoặc là món gì ngon cũng mang sang cho . Thậm chí phố về, còn mua cho một xâu kẹo hồ lô. Ta ngại ngùng từ chối, nhét thẳng xâu kẹo tay , đỏ mặt một màn tỏ tình chân chất: "Muội t.ử, tâm ý của đại ca chắc cũng thấy rõ ."
Ta ngẩn , chẳng hiểu thấy chột , liếc mắt cái bóng hắt lên cửa sổ. Ta ngươi tiếp, định cắt lời thì ngươi giơ tay chặn . "Muội t.ử, đại ca đang lo lắng cái gì. Đại ca bà cô , còn một cha già thể tự chăm sóc bản ."
Cái bóng cửa sổ khựng một cái rõ mạnh. Đại ca tiếp tục: "Chuyện đó , chúng là một nhà , cha cũng là cha , sẽ giúp hầu hạ ông . Ta giỏi hầu hạ lắm, cha ruột cũng là một tay hầu hạ đến lúc... quy tiên luôn đấy!"
"Phụt!" Cái bóng cửa sổ phun ngay một ngụm nóng ngoài. Ta ngượng đến mức ngón chân đào luôn cái hầm đất. Mãi mới nặn một câu: "Đại ca, chuyện để thương lượng với... cha ."
"Được, đại ca chờ tin của nhé!"
Sau khi tiễn , do dự mãi mới dám rón rén phòng. Thấy nam nhân đang bên giường, mặt nạ bạc tỏa hàn khí lạnh lẽo. Ánh mắt sang đầy vẻ giễu cợt: "Ưng ?"
Ta xâu kẹo hồ lô trong tay, lí nhí đáp: "Huynh cũng mà. Hơn hẳn mấy lão già mà cha tìm cho. Tuổi tác hợp. Đối xử với cũng . Lại còn chịu khó. Lại còn..."
Cha nuôi mất kiên nhẫn ngắt lời: "Nói thật lòng ."
Ta: "Huynh trông cũng... trai."
Cha nuôi khinh bỉ bĩu môi: "Nông cạn!"
Ta c.ắ.n một miếng kẹo hồ lô, chua chua ngọt ngọt miệng.
"Dù thành xong kiểu gì chẳng cãi . Nếu đối phương trai thì còn nhịn , bớt giận một chút."
"Thế cũng trai đấy thôi, ngươi nhịn một chút?"
Ta: "..."
6
Ta ngây nghiêng đầu , bất chợt bắt gặp một đôi mắt ẩn hiện vẻ đáng thương và tổn thương. Trông y hệt mấy chú ch.ó con chủ nhân bỏ rơi mà từng thấy đây.
Ta ma xui quỷ khiến thốt lên một câu: "Có thể xem một chút ?"
"Không ." Hắn đáp. Ta thất vọng cúi đầu. " mà... thể sờ một chút."
Ta ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, nam nhân với bước chân vững chãi đến mặt quỳ xuống. Hắn từ lên chăm chú , một lúc lấy một dải vải xanh đen che mắt . Trong bóng tối mịt mù, giơ tay định sờ loạn lên mặt . Thế nhưng, tay chạm một vùng ấm áp, mềm mại.
"Đừng quậy," Vùng mềm mại khẽ mở, giọng điệu khó lường, "Sờ cho hẳn hoi ."
Hắn nắm lấy tay , cả như điện giật, nhịp thở bỗng chốc rối loạn. Theo sự chỉ dẫn của , ngón tay vuốt ve lên đuôi lông mày của . "Có sẹo ?" Giọng thanh lãnh, tản mạn vang lên: "Ừm, lúc nhỏ ngã."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-het-mu-roi-nhung-ta-van-muon-gia-vo/chuong-2.html.]
Ta nén nhịp tim đang đập loạn, tay tiếp tục dời xuống . Đó là đôi mắt dài hẹp, hàng mi dày run rẩy lòng bàn tay ngứa ngáy. Rồi đến sống mũi cao thẳng, khóe môi nhếch. Giọng khàn khàn của vang lên: "Đẹp ?"
"So với thì thế nào?"
Ta l.i.ế.m l.i.ế.m môi, thấp giọng lầm bầm: "Tất nhiên là... nam nhân của nhất ."
"Ha." Hắn khẽ thành tiếng, "Ai là nam nhân của ngươi?"
Ta đang bịt mắt, ngoan ngoãn lắc đầu: "Ta ."
Đến khi mở mắt nữa để thích nghi với ánh sáng, cha nuôi đeo mặt nạ xong xuôi, bên cửa sổ.
Sáng sớm hôm , đại ca xem mắt đến chặn đường , ở cổng viện hỏi: "Muội t.ử, với cha thương lượng xong ?"
Hàng xóm láng giềng xung quanh đều thò đầu xem náo nhiệt, thỉnh thoảng còn vài hùa bảo đồng ý .
Ta ngượng đến mức yên, định mở miệng từ chối thì cha nuôi từ trong sân . Hôm nay diện một bộ cẩm bào màu xanh thanh nhã, chiếc mặt nạ bạc lấp lánh ánh mặt trời. Cha nuôi bậc thềm, rũ mắt đại ca xem mắt, giọng lạnh lùng: "Thương lượng xong , đồng ý."
Nói xong, nắm c.h.ặ.t t.a.y kéo tuột sân, đóng sầm cửa những khuôn mặt ngơ ngác bên ngoài. Ta chằm chằm bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, cảm thấy cả nóng bừng lên.
Tình trạng kéo dài đến tận đêm khuya. Khi còn hiểu nổi tại thế , thì một hắc y nhân xông sân. Hắn gọi cha nuôi là "Điện hạ", rằng thứ an , thể trở về . Cha nuôi sang , ngây ngốc , chợt nhận giây phút ly biệt chẳng lời nào.
Hắn đến mặt , giơ tay vuốt ve khuôn mặt , ngón cái mơn trớn đuôi mắt. Ánh mắt lớp mặt nạ sâu thẳm: "Chờ về ăn Tết, ?"
Ta nén nỗi bất an trong lòng, chậm rãi gật đầu: "Vâng, cha nuôi nhớ cho con tiền mừng tuổi đấy."
"Được."
Trước khi rời , là phòng . Ta kẻ đáng thương theo bóng lưng của khác.
7
Chớp mắt đến năm mới, nhưng trong viện chỉ lẻ bóng, chẳng chút khí vui vẻ nào. Quan trọng hơn là... con nó nấu ăn! Thời gian qua dựa đồ ăn mua bên ngoài để sống sót. Tết nhất quán xá đóng cửa sạch sành sanh, chút lương khô cuối cùng của cũng chén sạch .
Lúc cha nuôi đến, đói đến mức n.g.ự.c dán lưng. Hắn vẫn đeo mặt nạ, lo lắng đỡ lấy , định mở miệng thì dùng ngón tay đặt lên môi chặn . "Suỵt! Có đồ ăn ?"
Ta chén sạch đống mỹ vị lẽ là mang về từ cung yến, mồm miệng đầy nhóc mà vẫn quên ngẩng đầu hỏi: "Cha nuôi, nãy ngươi định gì cơ?"
Cha nuôi: "..."
"Ăn nhanh ."
Sau khi ăn no uống say, thời gian muộn, cả hai đều chút men rượu. Cha nuôi chỉ say, còn thì say khướt. Trong cơn mê màng, thấy gọi tên : "A Ninh."
Một nỗi tủi vô cớ theo hai chữ gõ mạnh tim . Từ ngày mất, bao lâu ai gọi như thế.
Ta mơ màng , bộ dạng nước mắt lưng tròng đầy ủy khuất, nhỏ giọng lầm bầm: "Cha nuôi..."
Người mắt đột nhiên đưa tay ôm lòng, thở thanh khiết bao trùm lấy . Bàn tay ấm áp của che mắt , mũi khẽ chạm mũi . Hơi thở quấn quýt, dịu dàng hôn lên khóe môi , khiến khẽ run rẩy.
Sau nụ hôn, gạt tay , nương theo ánh trăng ngoài cửa rõ tướng mạo của . Từng đường nét khuôn mặt đều mang vẻ mê hoặc lòng , trầm giọng hỏi: "Đẹp ?"
"Ừm, lắm."
Hắn khẽ, hôn nhẹ lên môi ôm c.h.ặ.t lòng: "A Ninh thật ngoan."
Sau đó hỏi hoàng t.ử . Hắn đúng.
Ta hỏi , là gì của ?
"Là hằng mong nhớ, là dù ở trong cung vẫn cùng đón giao thừa. Là tương lai sẽ cưới vương phủ. Còn nữa, tên là Tạ Từ."
Dựa vòng tay khiến an lòng của , dần chìm giấc ngủ. Sáng hôm tỉnh dậy, , bên gối là một xấp tiền mừng tuổi dày cộp và chiếc nhẫn ban chỉ từng đem cầm ngày .
Tạ Từ bận, thường xuyên đến. Thỉnh thoảng đêm khuya thanh vắng, trong sân hiện cảnh tượng hai chúng ôm thắm thiết.