Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 312: Trước Khi Tỷ Võ

Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:52:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu lão phu nhân càng nghĩ càng tức, nghĩ rằng hoặc là đến chỗ tỷ tỷ của nàng .

 

nhi t.ử nhà , thái độ của tiểu Quận chúa đối với nàng , nghĩ đến sẽ là về Quận Chúa Phủ.

 

Tô Mộc Dao khi ăn tối xong liền về phòng nghỉ ngơi, trong lòng vẫn đang nghĩ đến chuyện ca ca nhà tỷ võ ngày mai.

 

Sáng sớm hôm tất cả liền theo Hoan Bảo về phía quảng trường.

 

Đợi đến nơi, mới phát hiện xung quanh chật ních quần chúng vây xem.

 

Cách một đoạn xa thấy tiếng líu ríu, vô cùng ồn ào những gì, thật là náo nhiệt.

 

Cuộc thi khác với những năm , cần xếp hạng.

 

Nói cách khác sẽ chọn mười cao thủ đầu, mà mười còn thi đấu lẫn để quyết định thứ hạng cuối cùng.

 

Tô Mộc Dao chuẩn cho Hoan Bảo một bộ đồ thi đấu.

 

Đây chính là từ trong gác xép Không Gian chọn tới chọn lui, cuối cùng mới chọn cho bộ quần áo .

 

Hoan Bảo mặc vô cùng vặn, cả giống như đều tỏa ánh sáng, đặc biệt là bóng lưng cao ngất quả thực mê mẩn một đám tiểu cô nương.

 

Tô Mộc Dao thần tình của những hoan hô bên , hài lòng mỉm .

 

“Mau mau , đó là ca ca của tiểu Quận chúa ? Ây dô, dáng dấp thật đúng là tuấn phi phàm.”

 

Bên cạnh Tô Mộc Dao đang tán gẫu.

 

“Đó là đương nhiên, Quận chúa chính là Phúc tinh của Đại Vương Triều chúng , ca ca của nàng thể kém ?”

 

Vị tiểu phụ nhân xong, một phụ nhân khác bên cạnh lẩm bẩm: “Tiểu khuê nữ nhà dáng dấp cũng xinh lắm, chỉ là thể lọt mắt xanh của vị tiểu lang quân .”

 

“Ây dô lão tỷ tỷ, bà cũng xem chúng là xuất gì.

 

Chúng đều là kẻ chân lấm tay bùn thể trèo cao Quận Chúa Phủ a?

 

Tuyệt đối đừng loại suy nghĩ , nếu vô cớ để khác chê cho.”

 

Tô Mộc Dao ở bên cạnh xen : “Cũng thể như , chủ yếu vẫn là xem yêu thích lẫn .”

 

Một lão thái thái mỏ nhọn má khỉ khác ở bên cạnh liếc Tô Mộc Dao một cái, khinh thường : “Con a, chính là phận của .

 

Đừng vì dáng dấp của cũng , liền nghĩ đến chuyện , của chính là tiểu Quận chúa.

 

Sau cho dù là cưới thê t.ử thì đó cũng là quý nữ cửa cao nhà rộng, chứ tùy tiện kẻ chân lấm tay bùn nào cũng .

 

Cho dù là tiểu lang quân thể trúng, tiểu Quận chúa thể đồng ý ?

 

Lão phu nhân trong nhà thể bằng lòng ?

 

Các a, tuyệt đối đừng nghĩ đến chuyện nữa.”

 

Tiểu phụ nhân chuyện đầu tiên chút bất mãn : “Lời cũng thể như , chỉ cần bọn trẻ là hai tình tương duyệt.

 

Lão phu nhân và tiểu Quận chúa nhất định là thấu tình đạt lý, mới sẽ giống như bà .”

 

Lão thái thái phản bác , liền liếc tiểu phụ nhân .

 

“Ây dô, ngươi sẽ thật sự nghĩ đến loại chuyện chứ?

 

Còn cái gì thấu tình đạt lý, thấu tình đạt lý nữa, cũng xem nghèo rớt mồng tơi trong nhà một đồng cũng .

 

Dựa cái gì gả trong phủ ? Ngày ngày chỉ nghĩ chuyện .”

 

Nói xong lời còn đầu về phía Tô Mộc Dao: “Tiểu cô nương dáng dấp ngươi cũng ăn mặc cũng , tuyệt đối đừng giống như những phụ nhân .

 

Phải phận như thế nào? Giống như dáng dấp của ngươi quả thực là xinh .

 

nếu gả Quận Chúa Phủ thì thật đúng là viển vông.

 

Bất quá dáng dấp của ngươi, bằng giới thiệu cho ngươi một hộ nhà giàu , ngươi thấy thế nào?”

 

Tô Mộc Dao vốn dĩ cũng chỉ cảm thấy chờ đợi nhàm chán, cho nên mới cùng bọn họ tán gẫu, ngờ chuyện còn kéo lên .

 

“Lão thái thái, chuyện thì cần .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-312-truoc-khi-ty-vo.html.]

 

Nói xong cũng cùng bọn họ thêm gì nữa, mà tiếp tục về phía đài.

 

Lần lão thái thái thể triệt để nổi giận: “Thật là tiểu cô nương cho thể diện mà cần, bản phận gì thật đúng là rõ, còn vọng tưởng gả Quận Chúa Phủ, phi!”

 

Tiểu Hạ ở phía trực tiếp đẩy lão thái thái một cái: “Bà phận gì còn dám giáo huấn khác, bà tiểu thư nhà là ai ?”

 

Lão thái thái bộ dạng kiêu ngạo của nha , liền tiểu cô nương mặt nhất định là quý nữ cửa cao nhà rộng.

 

Vội vàng xin : “Tiểu cô nương a thật sự là ngại quá, tưởng ngươi cũng giống như những tiểu hồ ly tinh hổ , chỉ nghĩ cách câu dẫn .

 

Người xưa nay , chuyện quả thực lúc lọt tai, ngươi tuyệt đối đừng để trong lòng a!”

 

Nói xong lời , rụt rụt về phía nhường chỗ cho Tiểu Hạ.

 

Tô Mộc Dao cũng chỉ liếc lão thái thái một cái.

 

Hôm nay ăn mặc quả thực chút mộc mạc, đầu chỉ cài một cây trâm ngọc.

 

Nghĩ đến hôm nay là thời khắc quan trọng của ca ca nhà , cũng cùng những so đo, thêm gì nhiều.

 

Tiểu tôn nữ bên cạnh lão thái thái thấy cảnh , đảo mắt.

 

Tiểu tôn nữ tiểu cô nương bên cạnh , tuy ăn mặc chút mộc mạc, nhưng khí chất liền là xuất nhà quyền quý.

 

Hơn nữa chỉ riêng cây trâm ngọc đầu , là phàm phẩm.

 

Cũng chỉ nãi nãi nhà là một kẻ ngu xuẩn, cũng gây chuyện.

 

lúc Hoan Bảo đột nhiên từ đài cao xuống, đem một chùm nho tay đưa cho nhà .

 

Nho khác cho, nhà bên nghĩ rằng nho nhất định mang cho nhà ăn.

 

Ngay khi Hoan Bảo về phía Tô Mộc Dao, tôn nữ bên cạnh lão thái thái trực tiếp trừng lớn hai mắt.

 

Liền thấy Nhị công t.ử của Quận Chúa Phủ đang về phía .

 

Lúc nàng trong đầu điên cuồng nhớ , rốt cuộc từng gặp vị Nhị công t.ử ?

 

Còn nhớ thấy vị tiểu lang quân tuấn tú , trực tiếp đến bên cạnh .

 

Đem nho trong tay đưa cho tiểu cô nương bên cạnh.

 

Lão thái thái cay nghiệt lúc nãy ở phía trực tiếp trừng lớn hai mắt.

 

Thảo nào tiểu cô nương cái gì mà chỉ cần yêu thích lẫn , hóa là quen với vị tiểu công t.ử .

 

Nghĩ đến cũng là gia cảnh bình thường, nếu cũng thể yêu thích lẫn .

 

“Muội nho ăn , tìm cho cái ghế, lên đài cao phía !”

 

Tô Mộc Dao lời ca ca nhà gật đầu, quả thực là bên quá đông đúc.

 

Lần những xung quanh đều rõ ràng, ánh mắt tất cả về phía Tô Mộc Dao trong nháy mắt trở nên sùng bái.

 

Có vài trực tiếp bắt đầu quỳ lạy.

 

Lão thái thái cay nghiệt thấy lời , cả đều run rẩy.

 

cũng ngờ mắng là tiểu Quận chúa.

 

Bản xưa nay sùng bái nhất chính là tiểu Quận chúa, dù cũng chính vì những hạt giống lương thực của tiểu Quận chúa mà bọn họ bây giờ mới thể ăn no bụng, còn tiền dư.

 

Lúc tiểu lão thái thái hận thể tự tát hai cái, để cái miệng rộng che đậy của chỉ bậy.

 

“Tham kiến tiểu Quận chúa, tiểu Quận chúa vạn phúc kim an.

 

Tiểu Quận chúa a là mắt tròng, nhận tiểu Quận chúa.

 

Còn những lời đáng c.h.é.m đầu , còn mong tiểu Quận chúa đừng so đo với .”

 

Lão thái thái xong, trực tiếp bốp bốp bốp hướng về phía mặt mà tát điên cuồng.

 

nếu tiểu Quận chúa thật sự truy cứu, cái mạng nhỏ của cả nhà cũng đủ để c.h.é.m.

 

 

Loading...