Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 199: Đêm Trước Ngày Đại Bạo Doanh Thu
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:47:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Mộc Dao đầu cũng ngẩng lên: “Ngươi trực tiếp đến tiệm tạp hóa mua là ?”
Đã là khách của , cũng thể để ý đến , xong lời tiếp tục bận rộn đồ trong tay.
Từ Oánh Oánh thấy cũng phiền nữa, đầu trong tiệm.
Từ Oánh Oánh đến trong tiệm những bảo bối kỳ lạ mắt cho hoa mắt.
Vốn cũng chỉ là khác gương lưu ly đó, cũng tò mò, mua một cái, bây giờ xem những bảo bối khác cũng nhiều lắm.
Nhìn tiểu nhị trong tiệm trưng bày cho một khác đủ loại cách dùng của vali hành lý.
Chỉ thấy tiểu nhị đó lấy nhiều y phục, mấy nhanh ch.óng gấp gọn bỏ trong vali.
Mọi trơ mắt thùng gỗ lớn đầy ắp y phục, gấp xong bỏ trong vẫn còn ít chỗ trống.
Khóa kéo đó càng là từng thấy từng thấy.
Đặc biệt là khi tiểu nhị kéo lên, cả còn lên , mà hỏng, trưng bày để mở mật mã đóng mật mã?
Không chỉ nhẹ nhàng khác còn mở , ở triều đại ngoài đều là dùng tay nải hoặc rương gỗ, gì đồ như .
Từ Oánh Oánh kinh ngạc với tiểu nhị: “Tiểu nhị chỗ ngươi mấy cái bổn tiểu thư đều lấy hết.”
Nghĩ đến việc cho mấy ca ca trong nhà mỗi một cái liền tiểu nhị đến hàng trăm cái, Từ Oánh Oánh vội vàng lắc đầu: “Lấy cho mười cái.”
Tiểu nhị trả lời đây là khách hàng lớn ? Vội vàng kho lấy cho Từ Oánh Oánh mười cái vali hành lý.
Tiếp đó chính là theo phía Từ Oánh Oánh giới thiệu đồ trong tiệm.
Tô Mộc Dao vì để những tiểu nhị tích cực đối đãi với khách hàng, cho nên ngoài trả lương còn hoa hồng.
Hơn nữa quy củ trong tiệm chính là bất luận mua mua đều nhiệt tình chiêu đãi, nếu phát hiện ức h.i.ế.p khách lập tức đuổi việc.
Cho nên bọn họ chỉ tích cực với những khách hàng lớn , ngay cả những bách tính chỉ dạo, bọn họ cũng sẽ tươi chào đón khách khí (?′ω`?)
Ngay lúc Từ Oánh Oánh chọn xong một đống đồ, lúc trả tiền một đại hán bên cạnh cãi với tiểu nhị.
“Thứ gì mà đòi năm mươi vạn lượng, chủ tiệm các ngươi gọi qua đây, ngược xem xem là nào dám mở hắc điếm”.
Từ Oánh Oánh thò đầu thoáng qua đồ đại hán đó chọn, đập mắt một cái là bảy cái đầu sói lưu ly, chín cái đầu hổ còn một đống lớn đồ chế tác bằng lưu ly.
Nhiều đồ như 50 vạn bình thường ? Lại còn la lối om sòm còn trả tiền, hứ! Ai cho thể diện?
Chỉ thấy Từ Oánh Oánh đến mặt mở miệng : “Yô, đây là Tây Vực a! Không tiền ở đây oai cái gì, lấy bao nhiêu lưu ly trong lòng chút tự ? Không mua nổi thì đừng mua a, khu khu 50 vạn lượng mà, đều lấy .
Tây Vực các ngươi đều giống như ngươi mặt dày vô sỉ như !”
Cách ăn mặc dị tộc rõ ràng đó một cái về cơ bản chính là Tây Vực.
Chỉ thấy đại hán đó vô cùng tức giận: “Ngươi là nào? Dám quản lên đầu , chính là của Ba Tát Lạp hoàng t.ử.”
Chỉ thấy Từ Oánh Oánh hừ lạnh một tiếng: “Quản ngươi là nào, đến Đại Vương Triều chúng cho dù là Vương thượng của các ngươi cũng vẫn trả tiền, ngươi là cái thá gì?”
Đại hán đó tức giận vung tay liền đ.á.n.h về phía Từ Oánh Oánh, phía Từ Oánh Oánh cản .
Thị vệ nhà họ Từ cũng ăn chay, lập tức tung một cú đ.ấ.m về phía đại hán đó.
Từ Oánh Oánh ở bên cạnh dậm chân: “Ây dô, liền đ.á.n.h a, đây chính là cách của Tây Vực các ngươi mua đồ trả tiền, mau đến xem a”.
Lúc đại hán đó sốt ruột : “Ta trả tiền, ngươi đừng hét nữa”.
Nói vội vàng từ trong n.g.ự.c bắt đầu móc tiền ngoài, lớn chuyện nếu lớn chuyện, đến lúc đó hoàng t.ử nhất định tha cho .
Ba Tát Lạp vốn là cực kỳ coi trọng thể diện, nếu để ngài mất hết thể diện, nhất định sẽ tha cho .
Sau khi trả tiền xong đàn ông khi hung hăng lườm Từ Oánh Oánh một cái, bảo theo mang đống đồ chế tác bằng lưu ly .
Tô Mộc Dao thì ở cửa xem kịch , nhớ cô là chủ của tiệm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-199-dem-truoc-ngay-dai-bao-doanh-thu.html.]
Cô vốn ở bên ngoài bận rộn gần xong, về phía trong liền thấy trong nhà la lối om sòm, tiếp đó liền thấy cảnh Từ Oánh Oánh tiến lên bênh vực kẻ yếu.
Cháu gái của Từ lão đầu ngược là một tồi (′?`)
“Tiểu Đắng T.ử giảm giá hai mươi phần trăm cho Từ cô nương, Từ cô nương đến tiệm chúng mua đồ bộ giảm giá mười phần trăm.”
Tiểu nhị thấy đông gia nhà đến vội vàng tiến lên hành lễ, Tô Mộc Dao xua tay lên tầng hai.
Lúc đến đầu cầu thang liền Từ Oánh Oánh gọi Tô Mộc Dao: “Đa tạ tiểu Quận chúa cho giảm giá hai mươi phần trăm”.
“Vẫn là đa tạ Từ cô nương bênh vực kẻ yếu cho bổn tiệm, thường xuyên đến a, hôm nay cách nào chiêu đãi ngươi bận hôm khác mời ngươi ăn cơm.”
Từ Oánh Oánh hai mắt sáng lấp lánh liên tục gật đầu: “Vậy thì cảm ơn Quận chúa nể mặt .”
Từ Oánh Oánh trả tiền xong rời , bao lâu mấy Tây Vực đến.
“Đại ca, lưu ly mà Tứ hoàng t.ử bảo chúng mua chính là tiệm ?”
Người đàn ông gọi là đại ca gật đầu: “Nghe Lão Thất chính là từ tiệm .”
Lúc Tô Mộc Dao lầu cũng bày bộ đồ , lúc tiểu nhị dẫn lên tầng hai.
Ngay lúc đột nhiên một nữ t.ử chỉ đồ trang sức nhỏ trong tủ kính mở miệng với một đàn ông trong đó: “A ca, mau xem nhiều bảo thạch quá”.
Người đàn ông bảo thạch màu sắc rực rỡ to lớn mắt đều sáng lên: “Tiểu nhị, lấy mấy cái xem thử”.
Tiểu nhị gật đầu đến trong tủ kính lấy mấy món đồ trang sức bảo thạch màu sắc mà đàn ông chỉ .
Người phụ nữ thử gương lưu ly, chỉ thấy bảo thạch đó sự chiếu rọi của ánh đèn vô cùng lấp lánh.
“Cái bao nhiêu bạc?”
Chỉ thấy tiểu nhị hỏi vội vàng về phía tiểu Quận chúa cách đó xa, liền thấy Tô Mộc Dao nhanh ch.óng dấu tay năm.
Tô Mộc Dao nghĩ món hàng nhỏ Nghĩa Ô thế nào? Chế tác cũng coi như tinh xảo, bán năm vạn lượng chắc cũng quá đáng chứ?
Giây tiếp theo liền tiểu nhị nhà mở miệng: “Vị khách quan , đây chính là bảo thạch màu sắc thượng hạng của bổn tiệm, sợi dây chuyền bảo thạch mà vị tiểu thư đeo chỉ cần năm mươi vạn lượng.”
Tô Mộc Dao ở phía suýt chút nữa thì ngã nhào, năm, năm mươi vạn.
Có cần tàn nhẫn như ?
Buổi trưa lúc qua đây liền với mỗi bọn họ một tiếng, chuyện thu thuế hàng hóa.
Còn với bọn họ phía sẽ lấy một bảo vật quý hiếm bán, giá cả cũng sẽ cao hơn nhiều.
cũng cao hơn nhiều như a!
Chỉ thấy mấy chọn tới chọn lui, tổng cộng chọn hơn mười món.
Lúc thanh toán mà tiêu tốn chín trăm vạn.
Mười vạn lượng liền nộp thuế một vạn hai ngàn lượng.
Cuối cùng chỉ riêng tiền thuế lên tới mười vạn lẻ tám ngàn lượng, mặc dù lúc thu thuế giải thích một hồi với .
mỗi cũng đều thể hiểu . Dù bảng thông báo cũng dán .
Rất nhiều đến mua đồ đều nộp thuế hàng hóa.
Đợi những , Tô Mộc Dao một xấp ngân phiếu dày cộp miệng đều khép .
“Tiểu Đắng Tử, ngươi thật sự là quá lợi hại ”.
Tiểu Đắng T.ử khen ngợi, mặt đỏ bừng.
Đây vẫn là đầu tiên tiểu Quận chúa khen.
“Tiểu Đắng T.ử lát nữa ngươi đem những ngân phiếu đến Tây Ngân Thương đổi thành bạc hiện, đem phần nộp thuế đó trực tiếp sai kéo đến trong cung .”