Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 192: Một Bộ Dáng Ta Rất Ngoan
Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:47:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ thấy Tiêu Dao Vương một tay nắm lấy bàn tay nhỏ đang loạn n.g.ự.c...
Một đêm mộng.
Sáng sớm hôm , Tô Mộc Dao Tiểu Hạ và Nãi ma ma hầu hạ rửa mặt mặc y phục trang điểm.
Do hôm nay là tiệc tẩy trần cho Tiêu Dao Vương là Quận chúa, cô tự nhiên thể tùy ý như bình thường.
Theo lý mà Tô lão thái thái là Cáo mệnh phu nhân đáng lẽ cùng , nhưng Tô Mộc Dao lo lắng cho bà nội nhà .
Cũng chỉ tuyên bố ngoài là Tô lão thái thể khỏe, thể .
Tô Mộc Dao lưng Tiểu Lang dọc đường oai phong lẫm liệt, bách tính xung quanh thấy đều kinh hãi liên tục lùi về phía .
Tiểu Hạ thì lưng một con sói khác, trong xe ngựa là Nãi ma ma lớn tuổi.
Vốn dĩ chiếc xe ngựa là hoàng cung đặc biệt phái đến đón tiểu Quận chúa, chỉ là vì Tô Mộc Dao đưa Tiểu Lang và Tiểu Khôi cung, lúc mới để Nãi ma ma còn bọn họ mở đường phía .
Một đường thuận lợi cho đến cửa cung, nhóm Tô Mộc Dao liền cản , cho đến khi Đức công công đến mới cho Tô Mộc Dao .
Bách tính ở cửa cung bàn tán xôn xao.
“Tiểu Quận chúa tuổi còn nhỏ mà lợi hại thật, một con sói lớn như mà cứ thế cưỡi”.
“Đó là đương nhiên, đây chính là tiểu phúc tinh của Đại Vương Triều chúng .”
Một lão đại gia bên cạnh gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c của : “Trong lúc còn sống thể thấy tiểu phúc tinh cũng là vinh hạnh của , nhà năm nay lương thực thu hoạch ít.
Bây giờ cả nhà già trẻ chỉ thể ăn no, còn lương thực dư thừa thể bán ngoài, đây đều là nhờ phúc của tiểu Quận chúa.”
“Nhà cũng , chỉ là cách nào báo đáp.”
“Hứ! Lợi hại cái gì, chẳng qua là một đứa trẻ nhỏ tuổi những các ngươi tâng bốc lên tận trời ”.
Người mở miệng chuyện là con dâu của quản gia Vương phủ, ả cảm thấy những bách tính chính là kiến thức.
Sói từ nhỏ nuôi lớn cũng thể nhận chủ, gì lợi hại như bọn họ ?
Còn những hạt giống lương thực đó chẳng qua là mua từ nơi khác đến, gì đáng ngạc nhiên.
Còn chuyện cầu mưa bọn họ say sưa bàn tán, theo ả thấy, cũng chẳng qua là tình cờ lúc đó sắp mưa mà thôi.
Một phụ nhân trẻ tuổi bên cạnh thấy lời âm dương quái khí coi thường tiểu Quận chúa trong miệng phụ nữ , liền vô cùng tức giận ╰(‵□′)╯
“Hứ! Có một chính là thấy khác , tiểu Quận chúa bản lĩnh năng lực tại chúng thể , ngược là ngươi một cái là kẻ thích kiếm chuyện.”
Mấy bên cạnh cũng hùa theo.
“Ta thèm chấp nhặt với đám điêu dân các ngươi đều là một lũ chân lấm tay bùn, tư cách gì chuyện với , phi” Nói xong đầu bỏ .
Chuyện cho đám phía tức giận nhẹ.
Tô Mộc Dao đến chính điện thì thấy phần lớn đến đông đủ, Hoàng hậu từ xa thấy Tô Mộc Dao vội vàng vẫy tay.
Đến gần mới phát hiện còn dẫn theo hai con sói lớn, những đại thần giây còn đang thao thao bất tuyệt, giây hoảng hốt tìm chỗ trốn khắp nơi!
Cũng một lý trí, tuy cũng tìm một vật cản bên cạnh trốn , nhưng cũng đến mức mất chừng mực như những khác.
Tiêu Dao Vương vẫn ở vị trí cũ híp mắt Tô Mộc Dao: “Có đây chính là tiểu Quận chúa của Đại Vương Triều a, bổn vương thấy ngược là một kẻ lễ nghĩa đến hoàng cung, dẫn theo súc sinh , thật sự là coi Hoàng thượng gì mà”.
Tô Mộc Dao đàn ông bên cạnh, âm dương quái khí lập tức đáp trả: “Hoàng thượng tự nhiên là để trong lòng, nếu theo ý ngươi chỉ để trong mắt tác dụng gì?
Hơn nữa, con sói là sản phẩm khi thuần hóa linh tính, đến miệng ngươi thành súc sinh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-tieu-phuc-bao-nong-gia/chuong-192-mot-bo-dang-ta-rat-ngoan.html.]
Người đàn ông bên cạnh Tiêu Dao Vương đột nhiên lớn tiếng quát Tô Mộc Dao: “Trẻ con vô tri từ ? Cái gì mà ngươi a a? Nhìn thấy Tiêu Dao Vương còn mau quỳ xuống”
Chỉ thấy Tô Mộc Dao trực tiếp phịch xuống chiếc bàn đối diện Tiêu Dao Vương.
Tiêu Dao Vương nắm c.h.ặ.t chén rượu trong tay chậm rãi mở miệng: “Ngươi phận của bổn vương, hành lễ thỉnh an bổn vương đây là coi thường bổn vương ”.
Nói xong lời , mang vẻ mặt nếu ngươi lập tức sai kéo ngươi xuống c.h.é.m.
Hoàng hậu dậy định gì, Hoàng thượng kéo .
Hoàng thượng rõ Tô Mộc Dao tiểu cơ linh quỷ nhất định thể hóa hiểm thành an, chuyện nếu Hoàng hậu nhúng tay ngược càng khó xuống đài.
“Ngươi là Tiêu Dao Vương nhưng bổn Quận chúa, cũng là Quận chúa do Hoàng thượng đích phong theo lý mà bổn Quận chúa nên thỉnh an Vương gia ngài.
ngặt nỗi Hoàng thượng nhân từ, cảm thấy tuổi tác còn nhỏ, cho nên miễn lễ nghi quỳ lạy của bổn Quận chúa trong cung.
Bổn Quận chúa ngay cả Hoàng thượng và Hoàng hậu đều cần hành lễ quỳ lạy, chẳng lẽ một Vương gia như ngươi còn thể cao hơn Hoàng thượng Hoàng hậu .”
Các đại thần xung quanh Tô Mộc Dao cứng rắn đối đầu Tiêu Dao Vương, trong lòng đều toát mồ hôi hột cho tiểu nãi đoàn .
Ai mà Tiêu Dao Vương luôn mục hạ vô nhân, cho dù là Hoàng đế chuyện cũng nhường ba phần.
Hôm nay tiểu Quận chúa , e là khỏi cửa lớn hoàng cung .
Chỉ thấy chén rượu trong tay Tiêu Dao Vương ghế, "rắc" một tiếng trực tiếp bóp nát.
“Bổn vương ngược coi thường tiểu Quận chúa, tuổi lớn ngược là một kẻ mồm mép lanh lợi, thảo nào thể lấy lòng vui vẻ của Hoàng thượng.
Cũng chẳng qua là hành lễ, nếu bổn vương cứ nắm lấy quy củ buông chẳng là tỏ bổn vương nhỏ mọn .”
Tô Mộc Dao thì vỗ vỗ bàn tay nhỏ: “Bổn Quận chúa là Vương gia so đo với một đứa trẻ như chứ?”
Nói xong còn khanh khách hai tiếng.
Vương phi ở bên cạnh thì thầm nghiến răng hàm , Vương gia nhà vẫn là đầu tiên chịu thiệt thòi một tiểu nãi đoàn.
Chẳng qua là một tiểu Quận chúa, rõ địa vị của , thì đừng trách vị Vương phi tâm ngoan thủ lạt.
Tô Mộc Dao tự nhiên cũng thấy ánh mắt độc ác của vị mỹ phụ nhân bên cạnh Tiêu Dao Vương.
Ngẩng đầu Hoàng hậu: “Hoàng bá mẫu, đây là sói con mà Thái t.ử điện hạ lúc đó nhặt trong núi ở Liễu Châu, qua thuần hóa vô cùng ngoan ngoãn.
Con Tiểu Khôi đó chính là của Thái t.ử điện hạ, hôm nay đặc biệt đưa tới.”
Hoàng thượng hai con sói bên mà rục rịch thử.
Từ ánh mắt của con sói , liền con sói những hại ngược cực kỳ thông linh tính, chắc là nuôi dưỡng cực .
Tô Mộc Dao ánh mắt của Hoàng đế, giống hệt như ánh mắt khao khát của Long Uyên khi Tiểu Lang ở Đào Liễu Thôn lúc đó.
“Tốt vất vả tiểu Quận chúa giúp chăm sóc lâu như ”. Hoàng hậu dứt lời.
Hoàng đế vội vàng tiếp lời: “Người , dắt hai con sói xuống hầu hạ cho ”.
Tô Mộc Dao thì xua tay: “Hoàng bá bá, con màu xám là của Thái t.ử điện hạ, nhưng con sói trắng là của con.
Hơn nữa sói của con thích lạ đến gần, chỉ cần con ở gần nó sẽ vô cùng yên tĩnh, cho nên... còn mong Hoàng bá bá đừng trách tội mới .”
Hoàng đế lời vội vàng gật đầu: “Được, thì để nó chơi ở bên cạnh là nhưng đừng phiền khác”.
“Hoàng bá bá yên tâm, Tiểu Lang ngoan ngoãn lắm”. Nói xong, từ ghế dậy, lệnh chỉ chỉ bên cạnh Tiểu Lang, bảo nó cứ bên cạnh .
Tất cả đều trừng to mắt, chỉ thấy con Tiểu Lang đó ngoan ngoãn lời tiểu Quận chúa, đến bên cạnh bàn của tiểu Quận chúa từ từ xuống một bộ dáng ngoan.