Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 88: Bắt Đi Gặp Quan
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:25:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên đại hán hỏi lùi về vài bước, ấp a ấp úng câu nào.
Mọi xung quanh trực tiếp chỉ đám sợ hãi mở miệng liền mắng: “Thật là mất hết lương tâm, là kẻ l.ừ.a đ.ả.o bọn chúng chính là thấy ăn quá , cố ý đả kích báo thù.”
“ , thịt kho ngon như hất đổ , hơn nữa ăn lâu như ngay cả tình trạng đau bụng tiêu chảy cũng , thể trúng độc c.h.ế.t ?”
lúc , trong đám đông chen một nha đầu tuổi lớn lắm.
Đại hán thấy nha đầu chen đến mặt , giơ tay liền định đ.á.n.h qua.
Trong lòng nghĩ nha đầu chút tà môn , tạm thời dám trêu chọc, còn con ranh con từ chui dám chen lấn lão t.ử.
Bàn tay vươn , nam nhân theo phía tiểu thư đá văng .
“Tiểu thư nhà là ngươi thể trêu chọc , c.h.ế.t !”
Tên đại hán đó đến, cách ăn mặc của tiểu thư lập tức lên tiếng, ngoài miệng còn liên tục xin .
Hôm nay đúng là năm xui tháng hạn, ngoài một chuyện gì suôn sẻ xem chút bạc vẫn là dễ lấy.
Một tên cầm đầu đại hán mặc dù dám động thủ, nhưng ngoài miệng cũng rảnh rỗi.
“Cha cho dù độc c.h.ế.t, nhưng ở nhà cũng nôn mửa tiêu chảy, khi nôn mửa tiêu chảy chính là ăn thịt kho nhà các mới như .”
“Bất kể thế nào, các đều đền tiền, hai trăm lạng thiếu một cắc cũng , đây chính là một mạng sờ sờ đó.”
Tô Mộc Dao trực tiếp bước lên phía hai bước.
“Chuyện cũng dễ giải quyết, nếu như quan phủ phán nhà chúng đền tiền, chúng thiếu ngươi một đồng nhưng nếu là vu cáo thì nên định tội gì đây?”
Tô Mộc Dao giống như một bà cụ non, trực tiếp chủ.
Tô lão đầu ở bên cạnh cũng vội vàng : “Tôn nữ của đúng, nếu như là vu hãm, các cũng bồi thường tổn thất cho chúng .”
Mấy tên đại hán thấy tình huống liền bỏ chạy, kế hoạch ban đầu của bọn chúng chính là đ.á.n.h một trận, đập phá sạp hàng.
Rồi ép hộ gia đình ký giấy nợ, đến lúc đó chủ gia nhà tự nhiên cách ép bọn họ giao phương t.h.u.ố.c.
Bây giờ bọn chúng dám gặp quan? bây giờ là bọn chúng chạy là thể chạy nữa .
“Đưa gặp quan.” Tô Mộc Dao c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt , ngay đó, ôn hòa với xung quanh: “Các vị thúc thúc, bá bá nhà chúng bây giờ thuê mười mấy giúp áp giải mấy kẻ gặp quan mỗi đều 30 văn.”
Mọi đều rục rịch, 30 văn chỉ cần cùng đưa những đến quan phủ là thể lấy , bằng với nhặt đương nhiên là bằng lòng.
“Có thể tính một suất.”
“Ta cũng bằng lòng, loại cặn bã như thế thì nên đưa gặp quan, nếu còn bao nhiêu hại.”
Nhìn thấy đột nhiên chạy nhiều như , đám đại hán cũng bắt đầu sợ hãi.
“Đừng đừng, ngàn vạn đừng đưa gặp quan, chúng là tay sai do Lai Phúc t.ửu lâu mời đến.
Chưởng quầy đó bảo các nợ hai trăm lạng bạc, sẽ giao phương t.h.u.ố.c món kho cho bọn họ. Nghe là dâng phương t.h.u.ố.c cho chủ gia nhà , mưu cầu chưởng quầy t.ửu lâu ở Kinh thành.”
Đám đại hán mặc dù là tay sai, nhưng thật sự tù.
“Ta mặc kệ các là ai, đều đến nha môn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-88-bat-di-gap-quan.html.]
Tên đại hán đó thấy đều là tiểu đoàn t.ử , đang chỉ huy mấy lớn nhà mặc dù quỷ dị, nhưng cũng chỉ đành gửi gắm hy vọng đứa trẻ.
Vội vàng với Tô Mộc Dao: “Chúng thật sự sai , hơn nữa chuyện nếu đưa đến nha môn, đó là chuyện đơn giản đến nha môn nhà cô ăn gậy ! Vậy thế còn thể tiếp tục ăn ? Những thứ chúng phá hoại , chúng đều bồi thường gấp đôi cô xem .”
Tô lão đầu bọn chúng như , liền chút do dự, nếu như bọn họ ăn gậy, việc thế nào?
Những nhà quê bọn họ cả đời từng đến nha môn, hơn nữa sạp hàng trong nhà mới là quan trọng nhất, nếu như mấy ngày kiếm tiền chẳng tổn thất càng lớn hơn ?
Chủ yếu là chi tiêu trong nhà bây giờ cũng nhỏ, tất cả mấy thằng nhóc thối đều đến học đường sách , b.út mực giấy tờ đều là một khoản chi tiêu khổng lồ.
“Nói hươu vượn, Huyện lệnh bá bá thể vô duyên vô cớ mà đ.á.n.h gậy chúng ?
Người kể chuyện đều chỉ kẻ mới đ.á.n.h chúng là khổ chủ, Huyện lệnh bá bá tự nhiên sẽ chủ cho chúng .”
Tiểu cô nương ở bên cạnh đại hán vu hãm cha , thể đồng ý?
Mặc dù cô bé tuổi lớn, nhưng cũng hiểu vô duyên vô cớ để vu hãm danh tiếng của Huyện lệnh lão cha thể sẽ tổn hại.
“Lục thúc, những đáng ghét, dám vu hãm cha bắt bọn chúng .”
Tên đại hán đó trong lòng "thịch" một tiếng, một dự cảm lành.
“Xin hỏi tiểu thư là?”
Tên cầm đầu đại hán thấy cách ăn mặc của đối phương, còn hầu bên cạnh thầm kêu một tiếng .
Chuyện hôm nay e là càng lúc càng lớn , một nha tuổi khá trẻ ở bên cạnh chỉ tên đại hán mở miệng liền mắng.
“Thật là một lũ vô , lừa gạt phương t.h.u.ố.c của còn đ.á.n.h đập phá sạp hàng đây là tội danh nhỏ .
Nay còn dám vu hãm Huyện lệnh đại nhân của chúng . Biết mặt các ngươi là ai ? Đây chính là tiểu thư nhà Huyện lệnh đại nhân hôm nay đám các ngươi một tên cũng chạy thoát .”
Nói xong, gật đầu với mấy tay sai phía , mấy tay sai đó tiến lên mỗi xách hai tên đại hán phía , rầm rộ về phía huyện nha.
Những chính là do Huyện lệnh phu nhân đặc biệt mời đến, vì mục đích là ở bên cạnh bảo vệ tiểu cô nương.
Trong đám đông tiểu nhị của Lai Phúc t.ửu lâu đến ngóng là tiểu thư nhà Huyện lệnh đại nhân, cũng hoảng hốt xem chưởng quầy nhà đắc tội với nên đắc tội , vội vàng chạy chậm về báo tin.
Chưởng quầy đó lời , vội vàng từ t.ửu lâu nhà liều mạng chạy ngoài, chỉ chặn đám khi bọn họ đến huyện nha.
Chưởng quầy cuối cùng cũng chặn đám khi bọn họ đến huyện nha.
“Tiểu thư đều là hiểu lầm,”
Tô Mộc Dao ồ, quen cũ.
Đều chịu thiệt một , còn dám tiếp tục loạn cũng chỉ thể khâm phục dũng khí của ông .
“Lão ca chuyện đều là của , nhất thời ma xui quỷ khiến, nghĩ đến mười lạng bạc đây ngài tống tiền từ chỗ , ồ, , là mười lạng bạc bồi thường cho ngài.
Ta nghĩ trong lòng cảm thấy cam tâm lúc mới phái qua đập phá sạp hàng nhà ngài, ngài xem ngài bao nhiêu bạc đền hết cho ngài.”
Chưởng quầy đó tiếp đó "bịch" một tiếng quỳ xuống mặt con gái Huyện lệnh: “Tiểu thư, là thủ hạ của hiểu chuyện, ngài đại nhân đại lượng tha cho chúng , bọn chúng dám vu khống Huyện lệnh đại nhân là lỡ lời về nhất định sẽ dạy dỗ bọn chúng một trận trò, sẽ phiền Huyện lệnh đại nhân nghỉ ngơi nữa ?”
“Nghe ý của ông, ông chỉ một gây rắc rối cho gia đình bày sạp .”
Tô Lão Tam ở bên cạnh vội vàng lên tiếng: “Tiểu thư, ngài thật thông minh, chính là ông chỉ mưu cho một đám lưu manh, đập phá sạp hàng của chúng .
Sau đó chúng tìm đến cửa vốn định báo quan, ngặt nỗi bọn họ bồi thường chút bạc, chuyện cũng đành bỏ qua.”