Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 348: Hồ Chứa Nước
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:53:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quản sự thấy tiểu Quận chúa gật đầu, lúc mới vội vàng lui xuống.
Dạo gần đây Tô Mộc Dao cung thượng triều, triều đường xuất hiện một tân quý Hoàng đế sủng ái.
Sáng sớm hôm Đức công công đích tới cửa mời.
“Tiểu Quận chúa, kế hoạch xây dựng đê điều, cầu cống mà bàn bạc với Hoàng thượng mấy ngày hiện tại hòm hòm . Các thợ thủ công bản vẽ gửi qua, đều khỏi cảm thán sự tinh diệu và tỉ mỉ trong đó. Ý của Hoàng thượng là qua đó cùng xem xét, nhân tiện chỉ điểm cho những đó một chút.”
Tô Mộc Dao tỏ ý ngủ nướng.
Hoàng đế cũng là thấy thượng triều, thì chắc chắn là đang ngủ nướng! Nay thì , còn sai Đức công công chạy thẳng đến nhà gọi . Nếu nể mặt ông là Hoàng đế, thật sự để ý tới ông .
“Biết , , ngay đây.”
Sau khi chải chuốt trang điểm, lúc mới theo Đức công công. Vừa tới nơi, liền thấy một đám đang vây quanh . Thi bày tỏ bản vẽ như , chỉ thể hiện kỹ thuật kiến trúc cao siêu. Mà còn chỉ thần nhân mới thể tạo thứ tinh xảo đến thế. Từng cái đầu chụm bản vẽ, còn khen Tô Mộc Dao vài câu.
Do đây từng công trình đập nước nên thứ cầm tay vẻ đơn giản hơn nhiều, nhưng hồ chứa nước thì đúng là đầu tiên.
Mấy lão già qua tuổi bán bách thấy tiểu Quận chúa tới. Vội vàng bày tỏ thiết kế như , bọn họ đây từng thấy, đối với nguyên lý và phương thức vận hành trong đó hiểu rõ lắm. Khẩn cầu tiểu Quận chúa thể thêm vài lời.
“Tiểu Quận chúa, đập nước chúng thần ngược thể hiểu, hồ chứa nước quả thực vẽ tinh diệu. ngặt nỗi chúng thần chút ngu , nguyên lý vận hành trong đó, còn mong tiểu Quận chúa thể chỉ điểm một hai.”
Một lão già Công Bộ ngoài năm mươi tuổi, cầm bản vẽ tới mặt Tô Mộc Dao. Lão thực sự chút bối rối với kế hoạch mới bản vẽ .
Tô Mộc Dao thầm kêu tiêu . Bọn họ thì lấy mà . Đợi đến khi hỏi rõ chỗ bọn họ hiểu, Tô Mộc Dao lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
“Các vị, thiết kế hồ chứa nước thực khó, các vị xem hồ chứa nước xây ở thượng nguồn thể phòng chống lũ lụt, còn thể tích trữ nước, tưới tiêu, cung cấp nước... Sau cho dù Đại Vương Triều xảy lũ lụt, hạn hán chỉ cần cái đều thành vấn đề.”
Cách đó xa, Hoàng đế vịn một gốc cây lớn, lặng lẽ lắng . Chỉ là tiểu Quận chúa lời , cả đều run lên.
Đây là khái niệm gì? Có thể phòng chống lũ lụt, còn thể tích trữ nước. Sau chỉ thể chống đỡ hồng tai, còn thể phòng ngừa hạn hán. Nếu như bộ Đại Vương Triều, mỗi nơi thể xây hồ chứa nước đều xây lên. Vậy Đại Vương Triều tuyệt đối sẽ còn vì thiếu nước mà c.h.ế.t nhiều như nữa. Càng vì lũ lụt mà c.h.ế.t nhiều như .
Vừa định lên tiếng thì thấy Tô Mộc Dao bên , giải thích cặn kẽ cho một lượt.
“Xây dựng hồ chứa nước, thực chất là để thể tích trữ nước mùa mưa. Ngay cả khi mùa khô, cũng thể nước đảm bảo nhu cầu sử dụng hàng ngày, bảo đảm tưới tiêu cho nông điền. Còn đập nước thì khác với đây, chủ yếu là đóng vai trò điều tiết mực nước. Vào mùa mưa, đập nước thể ngăn chặn sức tàn phá mãnh liệt của lũ lụt. Ngăn ngừa lũ lụt tràn lan, từ đó bảo vệ nông điền và thôn trang ở hạ lưu. Đồng thời, nó cũng thể dẫn nước sông hồ chứa nước để tích trữ, chuẩn cho mùa khô.”
Tô Mộc Dao đến đây quanh mấy lão già qua tuổi bán bách , thấy bọn họ từng dường như đều dần hiểu . Lúc mới tiếp tục giải thích: “Đến mùa khô, đập nước thể trực tiếp điều tiết mực nước để đảm bảo nông điền ở hạ lưu nhận lượng nước tưới tiêu đầy đủ. Đồng thời, nó cũng thể trở thành nguồn nước sinh hoạt cho bách tính xung quanh, cũng coi như giải quyết vấn đề nước uống của bọn họ.”
Lão già đặt câu hỏi lúc liên tục gật đầu: “Cách thật tuyệt diệu, thiết kế như , việc xây dựng đê điều và cầu cống của chúng quả là một việc trọng đại trong những việc trọng đại.”
“ đúng , như Đại Vương Triều còn sợ hạn hán và thủy tai nữa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-348-ho-chua-nuoc.html.]
Hoàng đế ở cách đó xa tiến lên quấy rầy đám lão già , chỉ từ xa. khóe miệng chỉ thiếu điều toét đến tận mang tai.
“Hoàng thượng, qua đó xem ạ?” Đức công công ở bên cạnh lên tiếng dò hỏi, Hoàng đế lắc đầu.
“Trẫm qua đó chỉ ảnh hưởng đến đám lão thất phu thôi.”
Công công gật đầu tiếp tục : “Hoàng thượng, tiểu Quận chúa đúng là thần nhân.”
Hoàng đế Đức công công nhắc đến tiểu Quận chúa liền lớn ha hả.
“Ha ha ha, đó là đương nhiên! Vẫn là trẫm con mắt tinh đời, trẫm Dao Dao là phúc tinh của Đại Vương Triều, ai sánh bằng mà.”
“Các vị nếu tầm quan trọng trong đó, thì cứ tiến hành xây dựng theo bản vẽ. nhớ kỹ tuyệt đối bớt xén vật liệu, chi phí đều do triều đình bộ phụ trách. Nếu khó khăn gì cứ việc tới tìm bổn Quận chúa, nhưng nếu bớt xén vật liệu, thì đừng trách bổn Quận chúa khách khí.”
Tô Mộc Dao xong, những khác đều đồng loạt quỳ xuống tiểu Quận chúa.
“Tiểu Quận chúa yên tâm, chúng thần đều tầm quan trọng trong đó, tuyệt đối sẽ bớt xén vật liệu.”
Hoàng đế ở cách đó xa , liếc Đức công công một cái. Lúc mới : “Ngươi xem tiểu Quận chúa trong tay tích trữ nhiều tiền như . Ta nếu tìm con bé mượn thêm một ít, sung túc quốc khố, ngươi xem con bé đồng ý ?”
Đức công công bất đắc dĩ: “Hoàng thượng, cách đây lâu mới mượn xong. Ngoài còn tiền mượn giấy nợ đó, còn lương thực mượn giấy nợ hai năm ...”
Hoàng đế sờ sờ mũi, thêm gì nữa. Sao nợ nhiều như , chính cũng nhớ.
Ngay đó các thợ thủ công bên bắt đầu chia hành động, ai việc nấy. Bọn họ cũng hy vọng công việc trong tay , thể thành đảm bảo chất lượng và lượng trong thời gian ngắn nhất. Đây chính là một tráng cử lớn của Đại Vương Triều. Sau khi thành công, những bọn họ đều sẽ ghi sử sách.
Tất cả đều tản , bắt đầu khẩn trương xây dựng.
Tô Mộc Dao định , liền thấy Hoàng đế ở cách đó xa đang gốc cây, mang vẻ mặt hồ ly . Lúc , Hoàng đế mới về phía Tô Mộc Dao.
“Cái đó Dao Dao ! Trong quốc khố trống rỗng, quan trọng nhất là xây hồ chứa nước trẫm cảm thấy tiền thể đủ, từ chỗ cháu mượn thêm một ít.”
Hoàng đế xong, cũng cảm thấy chút ngượng ngùng. ông tự suy nghĩ , chẳng qua là chút ngại mở miệng mà thôi. Nhìn xem cũng khó khăn gì. Nếu cho thì cũng chỉ duy trì tình trạng cũ, nhưng nếu cho tiền dùng việc xây dựng đất nước, đối với quốc đều là một chuyện .
Quan trọng nhất là tiểu gia hỏa xưa nay đều thiếu tiền. Quan trọng nhất là mượn tiền từ chỗ con bé, bao giờ giục, khi nào thì trả, cũng bao giờ đòi.
Tô Mộc Dao suy nghĩ một chút gật đầu. Dạo gần đây Tô Mộc Dao cũng nghĩ thông suốt, bản tích trữ nhiều vật tư nhiều tiền như , tác dụng cũng lớn. Những bạc cũng chỉ trơ trọi đó, chi bằng đem tiền cho Hoàng đế để ông xây dựng Đại Vương Triều hơn.
Mình ở trong hang động đó, vơ vét bao nhiêu vàng bạc châu báu. Thực trắng những vàng bạc châu báu cũng đều là của hoàng thất, đây cũng chính là lý do tại hoàng thất Đại Vương Triều nghèo đến .