Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 274: Thái Hậu Bệnh Nặng
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:50:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng, sự chú ý của tất cả , Lý Ngọc Giai vẫn hạ xin Tô Mộc Dao.
Tô Mộc Dao cũng lười chấp nhặt với cô , chẳng qua chỉ là một đứa con gái mười mấy tuổi nhà chiều hư mà thôi.
Cô bé giũ giũ ống tay áo, về phía cung của Thái hậu.
Khi đến cung Thái hậu, liền phát hiện cổng cung đen kịt một đám đang quỳ.
Đều là các vị nương nương của các cung, cũng là nhận tin tức nên chạy tới hiến ân cần.
Rất rõ ràng là cho Hoàng đế xem.
Hoàng thượng ở giường bệnh nhẹ giọng dò hỏi: “Chuyện lớn như để nghiêm trọng đến mức mới thông báo cho trẫm? Đám Thái y các ngươi ăn cái kiểu gì ?”
Lý đại nhân run rẩy trả lời: “Khởi bẩm Hoàng thượng, là Thái hậu nương nương Hoàng thượng ngài trăm công nghìn việc, bảo chúng thần tạm thời giấu .”
Hoàng đế thấy lời trong lòng cũng thắt , tuy những năm đầu Thái hậu quả thực tình cảm với ông bình thường, nhưng theo tuổi tác ngày càng lớn, ông càng hiểu sự đáng quý của tình .
Long Uyên thì ánh mắt nóng rực Tô Mộc Dao, trong lòng , tiểu nha đầu chính là sự tồn tại vạn năng.
Tô Mộc Dao tiến lên kiểm tra một phen, phát hiện trong não Thái hậu một khối u.
Thứ Linh tuyền thủy thể chữa khỏi ?
Hơn ba năm nay, cô bé học ít y thuật trong Không gian.
Nói thật, tình trạng mắt bắt buộc phẫu thuật, hơn nữa cô bé cũng thể đảm bảo sẽ chữa khỏi.
Lúc Thái hậu đang tỉnh táo, Tô Mộc Dao một loạt kiểm tra cho Thái hậu.
“Trong não Thái hậu một khối u cần lấy , nhưng thể đảm bảo phẫu thuật nhất định thành công, cho nên...”
Thái hậu thấy lời vội vàng gật đầu, thật sự là mỗi ngày bà đều đau đầu, ngày đêm sự đau đớn giày vò.
Nếu chữa khỏi đương nhiên là nhất, nếu chữa khỏi, sống đến từng tuổi bà cũng sớm thoáng .
Cuối cùng quyết định vẫn là theo Tô Mộc Dao phẫu thuật mở hộp sọ.
Tô Mộc Dao cáo biệt , trở về chuẩn những thứ cần thiết cho ca phẫu thuật.
Sáng sớm hôm , Tô Mộc Dao liền mang theo hòm t.h.u.ố.c nhỏ của tới Hoàng cung.
“Trong thời gian phẫu thuật, bất luận là ai cũng tuyệt đối , thời gian phẫu thuật nhiều thì nửa ngày, ít thì hai ba canh giờ, mong các vị chớ sốt ruột.”
Hoàng đế, Hoàng hậu vội vàng gật đầu.
Thái y đều bó tay hết cách, Thái hậu cũng chỉ còn sống hơn một tháng.
Nếu tiểu Quận chúa cách, khẳng định là để cô bé thử một .
Ngay khi tất cả đều ngoài, Long Uyên đầu : “Có cần ở hỗ trợ, hoặc là để Ngự y ở ?”
“Không cần , một là .”
Thực Tô Mộc Dao những ở cũng giúp gì, thậm chí thể vì ngạc nhiên ầm ĩ mà ảnh hưởng đến ca phẫu thuật của .
Bản tuy học hòm hòm , nhưng thực hành thì đây mới là đầu tiên.
Trong lòng ít nhiều cũng mang theo chút thấp thỏm.
Còn các Thái y ở một bên thì vẻ mặt đầy thất vọng, sớm sự bất phàm của tiểu Quận chúa, nay cũng kiến thức xem thế nào để chữa khỏi cho Thái hậu.
Nếu thể từ đó lĩnh ngộ một hai phần...
Tuy trong lòng bọn họ suy nghĩ , nhưng mỗi tự nhiên cũng dám miệng.
Đợi đến khi tất cả đều rời , Tô Mộc Dao ở bên cạnh nghiên cứu lâu.
Cắt mở hộp sọ lấy đồ từ trong não , vốn dĩ cần sự tập trung cao độ, tuyệt đối thể bất kỳ sai sót nào.
Khoảnh khắc Long Uyên đóng cửa còn một câu: “Bất luận kết quả thế nào, cố hết sức là , Phụ hoàng Mẫu hậu cũng sẽ trách nàng.”
Tuy nhỏ nhưng Tô Mộc Dao rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-274-thai-hau-benh-nang.html.]
Người thật đúng là an ủi cô bé nha!
Là để cô bé đừng quá nhiều áp lực, là cảm thấy cô bé chắc thể thành.
Trực tiếp lóe lên một cái, liền đưa Thái hậu trong Không gian.
Làm phẫu thuật mở hộp sọ trong phòng tự nhiên là , phẫu thuật đương nhiên một môi trường vô trùng...
Tô Mộc Dao trong Không gian đang tập trung tinh thần cắt bỏ khối u cho Thái hậu.
May mà khuếch tán đến những chỗ quan trọng, càng chèn ép đến dây thần kinh, nếu thì về cơ bản cho dù phẫu thuật thành công, cũng chỉ trạng thái hôn mê.
Hai canh giờ , ca phẫu thuật thuận lợi.
Chỉ là bên cạnh ngay cả một trợ thủ cũng , cái gì cũng tự , thật sự Tô Mộc Dao mệt đứt .
Đợi đến khi khâu xong vết thương cho Thái hậu, đó rắc Thượng phẩm Dũ Hợp Đan luyện chế xong.
Thật sự là vết thương nghiêm trọng như , chắc chắn Linh tuyền thủy thể cho đầu khép miệng .
Chủ yếu là cũng dám cược cái vạn nhất .
Ý niệm khẽ động, hai xuất hiện trong tẩm cung của Thái hậu, lúc đầu Thái hậu quấn băng gạc trắng, cả vẫn đang trong trạng thái hôn mê.
Tô Mộc Dao kiểm tra từ xuống một lượt, phát hiện gì bất thường, lúc mới mở cửa phòng.
Tất cả ngoài cửa phòng đều đang lo lắng chờ đợi, thấy cửa phòng mở lập tức sốt ruột dò hỏi.
Chỉ Long Uyên chu đáo tiến lên đỡ lấy Tô Mộc Dao.
Tô Mộc Dao thì nhạt giọng với Hoàng đế: “Phẫu thuật thành công. Chỉ là bây giờ Thái hậu vẫn còn đang trong t.h.u.ố.c tê, cho nên còn cần chút thời gian mới tỉnh , thời gian vẫn là đừng để quá nhiều tới thăm.”
Tô Mộc Dao xong, Long Uyên đau lòng : “Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch kìa, mau, xuống nghỉ ngơi .”
Hoàng hậu lúc mới thấy sự khác thường của Tô Mộc Dao, thấy trán cô bé lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt nhỏ cũng chút tái nhợt.
Lúc mới vội vàng sai dọn dẹp một viện t.ử, đưa Tô Mộc Dao qua đó.
Sau khi Tô Mộc Dao , trong lòng cũng hung hăng thở phào nhẹ nhõm.
Đặc biệt là trong cung Thái hậu, sự kìm nén bao nhiêu ngày nay cũng quét sạch, lập tức mặt mày hớn hở.
Hoàng thượng kịp chờ đợi về phía trong phòng.
Mọi vây quanh giường bệnh với vẻ mặt đầy lo âu, nhanh Thái hậu từ từ mở mắt .
Mấy ngày luôn cảm thấy đầu óc choáng váng đau đớn, tiểu Quận chúa phẫu thuật mở hộp sọ cho , nay còn thể tỉnh nữa, cũng ca phẫu thuật thành công.
Tuy lúc đầu hiểu phẫu thuật mở hộp sọ là gì, trải qua sự giải thích của tiểu Quận chúa cũng hiểu, chính là mở đầu lấy những thứ nên bên trong ngoài.
Tuy vẻ dọa , nhưng cũng hơn là cứ đau đớn mãi như , hơn nữa Thái y cũng , cho dù nhịn đau cũng sống bao lâu.
Thực đêm qua bà suy nghĩ cả đêm, lúc bà cảm thấy thể nhắm mắt sẽ tỉnh nữa, nay thể tỉnh thật đúng là cho một niềm vui bất ngờ to lớn.
Dù khi phẫu thuật cứ tưởng chắc chắn c.h.ế.t, ai ngờ mở não mà vẫn thể sống.
Hậu sự đó đều dặn dò xong xuôi, nay cả chỉ cảm thấy một trận nhẹ nhõm.
Ma ma bên cạnh Thái hậu thì lớn tiếng hô gọi: “Thái hậu nương nương tỉnh , tiểu Quận chúa thật đúng là thần y, thần y a!”
Hoàng thượng thì quát lớn: “Mẫu hậu tỉnh, ngươi chớ ồn đến Mẫu hậu.”
“Ây, là lão nô đường đột .”
Ngay đó, Ngự y vốn đang hầu hạ cũng tiến lên bắt mạch.
“Bệnh ở não của Thái hậu quả thực khỏi hẳn, tuy cơ thể vẫn đang trong trạng thái suy nhược, nhưng mạch tượng mạnh mẽ lực, cần mấy ngày là thể hồi phục.”
Ngự y chuyện còn mang theo một tia thể tin nổi.
Trong quá trình chẩn trị của bọn họ, nếu xuất hiện chứng bệnh như của Thái hậu, đó là tuyệt đối thể kỳ tích xuất hiện.
Lúc , Lý Thái y trong đó "bịch" một tiếng quỳ hướng về phía Hoàng thượng: “Hoàng thượng, thần thuật như nên truyền thừa , lão thần nguyện ý nhường vị trí Phó thủ Thái Y Viện. Chỉ cầu thể theo hầu hạ bên cạnh tiểu Quận chúa, cho dù là học chút da lông, cũng thể tạo phúc cho bách tính một phương.”