Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 311: Tiểu Tâm Tư Của Nhị Nha

Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:52:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay đó, Vương cử nhân liền đỡ Đại Nha xuống ghế.

 

Đại Nha trách yêu liếc tướng công nhà một cái.

 

“Ta kiều quý như , cũng đừng sến súa nữa, mau bếp giúp nương nấu cơm .”

 

Vương cử nhân định rời , Nhị Nha trực tiếp kéo tay áo .

 

“Muội tỷ tỷ, tỷ thật sự là chút hiểu chuyện đó!

 

Tỷ phu là sách, đạo lý để tỷ phu xuống bếp chứ? Muội , , hai cứ ở đây chuyện cho t.ử tế .”

 

Vương cử nhân rút tay áo từ trong tay Nhị Nha .

 

“Đều là xuất nông hộ, nhiều quy củ như , đến đây là khách, cứ ở đây bồi tỷ tỷ chuyện cho .”

 

Nói xong liền như chạy trốn mà rời .

 

Đại Nha luôn cảm thấy một loại cảm giác nên lời, chỉ cảm thấy nhà bao nhiêu ngày gặp, chuyện trở nên điệu bộ giả tạo như .

 

Sau khi Vương cử nhân rời , Nhị Nha cũng thu nụ mặt.

 

Nhìn tỷ tỷ nhà , chua xót : “Tỷ tỷ, tỷ đừng chứ tỷ phu đối với tỷ thật đúng là vô cùng a!”

 

Đại Nha thấy lời trong lòng chút tư vị, nhà ở bên rốt cuộc là sống những ngày tháng như thế nào a?

 

Tướng công nhà quan tâm hai câu, nhà liền hâm mộ như , haizz.

 

“Nếu cùng nhà họ Lưu hòa ly , thì đến chỗ !

 

Đến lúc đó Quận Chúa Phủ cầu xin lão phu nhân chọn cho một phu quân khác, thấy thế nào?”

 

Đại Nha trong lòng kỳ thực đều hiểu rõ, nếu nhà cầu xin lão phu nhân.

 

Lão phu nhân nhất định sẽ nể tình nghĩa ngày , giúp thêm một , chỉ là sẽ còn tình nghĩa gì nữa.

 

nhà , cũng chỉ thể mặt dày, Quận Chúa Phủ cầu xin lão phu nhân một chút.

 

Hai câu câu trò chuyện, cho đến khi bữa tối dọn lên bàn, lúc mới cùng dừng những lời gượng gạo.

 

“Mau nếm thử măng thế nào?”

 

Nói Vương lão phu nhân liền gắp một đũa măng bỏ trong bát của Nhị Nha.

 

Ngay đó gắp một cái đùi gà bỏ bát Nhị Nha, cái đùi gà còn đưa cho Đại Nha.

 

Nhị Nha thì khiếp sợ lão thái thái, cái nếu cho một khách như thì cũng thôi .

 

Sao thể đưa cái đùi gà còn cho Đại Nha, dù nhi t.ử của bà vẫn còn đang đây mà, nên ưu tiên nhi t.ử của ?

 

“Vương bà bà, tỷ phu là sách, những thứ đều ưu tiên tỷ phu .”

 

Nói xong lời , trực tiếp đem đùi gà trong bát bỏ bát của Vương cử nhân.

 

Vương lão thái ánh mắt Nhị Nha nhi t.ử nhà , nhíu mày.

 

Bà là từng trải, những vòng vo trong đó, cũng chỉ con dâu nhà là đơn thuần.

 

Nghĩ đến đây là ruột của con dâu còn vài đêm, e rằng trong thời gian sẽ sinh ít chuyện rắc rối a.

 

Tiểu cô nương tuổi cũng tính là lớn, nhưng đầy một bụng tâm tư hoa lá.

 

Vương cử nhân đùi gà trong bát, nhất thời nên thế nào.

 

Vương lão thái thấy vội vàng đem đùi gà trong bát nhi t.ử nhà , gắp trở về bát của Nhị Nha.

 

“Nha đầu a, nhà chúng chính là quy củ , nam nhân a chính là nên chịu khổ nhiều một chút, ngày mới thể trở thành trụ cột trong nhà.

 

Nữ nhân đều là dùng để yêu thương, là khách, mau tự ăn !”

 

Nhị Nha lời của Vương lão thái, trong lòng dâng lên vô tận chua xót.

 

Nếu thể khi xuất giá, nàng nhất định sẽ gả cho Lưu Ngọc, mà sẽ theo lời lão phu nhân gả cho một gia đình như thế .

 

Đại Nha ở một bên cũng gật đầu: “Muội t.ử mau ăn , cần quản .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-311-tieu-tam-tu-cua-nhi-nha.html.]

“Vâng, .”

 

Một bữa tối ăn xong, Vương lão thái dọn dẹp một căn phòng cho Nhị Nha ở.

 

Lúc Vương lão đầu cũng trở về.

 

“Về , bếp vẫn còn hâm nóng thức ăn, ông ăn hai miếng .”

 

Vương lão đầu gật đầu.

 

Vừa đầu liền thấy tiểu cô nương đang cầm chậu gỗ, về phía lão thái bà nhà : “Vị là?”

 

“Ồ, quên với ông, đây là ruột của con dâu qua đây ở tạm hai ngày.”

 

Vương lão đầu đến đây cũng thêm gì nữa, mà đến bếp đem thức ăn phần cho tùy ý và vài miếng.

 

Vương lão đầu rửa bát trong t.ửu lâu, tuy chỉ là tạm thời nhưng tiền công cũng coi như khá.

 

Bình thường giờ ăn cơm ở chỗ việc , nhưng ông chủ t.ửu lâu chút keo kiệt.

 

Về cơ bản chính là mỗi một cái bánh bao, vài ăn hai đĩa thức ăn.

 

Cũng cảm thấy Kinh thành công việc dễ tìm, t.ửu lâu buôn bán hồng hỏa nên công việc cũng nhiều, tiền công trả cũng coi như khá.

 

Điểm duy nhất chính là đông gia đối với đồ ăn của mỗi , quả thực là keo kiệt đến cực điểm.

 

Đại Nha rửa mặt xong phòng , Nhị Nha lúc mới cầm chậu gỗ và quần áo tỷ tỷ nhà đưa rửa mặt.

 

Vừa phòng rửa mặt cách nhà xí gần, ôm chậu gỗ từ xa thấy Vương cử nhân nhà xí .

 

Nhị Nha thì cố ý nhanh vài bước và cúi đầu xuống, lập tức liền đ.â.m sầm trong n.g.ự.c Vương cử nhân.

 

Vương cử nhân kinh hãi bất ngờ, dọa cho lùi về một bước.

 

Nhị Nha ngã nhào xuống đất.

 

Trong lòng hung hăng mắng Vương cử nhân sách đến ngu , chính là một tên mọt sách chiếm tiện nghi.

 

Cái đều đưa đến trong n.g.ự.c , cũng đỡ lấy .

 

Vốn dĩ còn nghĩ nhào trong n.g.ự.c Vương cử nhân, nhất thể cọ cọ , ai ngờ nhanh ch.óng né về phía như .

 

“Muội... chứ? Thật ngại quá, gấp, thấy.”

 

Vương cử nhân chút luống cuống tay chân, cũng tiến lên đem Nhị Nha đỡ dậy nhưng nghĩ đến là nam t.ử.

 

Nam nữ thụ thụ bất , cuối cùng vẫn là đem bàn tay vươn thu trở về.

 

Nhị Nha ngây ngốc mặt đất một lúc, phát hiện Vương cử nhân căn bản ý định đỡ , hậm hực từ mặt đất bò dậy.

 

“Không , tỷ phu sắc trời cũng còn sớm nữa, mau nghỉ ngơi sớm !”

 

Ngay đó liền cầm chậu gỗ mặt đất đến phòng rửa mặt để rửa mặt.

 

Chỉ là trong đầu vẫn đang nghĩ đến ánh mắt dịu dàng của Vương cử nhân đối với tỷ tỷ nhà , đối với cự tuyệt ngàn dặm.

 

Dựa cái gì một như là tướng công của , chỉ sách giỏi quan trọng là còn trêu hoa ghẹo nguyệt.

 

Một lòng chỉ giữ lấy thê t.ử của mà sống, dựa cái gì rõ ràng tất cả những thứ đều nên là của .

 

lúc trong đầu Nhị Nha đột nhiên nghĩ, nếu tỷ tỷ của lúc sinh nở xảy chuyện ngoài ý .

 

Vậy thì duy nhất của tỷ tỷ, hơn nữa sống cũng , đến lúc đó nếu thể cùng Vương cử nhân...

 

Nhị Nha đột nhiên suy nghĩ trong đầu cho hoảng sợ, cả run lên một cái.

 

Đại Nha thế nào cũng là tỷ tỷ của , thể suy nghĩ như ?

 

Lưu phủ.

 

Lưu Ngọc kể từ khi trở về rõ tình hình với Lưu lão phu nhân, Lưu lão phu nhân liền một mực đợi Nhị Nha trở về, dự định hảo hảo giáo huấn nàng một trận.

 

Đợi trái đợi mãi cho đến muộn như , cũng thấy Nhị Nha trở về.

 

“Tiểu tiện nha đầu mà muộn như đều trở về, cũng lêu lổng , bản lĩnh thì vĩnh viễn đừng trở về.”

 

 

Loading...