Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 234: Chu Hoa Công Chúa Và Thư Sinh Nghèo
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:48:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng: “Cho nên ngươi cố ý nhiễm bệnh bẩn, để trả thù trẫm”.
Nha ở một bên đột nhiên quỳ xuống đáp: “Còn xin Hoàng thượng minh xét, tiểu Công chúa cũng là gửi gắm sai kẻ đó lừa gạt.”
Hoàng đế nhẹ nhàng “Ồ” một tiếng, ông ngược xem rốt cuộc là uẩn khúc gì.
Nếu phụ hoàng mẫu hậu của Công chúa cũng chuyện , thì cũng thể trách tâm ngoan thủ lạt, diệt cái tiểu quốc .
Tiểu nha cũng , nếu giải thích rõ ràng, Hoàng đế Đại Vương Triều nổi giận, sẽ diệt luôn cái tiểu quốc đó của họ.
Bắt buộc giải thích rõ ràng ngọn nguồn sự việc, nếu đừng là Công chúa sẽ cùng những bồi giá như họ ban c.h.ế.t, e là ngay cả quốc gia cũng sẽ trực tiếp diệt vong bộ.
Nàng ở nhà còn cha già, ca ca tỷ tỷ và , mỗi đối xử với nàng đều vô cùng .
Chỉ tiểu nha mở miệng : “Chu Hoa Công chúa trong lúc hòa , thích một thư sinh nghèo.
Vốn dĩ là vì thư sinh nghèo đó văn chương đặc biệt xuất chúng, cho nên mới thích, nhưng thư sinh khi nhận ngân phiếu của Công chúa lo chí tiến thủ, suốt ngày dạo chơi hoa lâu.
Sau thư sinh đó Chu Hoa là đường đường Công chúa một nước, hơn nữa còn là Công chúa duy nhất, liền nảy sinh tâm tư phò mã.
Trong thời gian cũng còn suốt ngày dạo chơi hoa lâu nữa, mà một lòng dồn hết lên Công chúa, Công chúa vốn dĩ tâm tính đơn thuần, nàng cho rằng sinh , thể lúc phạm sai lầm, cảm thấy sai thể sửa là điều nhất.
Cho nên Công chúa liền tha thứ cho chuyện thư sinh nghèo đó suốt ngày dạo chơi hoa lâu, còn tổn thương trái tim .
Đáng thương cho Công chúa chúng tên thư sinh nghèo đó dăm ba câu dỗ dành lừa gạt, thà rằng trở mặt với phụ hoàng mẫu hậu cũng ở bên thư sinh nghèo.
Sau tên súc sinh đó nghĩ chủ ý lệch lạc, cảm thấy chỉ cần gạo nấu thành cơm với Công chúa, nhất là thể khiến Công chúa mang thai, như Bệ hạ đồng ý cũng chỉ thể đồng ý.
tên súc sinh đó mắc bệnh bẩn, cứ thế lây cho Công chúa.”
Chu Hoa ở một bên nha của chuyện đây của , trực tiếp xông lên giáng cho một cái tát.
“Bản Công chúa từ khi nào cần đám nha các ngươi thương hại?”
Nha đó xót xa ôm lấy tiểu Công chúa nhà : “Tiểu Công chúa, lẽ nào ngài bây giờ vẫn thấu ? Tên súc sinh đó là cố ý để ngài nhiễm bệnh a!”
Chu Hoa thấy lời là một cái tát giáng qua: “Không, nhiễm bệnh, cố ý lây cho bản Công chúa.
Hu hu... nữ nhân khác chuốc say rượu, xảy quan hệ với , nữ nhân đó mắc bệnh.”
Hoàng đế đến đây lắc đầu, nay nàng đều tên thư sinh nghèo đó hại đến bước đường , còn một mực thoái thác cho kẻ đó!
Thật đúng là ngu xuẩn đến tận nhà.
Nay xem ít nhất chuyện phụ hoàng mẫu hậu của Chu Hoa hề , như xem liền cần diệt một quốc gia nhỏ bé như .
Tuy là bạo quân, sẽ tùy tiện diệt quốc gia thế lực yếu hơn , nhưng luôn bắt họ trả một chút giá.
“Tiểu Đức Tử, đưa Chu Hoa Công chúa về, cứ Chu Hoa Công chúa mang bệnh bẩn còn lây cho trẫm, để họ tự xem mà , nếu xử lý thì đừng trách trẫm vô tình.”
Tiểu Đức T.ử đến đây vội vàng gật đầu, nha ở một bên thì trực tiếp thở phào nhẹ nhõm, nàng chỉ nàng thoát một kiếp, e là ngay cả quốc gia của họ thể cũng thoát một kiếp.
Chu Hoa thấy lời lập tức kích động lên: “Ngươi thể tuyên cáo với trong thiên hạ, nếu để bản Công chúa ?”
Nha ở một bên vội vàng bịt miệng Công chúa.
Hoàng đế còn lên tiếng nữa, đầu bước ngoài.
Tiểu Đức T.ử ở phía trực tiếp giáng cho Chu Hoa Công chúa một cái tát: “Thứ gì ? Dám lớn tiếng kêu la chuyện với Hoàng thượng như , ngươi chê cái đầu cổ ngươi quá nặng, cần gia c.h.ặ.t xuống cho ngươi .
Tự chuyện bẩn thỉu, còn kéo cả quốc gia chôn cùng ngươi, nay chẳng qua là phơi bày những việc ngươi , thế chấp nhận nổi , thật là ích kỷ nha!”
Nói xong cũng mặc kệ vẻ mặt mềm nhũn ngã gục mặt đất của Công chúa phía , mà sải bước đuổi theo Hoàng đế rời .
Rất nhanh tin tức truyền đến tẩm cung của Hoàng hậu, Thu cô cô lúc căm phẫn bất bình : “Nương nương nơi nơi nghĩ cho Hoàng thượng, nhưng Hoàng thượng căn bản lĩnh tình.
Theo nô tỳ thấy nương nương nên lo lắng nhiều như , vô cớ để khác hiểu lầm, nương nương chịu uất ức cũng chỉ thể tự nuốt bụng, Tiểu Thu mà xót xa”.
Chỉ thấy Hoàng hậu nắm lấy tay Tiểu Thu vỗ vỗ: “Được , cái miệng của ngươi chuyện vẫn là chút chừng mực, lúc ngươi mặt bản cung thì cũng thôi , nếu khác chẳng là để nắm thóp ngươi ?”
Tiểu Thu thì hì hì: “Sợ gì chứ? Nương nương nhất định sẽ bảo vệ Tiểu Thu, Tiểu Thu mới sợ.”
Hoàng hậu mỉm rạng rỡ, ngón tay điểm một cái lên đầu Tiểu Thu: “Ngươi a!”
lúc công công ở cửa lớn tiếng hô: “Hoàng thượng giá lâm~”
Chỉ thấy Hoàng hậu vội vàng dậy từ nhuyễn tháp, chỉnh lý y phục, vội vàng ngoài nghênh đón.
Nhìn thấy Hoàng thượng liền khẽ hành lễ, Hoàng thượng thì vội vàng đỡ dậy: “Đã nhiều , gặp trẫm cần hành lễ”.
Hoàng hậu thì lắc đầu: “Hoàng thượng, lễ nghi nên , thần vẫn .”
“Nàng a, nay thật đúng là ngày càng xa cách ”.
Hoàng hậu thì hiệu cho Tiểu Thu lui xuống , Tiểu Thu vội vàng gọi tất cả lui xuống.
Hoàng thượng thì nắm lấy tay Hoàng hậu: “Còn nhớ năm đó chúng trời sáng leo núi, ngắm vầng thái dương đầu tiên mọc lên từ phương Đông.”
Hoàng hậu Hoàng đế, giống như chìm hồi ức đây mà ngây ngốc.
Lúc , nàng dường như thấy vị thiếu niên lang từng khiến yêu đến tận xương tủy đó.
“Hoàng thượng, đó là quá khứ, nay thần tuổi tác cũng cao, tự nhiên sánh bằng những oanh oanh yến yến trong hậu cung .
Hoàng thượng cần vì lời hứa thuở thiếu thời mà lạnh nhạt với các khác.”
Hoàng đế thấy lời rõ ràng là ngẩn , ngay đó sinh một tia tức giận.
“Trẫm đều như nàng còn đẩy trẫm cho khác, tại ? Nàng luôn tranh giành”.
Hoàng hậu chỉ Hoàng đế một cái: “Thần cảm thấy là của thần thì cuối cùng vẫn là của thần , khác cướp , của thần , thần nếu nghĩ đủ cách níu kéo cũng lâu dài”.
“Hừ! Hoàng hậu thật đúng là nghĩ thoáng nha! Thật là một câu nghĩ đủ cách níu kéo cũng lâu dài, trong lòng nàng trẫm như ”.
Hoàng hậu vội vàng xuống khỏi nhuyễn tháp quỳ xuống mặt Hoàng đế: “Thần dám”.
Hoàng đế giống như mệt mỏi trong lòng thở dài một tiếng: “Nàng trong lòng trẫm luôn chỉ một nàng! tính tình tranh giành của nàng khiến trẫm cảm thấy nàng căn bản quan tâm đến trẫm.”
Hoàng hậu thấy lời trong mắt rốt cuộc cũng chút gợn sóng: “Thần cảm thấy Hoàng thượng là bậc đế vương, Hoàng thượng tam cung lục viện, những thể khai chi tán diệp cho hoàng gia, là Hoàng hậu lý nên rộng lượng.”
Hoàng đế thì ôm chầm lấy Hoàng hậu: “Trẫm cần nàng rộng lượng, trẫm luôn cảm thấy chỉ đưa yêu nhất lên vị trí vạn , giang sơn của trẫm chính là giang sơn của nàng, chỉ đứa con nàng sinh mới thể trở thành thừa kế duy nhất”.
Chỉ thấy Hoàng đế xong, Hoàng hậu ở một bên trực tiếp đỏ hoe hốc mắt.
“Thần tưởng rằng...”
Hoàng đế thì xót xa ôm c.h.ặ.t lấy Hoàng hậu: “Giữa chúng quá nhiều quá nhiều hiểu lầm.
Trẫm những lúc nghĩ cho đại cục, thể nàng sẽ cảm thấy trẫm nhu nhược, còn là vị thiếu niên hăng hái gặp chuyện quyết đoán năm đó nữa.”
“ trẫm cũng sợ a! Sợ sai một ly một dặm, sợ bảo vệ hàng vạn lê dân bách tính , càng sợ bảo vệ nàng và Uyên nhi...”
Hoàng đế và Hoàng hậu đêm nay cũng coi như là hóa giải cách giữa hai bao năm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-234-chu-hoa-cong-chua-va-thu-sinh-ngheo.html.]
……
Sáng sớm Tiểu Hạ lay tỉnh: “Tiểu Quận chúa nên dậy rửa mặt , lát nữa thượng triều ”.
Tô Mộc Dao dậy từ giường: “A a a, lão già khốn khiếp bắt một nãi đoàn t.ử thượng triều, thật là đáng ghét.”
Tiểu Hạ ở một bên mà ngẩn , ngờ tiểu Quận chúa nhà khi gọi dậy phản ứng như .
Tô lão đầu trong viện cách đó xa sợ hãi run rẩy: “Tiếng gì , ma ?”
Hạ nhân hầu hạ ở một bên phì : “Đây chẳng là giọng của Quận chúa nhà chúng ?”
Tô lão đầu cả ngây ngốc, tiểu nãi đoàn đáng yêu \(//?//)\ mềm mại của biến thành giọng điệu ?
Rất nhanh Tô Mộc Dao rửa mặt xong, xe ngựa đến hoàng cung.
Vừa đến ngoài cửa các đại thần : “Dãy nhà đó chỉnh tề đồng nhất, đều sân viện, hơn nữa đều lớn bằng , ngay ngắn chỉnh tề”.
“Còn từng thấy hai nhà xây nhà như , thể dùng chung một bức tường, một mặt tường viện.”
Thừa tướng lúc cũng lên tiếng : “ , Hoàng thượng, thần lúc bắt đầu nước đó đều ngập đến eo , đường đó quả thực là thể chèo thuyền .”
Tô Mộc Dao mà một đầu sương mù, bước trong.
Tất cả thấy tiểu Quận chúa đến liền thi ngậm miệng.
Hoàng đế thấy Tô Mộc Dao, mây mù trong lòng cũng lập tức quét sạch.
“Dao Dao đến , các đại thần còn đang khen Dao Dao trị thủy tai ở Nam Châu thật là , giám sát bên đó đến báo cũng công bộ”.
Tô Mộc Dao gật đầu, theo lý mà thì nên kết thúc sớm .
Chỉ là lúc vẫn còn ít nhà cửa của những nạn nhân chạy nạn cũng cần tu sửa, cho nên liền để bên đó tiếp tục, tự chọn thời gian về .
Tô Mộc Dao cảm thấy những đại thần đang khen , chắc chắn là ý gì, ít nhất là họ cảm thấy giải quyết đẩy việc.
Quả nhiên, đúng như nghĩ, ngay giây tiếp theo Hoàng đế mở miệng : “Dao Dao a, chuyện gì khác, chỉ là trẫm hỏi xem cục sắt đó của con thể chở trẫm và vài đại thần cùng đến Nam Châu xem thử ”.
Tô Mộc Dao , hầy, hóa chỉ là chút chuyện a, thì đương nhiên là thành vấn đề .
Nay A đa nhà cùng với đại bá nhị bá đều lái xe.
Cộng thêm trong gian của hai ba chiếc xe việt dã, vẫn thể lấy , xe việt dã theo quan lộ vẫn dễ .
“Tự nhiên là , nhưng con chỉ ba chiếc xe việt dã, trừ tài xế chỉ thể 12 , Hoàng bá bá định để ai cùng đây?”
Tất cả các đại thần đều hai mắt sáng rực, họ cũng lên bảo bối thần kỳ đó.
Trước đây cục sắt đó lưu ly trong suốt cỡ lớn.
Nghĩ xem nếu thể lên bảo bối thần kỳ đó, đời c.h.ế.t cũng hối tiếc.
Hoàng đế về phía các đại thần: “Trừ trẫm và Hoàng hậu cùng với tiểu Quận chúa, còn chín , các khanh thương lượng một chút xem chín ai ?”
Lúc Quốc công gia tiến lên một bước: “Thần đời từng đến Nam Châu, hơn nữa nếu thì đời đều vô vọng .
Khẩn cầu Hoàng thượng mang theo thần cùng ”.
Quốc công gia xong, tất cả các đại thần đều giật khóe miệng.
lúc hai vị đại nhân của Công Bộ cũng : “Hoàng thượng, thần sớm tiểu Quận chúa nhiều thứ hiếm lạ ở bên đó, cầu xin Hoàng thượng mang theo vi thần, vi thần nhất định sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng, mang bộ những kỹ thuật đó về Kinh thành.”
Hoàng đế suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.
Thừa tướng thì liều mạng hiệu cho Tô Mộc Dao, Tô Mộc Dao thấy Thừa tướng ? Luôn về phía , dù thế nào cũng mang vị theo.
Nếu thì phụ sự công nhận của đối với .
“Hoàng bá bá, con thấy Thừa tướng cũng , chi bằng mang cả Thừa tướng cùng .”
Tô Mộc Dao đều như , Hoàng đế đạo lý đồng ý, liên tục gật đầu.
Trong đó Đại tướng quân trực tiếp : “Hoàng thượng, đường sá xa xôi, để đảm bảo an cho Hoàng thượng ngài, thần bắt buộc theo, còn mong Hoàng thượng thể thành ”.
Các đại thần khác liền sốt ruột, thế trực tiếp mất năm suất , chỉ còn bốn suất.
Từ đại nhân ở đó do dự mãi, thực sự là ông từng đắc tội với tiểu Quận chúa, nếu hỏi tiểu Quận chúa thì chắc chắn sẽ đồng ý.
Cuối cùng Từ đại nhân vẫn tiến lên một bước hỏi: “Vi thần cũng xem thử, Hoàng thượng bằng lòng mang vi thần cùng ?”
Hoàng đế thấy là Từ đại nhân, trong lòng thầm mắng Từ đại nhân mặt dày.
Bản đều là ké bảo bối của tiểu Quận chúa, ông đắc tội với tiểu Quận chúa nay nhảy hỏi bằng lòng mang ông .
Mình nếu thể chủ thì chẳng trực tiếp điểm danh ? Thật là mắt .
Từ đại nhân ngẩng đầu liền thấy vẻ mặt khó xử của Hoàng đế.
Trong lòng cũng "thịch" một tiếng, xem xem Nam Châu trong miệng bách tính đó là vô vọng .
lúc Tô Mộc Dao mở miệng: “Từ đại nhân Hoàng bá bá chi bằng thành , vặn cũng để ông xem xem bản Quận chúa chẩn tai chỗ nào thỏa đáng ?”
Từ đại nhân cũng sự châm biếm trong giọng điệu của Tô Mộc Dao, nhưng mặc kệ thế nào, rốt cuộc vẫn là mang !
Tất cả thấy cuối cùng chẳng còn mấy suất nữa, đều thi cũng cùng .
Cuối cùng Hoàng đế chọn vài trong đó, chuyện cứ thế quyết định, những chọn khác ủ rũ cúi đầu, mang vẻ mặt tâm bất tại yên xong sự sắp xếp tiếp theo của Hoàng đế.
Rất nhanh bãi triều, Tô Mộc Dao thì để hai bá bá và A đa nhà lái xe việt dã đến cổng hoàng cung, tiếp ứng .
Trên đường phố, tất cả thứ to lớn cứ thế tự chạy mặt đất, đều vô cùng kinh ngạc.
Vừa là do tiểu Quận chúa lấy , đều cảm thán quả nhiên tiểu Quận chúa chính là tiên nhân chuyển thế, nếu thể thứ lợi hại như ?
Sau khi lên xe, dọc đường đều bình an thuận lợi, mãi cho đến chập tối xe việt dã mới đến chân thành Nam Thành.
Đỗ xe việt dã ở cổng thành, Đại tướng quân cầm lệnh bài điều lệnh của bảo binh lính trông coi xe việt dã, đừng để hỏng.
Một đám mặc quần áo bách tính bình thường Nam Thành, chợt một trận tiếng chiêng "keng keng keng" vang lên.
Chỉ thấy khiêng mấy cái nồi lớn, còn khiêng mấy sọt màn thầu ngoài.
Tất cả bách tính từ trong nhà ngoài, đến địa điểm cố định để xếp hàng, cũng thấy chen lấn, trật tự xếp hàng.
Các đại thần theo phía Hoàng đế liên tục cảm thán: “Những đều thiên tai, còn giữ lễ như ?”
Lời dứt, hai bách tính ngang qua mặt họ thấy họ mang vẻ mặt khó hiểu liền : “Đám các vị là từ nơi khác đến , tiểu Quận chúa của chúng đây lúc ở đây chính là sắp xếp như .”
Bên cạnh nam t.ử đang chuyện còn một bạn đồng hành cũng gật đầu tán thành : “Chứ còn gì nữa, tiểu Quận chúa chính là Tiểu Phúc Tinh của Đại Vương Triều chúng , cách đây lâu chẩn tai ở đây đấy.
Các vị xem, những ngôi nhà cách đó xa bộ đều do tiểu Quận chúa chúng dẫn xây đấy, thế nào? Đẹp chứ?
Chỉ là tiểu Quận chúa về Kinh thành , các vị ngược vô duyên chiêm ngưỡng phong thái của tiểu Quận chúa chúng , hắc hắc.”
Tất cả các đại thần đều về phía tiểu Quận chúa đội duy mạo bên cạnh Hoàng đế.