Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 237: Thần tiên tọa giá

Cập nhật lúc: 2026-03-03 01:20:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn Tống Đại Lang gầy ít nhất hai mươi cân, Kiều Hi tức đến bốc hỏa. Nàng đây là gặp một kẻ si tình bậc nhất ? Cái kiểu tình nguyện để bản chịu đói để nuôi chiều thích ?

Chẳng buồn nhiều với , Kiều Hi lục trong túi hai ngàn lượng đưa cho Tống Đại Lang.

Chillllllll girl !

"Lúc phủ thành, ba các con đưa ba ngàn lượng. Giờ về Lạc Hà thôn chỉ hai , đưa con hai ngàn lượng, đủ ?"

"Đủ , đủ ạ!" Tống Đại Lang gật đầu như gà mổ thóc, nhận lấy tiền từ tay Kiều Hi hớn hở chạy về phía Lâm Khinh Khinh.

"Haizz!" Tống Hoài An bóng lưng con trai mà thở dài thườn thượt. Tiêu tiền cho phụ nữ gì sai, nhưng quan trọng là xem đó là loại phụ nữ nào.

"Đừng thở dài nữa, mau lên đường thôi." Kiều Hi tỏ thoáng: "Hy vọng năm ngàn lượng của uổng phí, thể giúp Đại Lang rõ bộ mặt thật của Lâm Khinh Khinh."

Với những đứa trẻ đang ở tuổi dậy thì phản nghịch như Tống Đại Lang, lớn càng cấm cản cái gì thì chúng càng đ.â.m đầu cái đó. Thay vì mang tiếng là cha kế kế độc ác, chi bằng cứ để tự trải nghiệm nỗi đau "tra nữ" tổn thương.

"Mong là ." Tống Hoài An lắc đầu, tiếp tục đ.á.n.h xe ngựa lên đường.

Trong xe, Kiều Tri phủ cái túi của Kiều Hi mà đầy vẻ ngưỡng mộ. Cái gia đình gì thế , tùy tiện tay một cái là hai ngàn lượng. Lão già sống hơn nửa đời từng thấy nhiều tiền đến thế.

Đang mải suy nghĩ thì xe ngựa dừng . Tống Hoài An vén rèm xe với Kiều Hi: "Hi Hi, chỗ , thể đổi xe ."

"Được." Kiều Hi nhảy xuống xe, thuận tay bế Uyển Uyển xuống. Sau đó, những khác cũng lượt xuống xe.

Nhìn quanh một vòng, Kiều Tri phủ chẳng thấy chiếc xe ngựa nào khác, ngơ ngác hỏi: "Xe ?"

Kiều Hữu Trạch bên cạnh ông, hì hì: "Gia gia, đừng chớp mắt nhé, con ảo thuật cho ngài xem." Nói xong, nháy mắt với Kiều Hi.

Kiều Hi hiểu ý, thấy Kiều Hữu Trạch phất tay, nàng cũng phất tay thu chiếc xe ngựa trong biệt thự gian.

"Cái... cái ..." Chỉ rừng trống , Kiều Tri phủ lắp bắp nên lời.

"Đừng 'cái ' nữa gia gia, ngài cho kỹ đây!" Kiều Hữu Trạch vung tay một cái, một chiếc xe SUV hiện ngay mắt .

Lúc , Kiều Tri phủ mất khả năng ngôn ngữ, chỉ tay chiếc xe, ngây như phỗng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-vat-tu-xuyen-co-dai-ca-nha-vuong-gia-bi-ta-duong-oai/chuong-237-than-tien-toa-gia.html.]

"Lên xe thôi gia gia, để cháu nội ngài đưa ngài trải nghiệm thế nào gọi là 'thần tiên tọa giá' (xe của thần tiên)." Kiều Hữu Trạch mở cửa ghế , ấn Kiều Tri phủ trong.

Rất nhanh đó, chiếc ô tô lao vun v.út trong màn đêm. Kiều Tri phủ như mất hồn, bóng đêm lướt qua ngoài cửa sổ, cuối cùng cũng phản ứng . Ông giáng một cái tát mặt Kiều Hữu Trạch, lấy hết can đảm quát: "Yêu quái! Mau cút khỏi xác cháu ngay, nếu đừng trách lão già liều mạng với ngươi!"

"Đậu xanh!" Kiều Hữu Trạch ôm lấy gò má nóng rát, kêu oan thế nào. Biết thế thì chẳng thèm khoe khoang gì cho coi là yêu quái.

"Đậu với chả xanh! Ngươi là đậu gì cũng sợ!" Kiều Tri phủ sợ đến mức môi run bần bật, dù Tống Hoài An ở đây, là là yêu ông cũng chẳng sợ.

Chỉ tay Kiều Hi đang lái xe phía , Kiều Hữu Trạch ấm ức : "Gia gia, khi nào phía mới là yêu quái nhập ?"

*Chát!* Lại một cái tát vang dội nữa.

Kiều Tri phủ trừng mắt Kiều Hữu Trạch, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t: "Ngươi tưởng lão già mù chắc?" Ông chính mắt thấy Kiều Hữu Trạch dùng "yêu pháp", thế mà còn dám đổ vấy cho khác.

Nghe tiếng tát đó, ai nấy đều cảm thấy mặt cũng đau lây. Thầm nghĩ cũng may khoe khoang .

"Kiều đại nhân, chiếc xe là thần tiên ban cho Hi Hi để tiện cho nàng vận chuyển lương thực cho dân chúng..." Ngay lúc Kiều Hữu Trạch đang cực kỳ buồn bực, Tống Hoài An lên tiếng giải vây.

Kể từ "sự kiện quỳ lạy", cha con nhà họ Kiều ít Tống Hoài An với Kiều Hi. Mấy ngày nay thái độ của Kiều Hi đối với cũng còn như . Cho nên Tống Hoài An khôn ngoan, chuyển sang chiến thuật nịnh bợ nhạc phụ và đại cữu ca.

"Hóa !" Nghe Tống Hoài An giải thích, Kiều Tri phủ mới thở phào nhẹ nhõm, đó ngửa mặt lên trời lớn. Đến cả thần tiên cũng về phía họ, thì tên "cẩu hoàng đế" lấy cái gì mà đấu?

"Xong ! Lão gia t.ử điên thật ." Kiều Hữu Trạch lầm bầm.

Giây tiếp theo, ánh mắt sắc như d.a.o của Kiều Tri phủ phóng tới: "Ngươi mới điên , cả nhà ngươi đều điên!"

Ông chỉ là đang kích động, đang hưng phấn thôi. Ông bảo mà, ắt báo đáp. Nhìn xem, đến cuối đời ông còn "thần tiên tọa giá", đám tham quan ô ? Tên cẩu hoàng đế ? Hắc hắc! Có cái nịt !

Những ngày tiếp theo, Kiều Hi "thả xích" bản . Hai ngày ăn gà rán trong rừng, hôm qua ăn lẩu, hôm nay thì nướng BBQ... Dù bí mật cũng bại lộ, mà Kiều Tri phủ cũng là nhà, nàng cứ để tận hưởng chuyến tuyệt vời .

Ăn đồ nướng, nhấp chút rượu ngon, Kiều Tri phủ đột nhiên cảm thấy hơn nửa đời của sống thật uổng phí. Thế nên, khi giúp Tống Hoài An lo liệu xong việc, ông lấy cớ Lạc Hà thôn "vi hành", mặt dày đòi theo họ về làng.

 

 

Loading...